Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt: Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Chương 91

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đàm Thành là nơi buôn bán rất đông vui, địa điểm du lịch thì không được nhiều, duy chỉ có

đường buôn bán cổ là nơi đáng để thăm quan nhất, thời đại Minh Thanh

kiến trúc phong phú trải qua nhiều lần được chính quyền bảo vệ cùng

nhiều lần sửa sang cuối cùng vẫn trở về trạng thái cũ của nó .

Phố buôn bán, tên cổ là Tư Nghị, tuy nói kiến trúc ở đây có vẻ cổ kính, nhưng các mặt hàng kinh doanh thì không thiếu, chẳng qua chỉ kinh doanh những mặt hàng đặc sắc của địa phương đó, hơn nữa có một đặc điểm chính là đắt.

Hai người ...đi song song trên đường, Tử Ca có trách nhiệm giới thiệu

toàn bộ lịch sử về những nơi hai người bước qua, cô cứng cỏi mà nói, Mộ

Diễn lại ngắt chân mày nhìn về phía cô,"Cô không mệt mỏi sao?"

"A?" Tử Ca kinh ngạc quay đầu lại nhìn về phía anh.

"Nơi này chính là chỗ cô muốn đến nhất?"

"Đây là nơi nổi tiếng duy nhất ở Đàm Thành." Tử Ca cau mày, vẫn như cũ

hoàn thành trách nhiệm trả lời. Đi ở phía trước, cô hỏi Mộ Diễn muốn đi

chỗ nào, ngược lại vẻ mặt của anh không có hứng thú, chỉ nói cô muốn đi

đâu thì đi.

Cô nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có chỗ này, có thể có tham khảo qua các

giá trị cổ ở đây. Ở phố buôn bán hiện đại, trừ khi đó là các cặp tình

nhân đi dạo phố, còn không phải thì không cần thiết đến đó.

"Cô muốn đi đến đây nhất?"

". . . . . . Tôi là hướng dẫn viên du lịch." Cho nên, cũng không phải

là tôi muốn đi chỗ nào mà khách muốn đi chỗ nào mới đúng. Mà, rất không

may cô không phải hướng dẫn viên chuyên nghiệp, không để ý tới chuyện

khách muốn nhìn nhất cái gì.

Vuốt vuốt mi tâm, Tử Ca thất bại hỏi,"Mộ Diễn, anh nghĩ đi chỗ nào? Có thể trực tiếp nói cho tôi biết, tôi đoán không trúng tâm tư của anh."

"Những thứ này trong sách có ghi chép đầy đủ rồi đi nơi khác ngắm cảnh

đi, nhưng mà vừa hay ở đây có mấy đồ chất lượng, chọn xem đi, có cái gì

thích hợp không?"

Mộ Diễn đem cô đẩy mạnh vào một cửa tiệm, tiệm bán quần áo, quần áo dân tộc trước mắt vẫn hợp với trào lưu.

"Hôm nay gió thổi hướng nào vậy? Tôi làm hướng dẫn du lịch cũng có thù

lao?" Cô thiêu mi hỏi, nghe nói Mộ Diễn ra tay rất hào phóng, nhưng Hạ

Tử Ca biết Mộ Diễn và cô chênh lệch khá xa. Cho tới bây giờ, khi cô muốn gì từ trên người anh cũng phải kèm theo giao dịch mà cô không cam lòng.

Trên trán của cô lộ ra nụ cười khiến Mộ Diễn càng them vui," Thù lao

hướng dẫn viên du lịch ? Không thể coi thường cô rồi. Tôi còn tưởng đây

là thù lao cho buổi tối hôm qua cô dành cho tôi chứ"

Thân thể anh cúi xuống, khóe mắt lộ ra vẻ giễu cợt mang theo sự vui vẻ

giấu cũng không giấu được, Tử Ca giận trừng mắt, hận không được tát một cái vào bộ mặt đểu giả của anh.

Mộ Diễn nhìn cô tức giận bừng bừng hết sức đắc ý, giống như anh rất yêu dáng vẻ tức giận của cô, vẻ mặt sinh động khiến anh không nhịn được

muốn gặm một cái.

"Nếu như vậy, vậy tôi cũng không khách khí, tôi nói cho anh biết những

thứ trong tủ quần áo không hợp với tôi" Tử Ca nhẹ kéo làn váy ngọt ngào

trên thân thể mình, bộ váy này quá mức trẻ trung và tinh khiết, không

phải là không đẹp mắt, trên thực tế những bộ quần áo như vậy mặc trên

người cô hết sức xuất sắc, dù sao cũng là những nhà thiết kế tài năng

tạo nên

Nhưng là, mỗi lần Tử Ca đứng ở trước gương cô đều nhìn thấy đây là một

người khác, giống như cô biến hoá hoàn toàn thành người khác.

Vậy mà, Tử Ca cúi đầu nên không thấy ánh mắt của người đàn ông bên cạnh đã trở nên u lạnh, anh nhìn chằm chằm dung nhan xinh đẹp của cô, giống

như xuất hiện một gương mặt nhu mỳ khác, thuần khiết và lương thiện.

"Quả thật không thích hợp với cô." Khí thế trên người khác biệt quá

nhiều, mặc dù thân hình tương tự, nhưng trên người Hạ Hạ có chút bén

nhọn không thể điều hòa, mà người con gái kia, vĩnh viễn ôn thuận mà nhu hòa, giống như một bông hoa bách hợp, nhàn nhạt thơm.

