Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

MẸ QUÝ NHỜ CON

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tổng cộng ba trăm lượng, lại thêm trang trại nuôi heo mà ta luôn mơ ước!

Người trong làng đều nói ta hồi nhỏ bị sốt cao làm hỏng đầu, lúc tỉnh lúc mê.

May mắn là lần này, đầu óc ta quay thật nhanh nhạy hơn cả chưởng quỹ gảy bàn tính.

Bắt heo nái, chọn giống heo, rồi phối giống, cộng thêm đỡ đẻ, ta làm mười năm cũng không kiếm được nhiều bằng vậy.

Xin chào. Tớ là Đồng Đồng. Đừng ăn cắp bản edit này đi đâu nhé!!!!

Nhưng tự mình phối giống một con, sinh một đứa, chỉ một năm, ta liền có thể "mẹ quý nhờ con"!

Đây đúng là chuyện tốt từ trên trời rơi xuống!

"Tuy nhiên..."

Bà mối Vương cau mày: "Lục phu nhân đã nói rõ trước, đứa bé sinh ra sẽ nhận tiền và rời đi, cô đừng mơ tưởng gì khác, thân phận cô, cho dù làm thiếp..."

"Hiểu hiểu hiểu."

Sau này có tiền, ta sẽ mở rộng trang trại nuôi heo, rồi chiêu một người rể giúp ta nuôi heo, thế là đủ cả đời!

Sao phải bám lấy nhà họ Lục?

Bà mối Vương lập tức cười đến không khép miệng nổi: "Biết ngay Tiểu Xuân cô nương là người biết chuyện mà!"

Một chiếc kiệu nhỏ được rước vào hậu viện Lục gia, Lục phu nhân chọn giống heo như ta, sờ rồi lại đo.

Rồi bà ta nhấn mạnh lại lời của Bà mối Vương.

Ta cam đoan ba lần, liền nhận được tiền đặt cọc, còn có mấy tiểu cô nương đến tắm rửa, xoa bóp cho ta.

Bà quản sự lớn tuổi đưa một cuốn sách tranh xấu xí trước mặt ta: "Cô nha đầu ngốc này, rốt cuộc có hiểu không!"

Ta vỗ n.g.ự.c cam đoan: "Hiểu hiểu hiểu, bà cứ yên tâm!"

Phối giống cho heo đực với heo cái chẳng phải cũng giống nhau thôi sao.

Ai ngờ con "hàng trống" này lại không hợp tác.

Khiến ta mất cả chì lẫn chài.

Ai nói chứ, ngày hôm sau, bà quản sự dọn dẹp phòng xong liền cười toe toét.

Lại mang canh bổ dưỡng, quần áo, trang sức đến cho ta.

Lục Ngôn Chi bên cạnh liếc nhìn mấy bộ quần áo đó, ôm miệng ho khan, ném hết chúng ra ngoài.

Nói gì mà, trời lạnh rồi, mặc mấy bộ này không hợp.

Chắc chắn là chê ta mặc mấy bộ váy cổ cao màu nhạt kia làm lộ vòng một, trông béo, chướng mắt hắn!

Nhưng mấy chiếc áo tay hẹp mà hắn sai người mang tới thì mặc lại khá thoải mái.

Lục Ngôn Chi hài lòng gật gật đầu: "Như vậy nhìn thuận mắt hơn nhiều."

Yêu cầu cũng không ít.

"Thiếu gia đã hài lòng, vậy thì nhanh chóng giải quyết đi!"

Lục Ngôn Chi phun ra một ngụm trà: "Thân thể bản thiếu gia... e là... e là không được..."

Ta theo bản năng vỗ mạnh vào m.ô.n.g hắn, thật đàn hồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/me-quy-nho-con/chuong-2.html.]

Theo tiêu chuẩn chọn giống heo...

"Ta thấy thiếu gia vẫn 'được'!"

Lục Ngôn Chi lập tức ôm mông, lùi lại hai bước, sợ đến mức vừa ho vừa thở dốc: "Không được không được... cái này thật sự không được..."

