Biết cô ấy ghét mái tóc dài của mình, gội đầu tốn sức, đ.á.n.h nhau cũng vướng víu.
"Thế thì cắt ngắn đi..." Tôi nghĩ một lát rồi khuyên: "Cô cắt tóc ngắn chắc sẽ đẹp trai lắm."
"Thôi. Vẫn là tóc dài có hương vị phụ nữ hơn."
Còn biết cô ấy nấu ăn cực ngon, món thịt chiên giòn làm chua ngọt giòn tan.
Hôm nay chúng tôi uống chút rượu, mỗi người đều làm món tủ của mình.
Tôi thấy cô ấy rửa rau bị tay áo vướng víu bèn giúp cô ấy xắn lên.
Nhưng lại kinh hoàng khi nhìn thấy trên cẳng tay cô ấy chi chít những vết sẹo dài ngắn khác nhau.
Tôi lập tức xắn tay áo bên kia của cô ấy lên.
Cũng đầy rẫy những vết sẹo.
Tôi tức giận: "Ai khiến cô ra nông nỗi này?"
Vương Mặc im lặng kéo tay áo xuống, che lại những vết sẹo đáng sợ.
"Đừng nhìn. Xấu lắm."
"Lúc đó phải rời xa người mình yêu thương."
"Mỗi tháng không tự rạch mình một nhát thì không sống nổi."
Tôi hỏi: "... Là Lưu Nhã Phong?"
Vương Mặc cười, ngón tay b.úng một cái, b.ắ.n một giọt nước lên ch.óp mũi tôi.
"Nghĩ gì thế?"
"Người tôi thích là một anh hùng."
"Cái loại vô dụng như Lưu Nhã Phong sao mà xứng?!"
Nói xong lại lập tức xin lỗi.
"Xin lỗi. Tôi nói bố đứa bé như vậy, hơi quá lời rồi."
Tôi lắc đầu, trong lòng đặc biệt khó chịu.
"Hứa với tôi, sau này đừng ngốc nghếch như vậy nữa."
"... Được."
Tối hôm đó, lúc Vương Mặc rời đi thì để quên đồ.
Cô ấy vừa đi khỏi, tôi liền đuổi theo nên cũng không gọi điện cho cô ấy.
Dưới ánh đèn đường bên cạnh biệt thự, tay cô ấy kẹp điếu t.h.u.ố.c, nhả ra một làn khói trắng.
Từ từ tan vào ánh sáng màu cam mờ ảo xung quanh.
Cô ấy thế mà lại hút t.h.u.ố.c.
Tôi vậy mà lại không cảm thấy kỳ lạ chút nào.
Trực giác nói cho tôi biết, trong lòng Vương Mặc có một ngọn lửa.
Vì một niềm tin nào đó, đang bùng cháy.
Cô độc nhưng cũng không hề sợ hãi.
22
Lưu Nhã Phong đang được bảo lãnh tại ngoại tạm thời. Hắn gọi cho tôi một cuộc điện thoại.
Giọng nói tiều tụy, vô cùng đáng thương.
Hắn nói với tôi, cuối cùng hắn cũng nhớ ra Vương Mặc là ai rồi.
Còn nói tôi cũng quen.
Vương Mặc chính là cô bạn thân cũ của tôi, Hà Vi.
"Cô ta phẫu thuật thẩm mỹ xong lại đến bám lấy em đấy!"
Tôi lấy làm lạ, năm năm trước Hà Vi không từ mà biệt, đúng là có khiến tôi giận.
Nhưng cũng không đến mức cạch mặt hoàn toàn.
Lâu như vậy không chủ động liên lạc, ngoài việc tôi bận rộn kết hôn sinh con, cũng là muốn chứng minh xem cô ấy có thực sự coi tôi là bạn hay không.
Lưu Nhã Phong lại cười khẩy:
"Ánh mắt cô ta nhìn em giống hệt như đàn ông nhìn người phụ nữ mình yêu vậy!"
23
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mui-khau-chieu-chong/chuong-10.html.]
Tôi chuyển đến lớp của Hà Vi vào năm lớp 3 tiểu học.
Khi đó tóc Hà Vi rất ngắn, người vừa đen vừa gầy.
Không có chút dáng vẻ nào của con gái cả.
Thầy cô bạn bè đều không thích cô ấy.
