Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mai Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày

Chương 190

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bùi Quý Nhã: "Biểu muội đi cho khỏe nhé."

Ý của hắn là không cần phải quản hắn nữa, vừa vặn Vũ Trinh cũng không muốn quản, vì thế nàng dứt khoát phất tay rời đi, đem từ "dùng xong liền vứt" quán triệt triệt để.

Đợi Vũ Trinh đi ra khỏi cửa, con chuột trắng lập tức lại biến thành dáng vẻ ngạo mạn như trước, chỉ huy đồ đệ thu dọn giường của hắn.

Trên đó đều là mảnh vụn của kẹo mè, vừa rồi do Vũ Trinh làm rơi vãi.

A Phúc nghe lời ghé vào giường, phủi sạch những mảnh kẹo vụn kia, rất thẳng thắn hỏi sư phụ của mình: "Sư phụ, có phải ngươi rất sợ biểu muội của ngươi phải không?"

Bùi Quý Nhã: "..."

A Phúc: "Có phải nàng đã từng đánh ngươi, cho nên ngươi mới sợ nàng phải không?"

Bùi Quý Nhã ôn tồn nói: "A Phúc, hãy lắng nghe đây, ngươi phải ngoan ngoãn một chút, đừng nói những lời như vậy nữa."

A Phúc ngơ ngác: "Không được nói gì nữa ạ?"

Bùi Quý Nhã: "Biểu muội."

A Phúc: "Ồ." Nàng nghĩ, sư phụ có lẽ thật sự rất sợ biểu muội của hắn, kỳ thực nàng cũng cảm thấy hết sức sợ hãi.

Vũ Trinh bước ra khỏi tiểu viện, vẫy tay với tiểu đạo trưởng Lập Đông đang tìm đến,"Ở đây."

Tiểu đạo trưởng Lập Đông bước nhanh tới,"Tiểu sư thúc phát hiện được điều gì sao?"

Vũ Trinh: "Mọi chuyện đã được giải quyết, chúng ta có thể đi rồi."

Lập Đông tiểu đạo trưởng giật mình, hắn còn chưa rõ chuyện gì đang quấy nhiễu, tiểu sư thúc đã giải quyết xong xuôi, tiểu sư thúc quả nhiên vẫn là tiểu sư thúc! Lập Đông tiểu đạo trưởng tin tưởng không chút nghỉ ngờ lời của tiểu sư thúc, lập tức báo cho hai vị họ Đào sự tình đã được giải quyết, sau đó lại hứa với Đào Lang Quân sẽ tìm người xử lý vấn đề của phu nhân và nữ nhi cho hắn, rồi mới cùng Vũ Trinh tiếp tục lên đường đến Tây Lĩnh Sơn Thường Hi Quan.

Lần này trên đường đi cũng không gặp vấn đề gì, hai người vào lúc hoàng hôn đã tới Tây Lĩnh Sơn, lại luồn lách nửa canh giờ trong rừng rậm, mới đến trước cửa Thường Hi Quan.

Ngoài sức tưởng tượng của Vũ Trinh, Thường Hi Quan vang danh trong Đạo Môn, không những tọa lạc ở nơi hẻo lánh, mà còn rất đổ nát.

Hoành phi bong tróc, tường rêu phong, bậc thang đá trước cửa đầy vết mòn, cổng quan chỉ đủ cho hai người sóng vai đi vào, hai cánh cửa gỗ nhỏ khẽ đẩy đã kêu cót két, lại không khóa.

Lập Đông quan cửa xong, đối với Vũ Trinh đang đứng ở trong sân nhìn quanh bốn phía nói rằng: "Tiểu sư thúc đi đường cả ngày chắc đói bụng rồi, giờ này sư phụ và các sư huynh hẳn đều đang ăn cơm ở thiện đường, ta trước hết đi nói với sư tổ một tiếng là tiểu sư thúc đã về, tiểu sư thúc ngươi cứ đến thiện đường dùng bữa trước đi."

Nói xong hắn vội vàng đi về hướng bên phải, chỉ còn lại một mình Vũ Trinh đứng trong sân.

Trời tối quá nên nhìn không rõ lắm, nhưng tiền viện của Thường Hi quan cũng đã cũ kỹ, tuy nhiên diện tích khá rộng.

Nàng chắp tay sau lưng nhìn ngó hai bên, đi qua thiên điện tiến vào phía sau, hướng đến nơi có ánh đèn và tiếng người.

Tuy rằng Vũ Trinh không biết đường đến thiện đường, nhưng chỉ cần ngửi mùi là có thể tìm ra.

Một mùi cay nồng xộc thẳng vào mũi, Vũ Trinh đứng ở cửa thiện đường, nghĩ thầm khó trách lang quân ăn cay giỏi như vậy, hóa ra các đạo trưởng ở Thường Hi quan ngày thường đều ăn kiểu này.

Vũ Trinh, một người không biết sợ gì, nàng đi vào thiện đường Thường Hi quan, đối mặt với vô số ánh mắt sáng quắc bắn tới, sừng sững bất động, bình tĩnh thong dong.

Thậm chí còn mỉm cười thân thiện chào hỏi mọi người,"Lần đầu gặp mặt, các vị hữu lễ."

Thiện đường vốn còn có không ít người đang nói chuyện, lúc này đều sững sờ nhìn Vũ Trinh đứng ở cửa, có mấy vị đạo trưởng nhìn thấy "Tiểu sư thúc" "sư đệ" trở về lộ ra thần sắc vui mừng, nghe được nàng nói chuyện, sau khi nhìn thấy nụ cười của nàng đều ngây ngốc.

Thanh âm lách cách lách cách không dứt bên tai, đều là người ngây dại rơi bát đũa trong tay.

Không ai nói chuyện, tất cả đạo trưởng, già trẻ lớn bé đều ngạc nhiên khó hiểu nhìn Vũ Trinh chằm chằm.

Vũ Trinh chép miệng, liếc mắt nhìn mấy món ăn trên bàn, chọn một bàn nhìn qua không có bỏ nhiều ớt như vậy, tự nhiên ngồi vào một vị trí trống, nàng xới cơm bắt đầu ăn trong ánh mắt chăm chú của mọi người, cũng chào hỏi bọn họ: "Mọi người ăn đi."

Nàng mât naàyv này đầu đang trên đường.

auả thât không ăn cdm cũng là đói bụng.

Một lão đầu râu bạc ngồi ở bên cạnh nàng có chút khẩn trương quan sát hắn,"Cốc Vũ sư đệ, ngươi làm sao vậy, sao lại có chút không đúng thế?"

Một đạo trưởng hơi trẻ hơn một chút ngồi bên kia, nhưng cũng có một chòm râu đẹp trai tràn đầy lo lắng hỏi: "Xuống núi lâu như vậy, cũng không có tin tức, đột nhiên trở về, chẳng hay đã xảy ra chuyện gì?"

Các đạo trưởng khác không hé răng cũng đều nhìn chằm chằm nàng, tuy rằng không lên tiếng, nhưng trên mặt đều mang theo nghi vấn tương tự.

Vũ Trinh buông bát đũa xuống, lau lau cái miệng có chút cay, lại cười cười với hai vị sư huynh râu ria một trái một phải: "Hai vị đạo trưởng chắc là sư huynh của Trục Vũ, việc này nói ra thì dài dòng, thật ra, ta là phu nhân Trục Vũ cưới ở Trường An, ta tên là Vũ Trinh."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mai Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày
Chương 190

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 190
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...