Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mai Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày

Chương 77

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vũ Trinh tiếp tục xuất cung đi tìm Mai Tứ.

Mai Tứ đang ở nhà vẽ tranh, đầu quấn một dải băng đỏ, mái tóc hơi rối, ống tay áo dính mực, trông lôi thôi sa sút, bên cạnh bàn còn đặt bát cơm đã nguội lạnh từ lâu chưa đụng đũa.

Mai Tứ mải mê đắm chìm vào bức họa, mãi một lúc lâu sau mới phát hiện Trinh tỷ của mình đã đến.

Hắn chậm chạp dùng đầu bút gãi gãi đầu, làm mái tóc buộc càng thêm rối bù, rồi mới ngạc nhiên nói: "Trinh tỷ, tỷ đến từ bao giờ vậy!"

Nói xong, hắn vội vàng che giấu bức tranh trước mặt,"Ta vẫn chưa vẽ xong, không được nhìn! Nhìn rồi sẽ hết bất ngờ!"

Vũ Trinh đã quan sát một hồi lâu, quả nhiên Mai Tứ đã bỏ nhiều tâm huyết vào bức họa này.

Nó khác hẳn với những bức tranh quỷ quái trừ tà đang thịnh hành, mỗi một con quỷ trong tranh của hắn đều rất độc đáo riêng biệt.

Mai Tứ cất kỹ bức họa, mới nhớ tới hỏi nàng tới làm gì,"Trinh tỷ, tỷ có phải tìm ta có chuyện gì chăng?" Mai Tứ thỉnh thoảng vẫn rất mẫn cảm, liếc nhìn thần sắc Vũ Trinh, hắn thăm dò hỏi.

Vũ Trinh: "Đúng vậy, lại đây, khóc cho Trinh tỷ xem nào."

Mai Tứ vẻ mặt ngớ ngẩn: "Hả?"

Vũ Trinh: "Khóc đi, bắt đầu."

Mai Tứ: "Khoan đã, sao lại bắt đầu rồi, ta còn chưa chuẩn bị xong!" Hắn thậm chí còn chẳng nghĩ đến việc tự hỏi mình vì sao nhất định phải khóc, nghe thấy Vũ Trinh hô bắt đầu liền hơi hoảng hốt - có lẽ là do trước kia bị nàng lôi kéo luyện cung tên để lại tật xấu, Vũ Trinh từng quy định bọn họ phải bắn ra bao nhiêu mũi tên trong khoảng thời gian cố định, nếu không hoàn thành đúng thời gian quy định thì sẽ tăng gấp đôi, thật sự là một đoạn trải nghiệm luyện tập đau khổ.

Mai Tứ nghe thấy nàng nói "Bắt đầu" quen thuộc kia liền vô thức muốn tìm cung tên ngắm bắn, hoảng hốt đến mức toát mồ hôi.

Lấy được nước mắt của Mai Tứ, Vũ Trinh lại đi tìm phụ thân của Mai Tứ, phụ thân Mai Tứ là tế tửu Quốc Tử Giám, tính tình rất tốt, đối đãi với ai cũng hiền hòa, chỉ là đối với con trai nhà mình thì không hòa thuận, luôn muốn hắn học hành cho tốt để sau này nối nghiệp cha, nhưng Mai Tứ không vui, thế nên cứ ba hôm hai bữa lại bị cha mình trừng trị.

Vũ Trinh tìm được Mai tế tửu tại một tửu lâu, hắn đang cùng các đồng liêu uống rượu tại tửu lâu, than thở kể lể chuyện con trai trong nhà không tiến bộ, Vũ Trinh nghe một hồi những phiền não gia đình của vị lang quân trung niên đã thành thân, ngón tay khẽ động, liền có một trận cuồng phong thổi vào trong lâu.

Bọn họ ngồi bên cửa sổ, Mai tế tửu đang nói con trai bất hiếu khiến hắn đau lòng, đột nhiên bị trận gió cát không biết từ đâu thổi đến làm mắt mờ, ngay lúc đó hai mắt liền đỏ hoe, lại dụi thêm mấy cái, lệ rơi lã chã.

Thành công lấy được nước mắt của Mai tế tửu, chỉ còn lại Mai Trục Vũ.

Vũ Trinh tìm khắp nơi không thấy tung tích của hắn, cuối cùng lại tìm được hắn ở gần phủ của mình.

Hắn dắt ngựa đứng dưới một tàng cây, cứ thế lặng lẽ ngắm nhìn cánh cổng lớn của phủ Dự Quốc Công.

Vũ Trinh từng vui đùa nói với hắn, nếu muốn gặp nàng có thể viết thư cho nàng, thấy thư sẽ đi gặp hắn, nhưng mà Mai Trục Vũ một lần cũng không viết, hắn vẫn luôn như vậy, chưa từng chủ động tới quấy rầy nàng, chỉ đợi nàng nhớ tới hắn, đi tìm hắn.

Mai Trục Vũ đứng ở gần cửa nhà người ta một lát rồi chuẩn bị rời đi.

"Đến tìm ta." Vũ Trinh đứng sau lưng hắn cười hỏi.

Mai Trục Vũ mấy ngày không gặp nàng, nhìn thẳng nàng hồi lâu mới nhẹ nhàng thốt lên một tiếng.

Hôm nay hắn làm xong công việc, có thể sớm về nhà, nhưng bất giác lại đi đến nơi này.

Ngây ngốc đứng ở đây nhìn cửa và tường, kỳ thực vốn cũng không nghĩ tới có thể tình cờ gặp được nàng, bất ngờ không kịp đề phòng khi nàng xuất hiện, nỗi phiền muộn mấy ngày trước cũng như thoáng chốc bị quét sạch.

Khi hai người đi cùng nhau, trong lòng Mai Trục Vũ nghĩ có thể làm chút chuyện khiến Vũ Trinh vui vẻ, mà trong lòng Vũ Trinh nghĩ, nên làm sao để hắn khóc.

Nếu không, lặp lại chiêu cũ? Ngón tay Vũ Trinh vừa động, trên đường liền nổi lên một trận bão cát.

Hôm nay thời tiết không tốt, bầu trời âm u, thỉnh thoảng thổi một trận gió, trên đường tro bụi lại lớn, lần này Vũ Trinh khiến gió cát thổi hơi mạnh.

"Cẩn thận bão cát làm đau mắt." Thanh âm của Mai Trục Vũ vang lên bên cạnh, lập tức Vũ Trinh cảm thấy trước mắt tối sầm lại, Tiểu Lang Quân cẩn thận đưa tay che mắt cho nàng ngăn bão cát.

Đến khi trước mắt Vũ Trinh đã có ánh sáng trở lại, ngẩng đầu nhìn Mai Trục Vũ, ánh mắt của hắn sáng ngời mà trầm tĩnh - chẳng có chút màu đỏ nào.

Vũ Trinh kéo một tay của hắn, sau đó lại ngoắc ngoắc ngón tay giơ lên một trận bão cát.

Quả nhiên Mai Trục Vũ dùng tay còn lại che mắt cho nàng, nhưng lần này ánh mắt của hắn vẫn không đỏ, ngược lại là bên dưới tai có chút ửng hồng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mai Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...