Trong lớp, cô ấy thuộc kiểu người cô đơn, luôn lủi thủi một mình, có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Khoảnh khắc "nổi bật" duy nhất của cô ấy là lúc bị người ta bắt nạt.
Mấy đứa con gái hay bắt nạt Hà Vi không cho cô ấy đi nhà vệ sinh nữ.
Nói cô ấy là con trai, ép cô ấy đi nhà vệ sinh nam.
Hà Vi không nói, cũng không động đậy.
Cứ cố chấp đứng ở cửa nhà vệ sinh nữ.
Đôi mắt tròn xoe, trầm tĩnh như một con mèo.
Bà ngoại tôi ở quê từng nuôi một con mèo đen nhỏ.
Nếu nó đòi ăn mà bạn bận không để ý đến nó, nó cũng không quậy phá.
Cũng cứ ngồi xổm yên lặng nhìn bạn như thế.
Có một khoảnh khắc nào đó, tôi dường như nhìn thấy bóng dáng con mèo đen nhỏ ấy trên người Hà Vi.
Tôi bỗng nhiên nảy sinh một loại khí phách anh hùng, ra sức đẩy những người đang chặn đường ra:
"Nói linh tinh! Bạn ấy rõ ràng là con gái!"
...
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và Hạt Đậu Khả Ái
Thế là ngày đầu tiên chuyển trường, tôi đã đ.á.n.h nhau một trận.
May mà Hà Vi đ.á.n.h nhau giỏi, tôi nằm không cũng thắng.
Lẽ dĩ nhiên, chúng tôi trở thành bạn tốt.
Cho đến khi cô ấy không lời từ biệt mà đi ra nước ngoài.
Rõ ràng cô ấy từng nói sẽ ở bên cạnh tôi cả đời.
Làm phù dâu cho tôi.
Làm mẹ nuôi cho con tôi...
Nhờ lời của Lưu Nhã Phong mà những ghép còn thiếu trong ký ức đã tạo thành một bức tranh toàn cảnh:
"Ngọc Ngọc, sao anh có thể để cái thứ biến thái này ở lại bên cạnh em được?"
"Anh đe dọa sẽ vạch trần tư tưởng dơ bẩn của cô ta, cô ta mới chịu đồng ý ra nước ngoài."
24
Lưu Nhã Phong không nhận được phản ứng mà hắn mong muốn từ miệng tôi.
"Tôn Cống Ngọc, đừng nói với anh là em cũng thích phụ nữ nhé!"
"Cho dù thích ai, cũng tốt hơn là thích cái loại cặn bã như anh."
Lưu Nhã Phong nói rất nhiều lời cay nghiệt cảnh cáo tôi, bắt tôi phát thông cáo nói mọi chuyện chỉ là hiểu lầm.
"Lần này mẹ giận thật rồi, hậu quả rất nghiêm trọng đấy!"
"Lưu Nhã Phong, nể tình vợ chồng mấy năm, tôi có lòng tốt nhắc nhở anh một câu."
"Những gì tôi biết, nhiều hơn anh tưởng tượng rất nhiều."
"Anh muốn gây sự, tôi sẽ hầu anh đến cùng. Chỉ là mọi hậu quả tự anh gánh lấy!"
25
Dư luận quả nhiên đã đảo chiều.
Dưới sự thao túng tâm lý của Phương Viễn Hoành và Lưu Nhã Phong, cộng thêm trí tưởng tượng thêu dệt của cư dân mạng, trong màn "lật kèo" lần này, tôi trở thành người phụ nữ đồng tính độc ác.
Rất nhiều người dành lời khen ngợi cho Lưu Nhã Phong.
Nói anh ta hào phóng với bạn bè, xây dựng anh ta thành một "người chồng của les" đáng được cảm thông.
Nói vì muốn có đứa con nên tôi và Hà Vi đã chọn Lưu Nhã Phong ngốc nghếch ngọt ngào để kết hôn.
Sau đó Hà Vi dùng sắc dụ dỗ, tôi cướp quyền nuôi con.
Cuối cùng, chúng tôi ngụy tạo bằng chứng, cướp đi bệnh viện mà người mẹ chồng nữ cường nhân Phương Viễn Hoành đã dốc hết tâm huyết cả đời xây dựng lên.
Tôi phản kích trên mạng xã hội, công bố tất cả ảnh chụp màn hình những lời Lưu Nhã Phong nói trong nhóm chat.
--