Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt: Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Chương 26

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chiếc xe xa hoa lao vút trong bóng đêm, thành phố không có một tiếng động, trong đêm tối nở rộ ánh sáng ngọc ngà. Mộ Diễn cau mày, cái loại tâm tình mất khống chế khiến anh vô cùng khó chịu.

Anh không phải là người đàn ông ham mê nữ sắc, nhưng cũng không khắc nghiệt với bản thân, theo như nhu cầu giao dịch đối với anh mà nói lẳng lơ là chuyện bình thường. Mà ở trong mắt của anh, phụ nữ bất quá chỉ là công cụ ấm giường, như thế mà thôi.

Nhưng đáng chết, cô ở trước mặt anh dây dưa cùng người đang ông khác không ngừng nghỉ, vừa nghĩ tới miệng cô sưng đỏ, đôi môi mỏng lạnh, con ngươi màu đen như có nước xoáy.

Quyền uy của anh, không cho phép bất luận kẻ nào khiêu chiến.

------------

"Đợi chút--"

Nhìn cửa thang máy ở trước mắt khép lại, Hạ Tử Ca lo lắng hô to, giày cao gót đập vào trên sàn nhà phát ra tiếng kêu thanh thúy .

Đáng chết, bị muộn rồi , Cô cũng không muốn bị Thường Minh Tụ giáo huấn vì đi làm muộn. Bàn tay có lực giúp cô ngăn cửa thang máy lại.

"Thật xấu hổ, cám ơn." Lấy tay đè xuống tầng lầu, Hạ Tử Ca mỉm cười cảm tạ, chẳng qua là khi quay người lại nhìn bóng người lúc nãy, khóe miệng đang cười liền cứng đờ.

Hạ Tử Ca không nói, tối ngày hôm qua anh lạnh lùng đẩy cô ra khiến cô lo lắng vô cùng, phảng phất cô chính là đồ vật thối nát ngay cả đụng một cái cũng làm cho người khác cảm thấy bẩn, trong mắt anh chán ghét, vẻ mặt khinh miệt giống như cây kim ghim vào trong lòng của cô.

"Hạ tiểu thư luôn luôn như vậy. . . . . . đúng lúc?" Thanh âm lạng lùng khạc ra, tiếng nói êm ái không quá lớn, làm cho người ta đoán không ra tính tình của anh.

Mộ Diễn nhìn cô, chân mày cau lại, nhàn nhạt không vui thấm vào khóe mắt của anh.

Nếu như bình thời, cô nhất định phải nói lại một câu, phản kích cũng không sao, nhưng là bây giờ, cô lại một câu nói cũng nói không ra, tâm tình khẩn trương, cái loại cảm giác buồn buồn khó chịu để cho cô mở không nổi miệng.

Tối ngày hôm qua cô vì tiền viện phí của mẹ đã đi đủ mọi nơi vớt vát, tìm nửa ngày cũng không tìm ra một người bằng hữu có thể cho cô vay tiền, chẳng qua chính là 5000 nguyên tiền viện phí quá nhiều so với cô, sinh hoạt dạo này của cô rất khó khăn khiến cô khốn khổ hơn.

Ở trong thang máy , thang máy đóng kín làm cho người ta cảm thấy không khí không truyền được đến đây, thật khó thở.

Đinh --lầu 7

Hạ Tử Ca liếc mắt nhìn, nhanh chóng nhấn khép lại.

Thang máy lại một lần nữa khép lại, tiếp tục hướng về phía trước.

Mộ Diễn chỉ nhíu mày, bất động cúi đầu nhìn cô, tràn đầy tò mò không biết cô muốn làm gì.

Cắn răng, Hạ Tử Ca xoay người lấy dũng khí nhìn về phía Mộ Diễn, trong đôi mắt nghiêm túc, "Mộ tổng, tôi muốn trả trước tiền lương hai tháng ."

"Trả trước?"

"Tôi biết yêu cầu này không hợp lý, nhưng là. . . . . . Tôi thật rất cần. . . . . ."

"Tôi cho là Hạ tiểu thư từ trước đến nay có biện pháp, chuyện gì cũng có thể giải quyết một mình được, không phải sao?" Mộ Diễn nói rất chậm, thanh âm rất nhạt, ngón tay thon dài nắm cằm Tử Ca, để cho ánh mắt của cô nhìn thẳng vào mắt anh.

Ánh mắt lạnh như vậy, rõ ràng khóe miệng câu cười nhưng không thấy vui vẻ chút nào, Tử Ca sắc mặt tái nhợt, trong mắt mọi danh dự dần dần tiêu biến.

"Anh ra giá đi." Cắn răng nặn ra những lời này, Hạ Tử Ca quật cường nhìn chăm chú vào Mộ Diễn, coi như là hiểu anh sẽ nói những câu đả thương người khác, Cô cũng không cho phép mình trốn tránh.

"Ra giá? Hạ Tử Ca, cô cho rằng cô trị giá bao nhiêu tiền? Lại còn đòi ra điều kiện với tôi? Thân thể của cô? Thời điểm cô xin thả cha mình ra tôi đã dùng hết rồi, cô nói xem, cô còn cái gì đáng giá để tôi đầu tư?" Ngón tay thon dài từ cổ cô trượt xuống, ngón tay đẩy nút áo sơ mi của cô ra, tay để trên ngực cô, từ từ xoa nắn.

Hạ Tử Ca chỉ có thể cắn chặt hàm răng mới tránh khỏi sự khẩn trương, Cô miễn cưỡng cười, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm Mộ Diễn, thanh âm rất nhẹ cũng rất kiên trì, "Tôi có thể hiệp trợ anh lấy được mảnh đất ở Đàm Thành."

"Cô?" Mộ Diễn nhẹ nhàng nói, thu hồi bàn tay đặt trên ngực cô, trong đôi mắt khinh miệt khiến Hạ Tử Ca có chút bị thương.

Khẩn trương nuốt nước miếng, Hạ Tử Ca nhẹ nhàng bỏ qua ánh mắt của anh, đôi mắt lạnh như vậy khiến cô sợ tất cả mọi chuyện sẽ bị nhìn thấu, mi mắt rũ xuống, lông mi che giấu tâm tình của cô.

"Chính quyền bên kia có quan hệ với ba tôi, tôi có thể đi xử lý. Tôi biết, anh có mạng lưới liên lạc, nhưng là cha tôi ở Đàm Thành nhiều năm như vậy, tôi biết lúc nào thì tìm đến ai là có hiệu quả nhất."

Mộ Diễn mắt hung hăng nhìn chăm chú vào Hạ Tử Ca, trong đôi mắt như có nước xoáy khiến cho bất luận kẻ nào cũng đoán không ra anh đến tột cùng đang suy nghĩ gì, đáy mắt tức giận khiến Hạ Tử Ca rùng mình.

Trầm mặc hồi lâu, đang lúc cô chuẩn bị buông tay, lại chợt nghe tiếng anh nói, "Muốn cầm tiền buổi tối đến Ngự cảnh quốc tế tìm tôi."

Thang máy lần nữa dừng lại, lầu 15, Mộ Diễn cất bước đi ra, "Nhớ, tôi không có thói quen xài chung đồ với người khác, Hạ tiểu thư cũng nên chú ý hành vi nghề nghiệp của mình hàng ngày."

Thang máy lần nữa khép lại, lấy tay nhấn số 7, Tử Ca cười một cái, cuối cùng miệng hóa thành một đường thẳng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 82: Con và anh ta, đã không thể như ngày xưa
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...