người nữa. Đừng nói anh không tin
câu này của em. Anh đoán em Ba
cũng không tin em thật lòng thích
nó.”
Bị anh ấy đoán trúng rồi.
Quả thật Kiều Huyền Thạc không
tin.
Tim Bạch Nhược Hy run rẩy. Chuyện
cô luôn nghĩ không thông, hóa ra
mọi người đều nhìn thấu.
“Tại sao tất cả mọi người đều không
tin em thật lòng thích anh Ba chứ?”
Bạch Nhược Hy chua chát hỏi lại.
Kiều Huyền Hạo đứng dậy, tâm tình
trở nên thoải mái giống như đã nhìn
thấu lòng Bạch Nhược Hy, tràn đầy
tự tin mở miệng: “Tính cách em Ba
lạnh lùng, không thích người khác
lại gân. Lúc nhỏ quả thật đối xử với
em không tệ, có quan hệ rất tốt với
em nhưng nếu anh không nhớ lầm
thì từ lúc nó bắt đầu xung quân, em
đã đoạn tuyệt mọi thư từ qua lại với
nó. Cho dù gặp lại cũng không khác
gì người lạ. Không có giao lưu,
không có quan hệ, thậm chí còn lờ
mờ có thể cảm nhận được sự bài
xích giữa hai đứa với nhau.:
“Vậy thì thế nào?”
“Mười năm nay, em đối xử với ai là
tốt nhất?”
Bạch Nhược Hy buột miệng nói:
NA. –
“Người em ÿ lại nhất là ai?”
“Anh.”
“Người thân mật với em nhất là ai?”
“Anh.”
Kiều Huyền Hạo đi đến trước mặt
Bạch Nhược Hy, ép tay lên thành
ghế sofa rồi dựa sát vào người cô.
Bạch Nhược Hy cả kinh, vội vàng lùi
lại dán chặt vào ghế sofa, căng
thẳng nhìn anh.
Kiều Huyền Hạo cắn răng: “Em hoàn
toàn không thân thiết gì với Kiều
Huyền Thạc. Yêu đương gì với người
lạ chứ? Nếu như là yêu, đáng lễ ra
người em yêu nhất là anh.”
Bạch Nhược Hy yếu ớt mở miệng:
“Anh Hai, em… em chỉ xem anh như
anh trai.
Kiêu Huyền Hạo tức giận đến nỗi
sắc mặt trâm xuống, nắm chặt tay
tức giận nói: “Em lừa mình dối
người. Nói mấy câu như em yêu
Kiêu Huyền Thạc thế này không
cảm thấy tức cười lắm sao?”
Bạch Nhược Hy châm chậm nhắm
mắt, im lặng.
Lòng rất mệt mỏi.
Tại sao mấy người này đều thích áp
đặt tư tưởng của mình để đoán lòng
cô, tự sắp đặt cho cô.
Bi ai biết bao nhiêu!
Kiêu Huyền Thạc không tin cô.
Ngay cả Kiều Huyền Hạo cũng cảm
thấy là cô tự lừa mình dối người.
Nếu như cô hét lên với thế giới: Cô
yêu Kiều Huyền Thạc.
Có phải những người này chỉ cười
cho qua, xem cô như đồ thần kinh
tống vào bệnh viện không?
Bạch Nhược Hy hít sâu, dùng tay
đẩy Kiều Huyền Hạo ra rồi đứng dậy
vô lực thì thào: “Anh Hai, trời không
còn sớm nữa. Em đi vào bếp nấu
chút đồ cho anh ăn. Ăn xong thì anh
về nhà sớm đi.”
Kiều Huyền Hạo nhìn bóng lưng cô
độc của cô, thêu thào van xin:
“Nhược Hy, rời khỏi chỗ này, rời khỏi
Kiều Huyền Thạc để anh giúp em
thoát khỏi bể khổ có được không?”
Bạch Nhược Hy dừng bước, quay
lưng lại với Kiều Huyền Hạo lạnh
nhạt nói: “Anh Hai, bất kể anh có tin
hay không, em thật lòng yêu anh ấy.
Từ lúc có ký ức tới nay, trong lòng
em chỉ có một người đàn ông duy
nhất là anh ấy.”
Kiều Huyền Hạo đau khổ ngồi bệt
xuống ghế, cúi đầu hít thở rồi
nghiến răng nghiến lợi nói: “Đừng
nói nữa. Anh sẽ không tin đâu.”
Cô cũng không muốn nói, cô rất
mệt mỏi, có nói ra cũng không ai
tin.
Bạch Nhược Hy đi vào bếp.
Mười phút sau, cô bưng bát mì đi ra
nhưng Kiều Huyền Hạo đã đi rồi.
Bưng bát mì trong tay, cô thân thờ
nhìn phòng khách trống không hồi
lâu.
Chốc lát.
Cô đặt bát mì lên bàn, kéo ghế ra
ngồi xuống.
Mưa từ từ ngớt, sắc trời cũng dần
dần tối.
Trong phòng tối đen như mực, bầu
không khí thê lương bao trùm,
không có sức sống.
Vườn không nhà trống, cô thấy cả
người lạnh lẽo, cơn lạnh từ trong tim
thấm ướt ra ngoài.
Cô sờ hai vai.
Nhìn bát mì trước mặt, cô không hề
muốn ăn chút nào. Lúc sờ túi quân
lại phát hiện điện thoại không có
bên cạnh.
Cô đứng dậy đi về phía cửa, nhặt
điện thoại dưới đất ở ngay cửa lên.
Xem đồng hồ, hóa ra đã hơn sáu giờ
tối.
Anh Ba cô quả thật không trở về rồi.
Bạch Nhược Hy cầm điện thoại
Xoay người đi vào bàn.
Cô đặt điện thoại lên bàn rồi cầm
đũa lên bắt đầu ăn.
Cô im lặng an ủi bản thân.
Không có chuyện gì to tát. Không
phải nửa đời sau này của mình cũng
trải qua như vậy sao?
Cũng không phải là lần đầu đau khổ
như vậy. Chỉ cân ăn no rồi quay vê
phòng ngủ một giấc. Không chết
được.
Ngày mai mặt trời lại mọc, có lẽ cô
còn có thể nhìn thấy cầu vồng sau
mưa.
Cô cúi đầu ăn mì, bất tri bất giác
nước mắt cứ thế rơi xuống làm
nhòe tâm mắt nhưng vẫn tiếp tục
không dừng lại.