Ta vội tiến lên giúp hắn thuận khí, lơ đãng lại buột miệng nói thật.

"Nếu ngài thực sự không ổn, vậy càng phải nhanh lên!"

Lục Ngôn Chi bị ta tức đến ho sặc sụa hơn.

Còn nói sợ lây bệnh cho ta, nên tránh ta xa vạn dặm.

Cứ đến tối là không vào phòng trong, cũng không cởi áo ngoài.

Ta vừa đến gần, hắn lại tức đến mức chảy m.á.u mũi ròng ròng.

Ta sợ nhỡ có chuyện gì, cũng không dám tùy tiện ra tay.

Nhưng trời dần lạnh, Lục Ngôn Chi mấy ngày liền ngủ ghế lười, ho không dứt, sắc mặt càng tái nhợt.

Thầy thuốc bắt mạch cho hắn đều lắc đầu.

Rồi lại bắt mạch cho ta, vẫn lắc đầu.

Lục phu nhân cũng theo đó mà mặt lạnh đi, sai bà quản sự lại mang cho ta một bát canh bổ dưỡng.

Lục Ngôn Chi yếu ớt thở dài: "Mẫu thân à, người xem tình trạng của con thế này, hay là thôi đi. Việc giữa người và con, để người ngoài nhúng tay vào, chung quy cũng không tốt. Chi bằng, để cô nương Tiểu Xuân về đi..."

"Cái đó sao được!" Ta lập tức cắt lời hắn.

"Thiếu gia, ngài đừng nản lòng, ở làng ta có một thúc hơn bốn mươi tuổi cũng giống ngài, ngày nào cũng ho ho, ho, thế nhưng lấy cô quả phụ bên cạnh, ba năm sinh hai đứa! Ngài mới vừa cập quan, chính là thời điểm tốt nhất, có ta ở đây, ngài chỉ cần hợp tác tốt, đừng nắm chặt quần không buông, chuyện còn lại cứ giao cho ta!"

"Cái gì? Thậm chí còn chưa cởi quần!" Lục phu nhân lạnh giọng hừ một tiếng.

Ta nhận lấy bát canh bổ dưỡng từ tay bà quản sự.

"Đúng vậy! Bát canh này, hay là cho thiếu gia uống một bát bồi bổ đi, mấy ngày nay ngài ấy cứ thỉnh thoảng lại chảy m.á.u mũi, ta cũng chỉ có thể để thiếu gia nghỉ ngơi trước đã."

Nói đến đây, Lục Ngôn Chi lại nháy mắt với ta.

Có lẽ hắn không muốn Lục phu nhân lo lắng.

Quả nhiên, nhìn lại, sắc mặt Lục phu nhân đã trầm xuống, bà ta phất tay, bảo người ta thêm nhiều hương.

"Mẹ thêm nhiều hương như vậy, là muốn con c.h.ế.t trên giường sao?"

"Chết, cũng phải để lại giống! Tiểu Xuân cô nương là do mẫu thân đích thân chọn cho con, con hẳn là thích, đừng làm khó cô nương ấy..."

Nói xong, Lục phu nhân vỗ vai ta, dặn ta đêm nay đừng để bà ta thất vọng nữa.

Ánh mắt bà ta lạnh đến khiến ta run rẩy.

Đến Lục gia mấy ngày nay, đây là lần đầu tiên ta thấy Lục phu nhân đến thăm Lục Ngôn Chi.

Theo lý mà nói, mẹ heo còn bảo vệ con.

Thế nhưng Lục phu nhân đối với Lục Ngôn Chi, sao lại giống như... kẻ thù.

Sau khi mọi người tản đi, Lục Ngôn Chi lập tức dập tắt nén hương vừa châm.

"Bà ta là kế mẫu của ta, bà ta chỉ mong ta để lại cháu trai rồi c.h.ế.t đi... Nhưng đây là chuyện giữa ta và bà ta, ta sẽ giải quyết, nàng không cần để ý lời bà ta nói."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
MẸ QUÝ NHỜ CON
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...