Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mai Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày

Chương 83

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Vũ Trinh không hề e thẹn như các nương tử bình thường, bởi vì yêu thích, trong lòng khẽ động đã hôn vị tiểu lang quân mũi ửng hồng trước mặt, cũng bởi vì yêu thích, khi chàng tiến đến gần, nàng đại đại phương phương đáp lại nụ hôn ngây ngô của chàng.

Không giống với lần trước, chẳng có lý do gì cả, chỉ là muốn làm vậy thôi.

Mai Trục Vũ buông Vũ Trinh ra, hắn thở hắt ra một hơi, hơi thở hơi gấp, mắt vừa cúi xuống đã thấy làn da trước ngực Vũ Trinh, tức thì hô hấp lại ngưng lại, quay đầu đi, cố gắng kìm nén một thứ xúc động khó nói nào đó đang rục rịch.

Vũ Trinh liếm môi, ghé sát vào lồng ngực phập phồng của hắn, thì thầm bên tai: "Quá cay, cả miệng đầy mùi vị cay nồng."

Giọng nói mang theo ý cười, có vẻ rất là vui sướng.

Mai Trục Vũ lúc ấy đầu óc rối bời, hồi lâu mới hiểu được nàng đang nói gì.

Đáng thương thay, bao năm qua hắn chưa từng trải qua chuyện như thế này, bị trêu chọc khơi gợi lên những tâm tư khó nói, vừa thẹn thùng vừa áy náy, đầu cũng không nhịn được mà cúi xuống.

"Mai Lang trung?"

Mai Trục Vũ hoàn hồn, nhẹ nhàng ho khế một tiếng,"Có việc gì vậy?"

Tiểu lại ôm mấy quyển sách, không hiểu vì sao vị Mai Lang trung ngày thường làm việc chuyên cần này lại thất thần suốt cả buổi sáng, đành phải nhắc lại lời vừa rồi một lần nữa.

Mai Trục Vũ gật đầu,"Để đó đi." Đợi mọi người lui ra, Mai Trục Vũ định tiếp tục sao chép, nhưng khi cúi đầu xuống lại phát hiện trên tờ giấy trước mặt có một vệt mực, không rõ bắn lên từ khi nào, có lẽ do thất thần quá lâu.

Hắn im lặng đặt tờ giấy sang một bên, trong lòng bất giác hồi tưởng lại hai nụ hôn quá đỗi thân mật tối hôm qua.

Nhận ra mình đang nghĩ gì, Mai Trục Vũ lần nữa định thần lại, kiên quyết xua tan mớ suy nghĩ mơ hồ trong đầu.

Thanh tâm, định thần.

Ngay khi hắn đang chậm rãi chuyên chú làm việc, ngoài cửa sổ nhảy vào một con mèo mướp, chính là Vũ Trinh mới ở chỗ Vũ Hoàng hậu thay bà giải quyết chuyện Mai quý phi.

Nhưng mà Mai Trục Vũ cũng không biết con mèo nhỏ không mời mà đến này, chính là người khiến cho hắn tâm thần bất định cả đêm.

Hắn nhìn thấy con mèo trông quen mắt, mặc dù có một tia kinh ngạc, nhưng cũng không để ý, chỉ liếc mắt nhìn thoáng qua mà thôi.

Cho đến khi hắn cảm thấy trong lòng có thêm một vật gì đó ấm áp mềm mại, ngòi bút khựng lại, hắn phát hiện con mèo mướp đã quen đường quen nẻo nằm trong lòng hắn, giẫm lên vạt áo nhăn nhúm của hắn, hình như còn định ngủ một giấc ở đây.

Hắn đang quỳ ngồi, tư thế ngồi đoan trang như vậy, trong lòng ôm một con mèo, quả thật không mấy thích hợp, vì thế Mai Trục Vũ buông bút, ôm con mèo mướp đặt sang một bên.

Nhưng con mèo chỉ lười nhác liếc hắn một cái, rồi lại giơ chân định nhảy vào lòng hắn.

Mai Trục Vũ hơi nhỏm dậy, rút tấm nệm của mình ra, đặt ở một bên, để con mèo nằm trên nệm, còn bản thân thì quỳ trực tiếp trên nền nhà trơn bóng mà xử lý công vụ.

Vũ Trinh ngó nghiêng tấm nệm, lại liếc nhìn đầu gối hắn, bất đắc dĩ vểnh râu mèo.

Thôi được rồi, không trêu chọc hắn nữa, ngồi kiểu này trông đã khó chịu lắm rồi, nếu lại không có nệm lót, chỉ e đầu gối sẽ đau nhức mất.

Nghĩ vậy nàng cũng chẳng ở lại đây, nhảy qua cửa sổ chạy mất.

Trong Thanh Ninh cung của Vũ Hoàng hậu, nhìn Mai quý phi khôi phục hình người, Vũ Hoàng hậu vốn luôn uy nghiêm nghiêm túc gần như vui mừng đến rơi lệ - Thật tốt quá, rốt cuộc không cần tiếp tục ôm mèo trắng nữa! Biết con mèo kia là Mai quý phi, trong lòng nàng tuy có thể tiếp nhận, nhưng thân thể vẫn có chút không chấp nhận được, mỗi lần ôm mèo lông tơ sau lưng đều dựng đứng lên.

Nhưng bởi vì đó là Mai quý phi, nàng đành phải cắn răng chịu đựng ôm, nếu chuyện này chậm thêm vài ngày nữa mới giải quyết, nàng... nàng đều đã quen rồi.

Mai quý phi khoác tay Vũ Hoàng hậu, mặc dù đã trải qua một phen kỳ lạ, nhưng nàng không có chút nào kinh hãi, vẫn ôn nhu nói chuyện với Vũ Hoàng hậu: "Khổ cực cho nương nương rồi, mấy ngày nay phải giấu diếm chuyện ta mất tích, còn phải chịu đựng ta biến thành bộ dạng kia."

Vũ Hoàng hậu vội nói: "Ngươi có thể khôi phục là tốt rồi, nói gì đến chuyện khổ cực, bộ dáng mèo trắng của Tố Hàn cũng không có gì không hay cả."

Mai quý phi cười tươi như hoa: "Nếu như không có gì không hay, chỉ bằng chúng ta nuôi một con mèo? Trải qua lần này, ta cảm thấy kỳ thực mèo con cũng không tệ."

Vũ Hoàng hậu sắc mặt tái xanh.

Mai quý phi bật cười khúc khích, bàn tay ngọc ngà điểm lên trán nàng: "Chỉ là nói đùa thôi."

"Nhưng vì thiếp, nương nương đã lấy Tàng Kinh Bảo Tỉ trong bảo khố đem ra ngoài, ngày sau bệ hạ hỏi đến biết đối đáp thế nào?" tâm: "Nói ra thì món đồ ấy tuy quý giá, nhưng trong mắt bệ hạ còn chẳng bằng một khúc nhạc du dương, có thể che giấu qua được, ngươi cứ an tâm."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mai Phu Nhân Sủng Phu Hàng Ngày
Chương 83

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 83
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...