Tùy ý nhìn xuống, chủ tiệm đứng ở một bên nhẹ giọng hỏi thăm cũng

không có ý muốn quấy rầy, thời gian này cửa hàng không bận rộn cho lắm,

vẻ mặt của chủ tiệm dịu dàng, không quá nhiệt tình nhưng cũng không làm

cho người ta cảm thấy vắng vẻ.

Trong cửa hàng, trang phục không quá đặc biệt, mỗi một bộ quần áo khác

nhau đều được phối với một tấm hình , phía trên sáng tác mấy câu thơ,

cũng nhìn ra được dụng tâm của người thiết kế.

Yêu đến cuối cùng, ta giai lão.

Đẹp đến tận cùng, giấu tà váy thường.

Ánh mắt cố định trên mộc chiếc váy dài, phía trên ghi hai câu nói khiến tâm tình Tử Ca khẽ run lên. Như cảm giác đang chuẩn bị rơi xuống đáy

lại vững vàng đứng lên được.

Hai câu này khiến chiếc váy thêm tươi đẹp.

"Món này đi."

Đổi quần áo trên người, lần nữa đứng ở trước mặt Mộ Diễn, Tử Ca mặc một chiếc váy, chất liệu vải thô, tay áo ngắn, một chữ nhỏ in trên cổ áo,

hết sức đẹp mắt.

Nhất là lúc cô cúi đầu nhìn rất dịu dàng, giống như một đóa hoa sen nở

rộ. Dáng người uyển chuyển, cô nở nụ cười mềm mại,"Đẹp mắt không?"

"Rất thích hợp với cô." Trong mắt anh lộ nụ cười tươi đẹp, nhất thời bị thuyết phục.

Nhìn anh lưu loát quét thẻ vì cô, Tử Ca đứng ở một góc, có lẽ bởi vì

đây là đặc thù hàng ngày, có một người ở bên cạnh một người, lòng cô có

chút an ủi.

Lúc đó, ánh mặt trời chiếu trên người Tử Ca , đang lúc cô chỉ cảm thấy

ánh mặt trời sặc sỡ, người đàn ông phía sau đuổi theo cô, không mang

theo sự kiêu ngạo và bá đạo hàng ngày, anh dịu dàng khiến cô muốn rơi

lệ.

Một ngày dạo chơi, anh mặc cô muốn làm gì thì làm, bàn tay dán chặt lên ngực trái, nơi đó trái tim cô đang đập chật nhịp, Tử Ca cười khổ lắc

đầu.

"Đưa cho cô." Trên mặt bàn, Mộ Diễn giao cho cô một chiếc hộp đựng trang sức rất tinh tế.

"Đây là cái gì?" Tử Ca kinh ngạc, nhìn ánh mắt khích lệ của anh, cô mở

ra, bên trong, một đôi hoa tai màu đỏ sắp ngang hàng, cùng xâu chuỗi

trên cổ cô, phối hợp ăn ý với nhau.

"Đưa tôi?" Sờ sờ vành tai của mình, Tử Ca cười khẽ,"Tôi không có thói quen mang cái này, anh giữ tặng người khác đi."

Cô không có ham muốn với mấy món đồ trang sức, điều Hạ Tử Ca muốn thật

ra rất đơn giản, cô chỉ muốn một cuộc sống bình thường và an tĩnh, nhưng là, tất cả mọi người đều không tin.

Ngón tay đặt nhẹ trên hộp đồ trang sức đẩy về trước mặt Mộ Diễn ,"Tôi không muốn."

"Lấy lại ! Quà sinh nhật."

Trong nháy mắt giọng nói của Mộ Diễn chìm lạnh , cảm giác bị cự tuyệt không vui đã nhảy lên đuôi lông mày.

Tử Ca sửng sốt, ngón tay đè trên chiếc hộp lạnh băng,"Anh. . . . . . Anh. . . . . ." Làm sao anh biết?

Mộ Diễn nhíu mày ,"Rõ ràng có nhắc nhở, mỳ trường thọ, cô cho rằng tôi mù sao?"

Trong phòng mọi người đã bắt đầu mang thức ăn lên, ở chính giữa là một

chiếc bánh ngọt xinh xắn khiến cô mất khống chế rơi nước mắt.

Mộ Diễn, tôi không muốn anh tốt với tôi, tôi chỉ cần anh đối với tôi

giống như trước kia, lạnh lùng tàn nhẫn, như vậy lòng của tôi sẽ không

mất khống chế, trái tim của tôi cũng có thể giữ vững sự thanh tĩnh.

Nhưng mà, Mộ Diễn, anh thật bại hoại, để cho tôi không nhịn được muốn. . . . . . Nếm thử.

Trong lòng bàn tay, góc cạnh của chiếc hộp đâm vào làm cô đau, nhưng Tử Ca vẫn siết chặc, để cho cảm giác đau đớn làm đầu của cô thanh tĩnh

hơn, cô biết người người đàn ông trước mặt chưa dùng qua ma túy cũng

không phải ma tuý, nhưng anh giống như chất gây nghiện, cuốn cô vào

trong.

Mộ Diễn, tôi biết trong lòng anh không có tôi. Nhưng tôi lại muốn thử

một lần, xem thử đến tột cùng tôi có thể xông vào hay không.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 82: Con và anh ta, đã không thể như ngày xưa
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 91
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...