Màu đỏ kinh người trên ga trải giường, những lời lẽ tục tĩu hắn sỉ nhục phụ nữ, v.v.
Còn công bố cả đoạn ghi âm hắn ngoại tình tại khách sạn.
Những tổn thương mà tôi phải chịu đựng rành rành ra đó.
Điều đáng ngạc nhiên là.
Một người tự xưng là bạn gái cũ của Lưu Nhã Phong đã ẩn danh tiết lộ tin tức cho một blogger nổi tiếng.
Nói rằng cô ấy là lần đầu tiên của Lưu Nhã Phong.
Nhưng bẩm sinh khoản đó của Lưu Nhã Phong không tốt, cô ấy hoàn toàn không có cảm giác gì.
Lưu Nhã Phong thao túng tâm lý cô ấy, nói là do "ruộng" của cô ấy không ổn.
May mà trước đó cô ấy đã từng thử với người khác, nếu không đã bị hắn lừa rồi.
Hai người cãi nhau chia tay, Lưu Nhã Phong không chịu nổi lời ra tiếng vào nên mới về nước học đại học.
Còn nói sở dĩ Lưu Nhã Phong hào phóng với bạn bè.
Là để bịt miệng!
Vì đám bạn bè này đều biết đồ của hắn chỉ như cái kim!
Hào phóng cái rắm!
Lượng thông tin khổng lồ như vậy, nhưng nhiệt tình hóng biến của cư dân mạng còn dâng trào mạnh mẽ hơn.
Còn có "lớp trưởng" làm một bài tóm tắt cực gắt:
1. Phương Viễn Hoành (Dung Ma Ma 2.0): Con trai nhỏ không sợ! Mẹ giúp con khâu thêm cho con dâu vài mũi!
2. Sự m.á.u ch.ó của hiện thực nói cho chúng ta biết, càng ngắn nhỏ càng hay c.h.é.m gió.
3. Lưu Nhã Phong, Lưu Kim Châm, Lưu Tăm Tre... ngốc nghếch không phân biệt nổi.
Về việc phỉ báng tôi mượn giống, có cư dân mạng bới móc Lưu Nhã Phong đủ đường:
"Không có cơ bụng tám múi mà cũng có mặt mũi nào tự nhận mình là ngựa giống?"
"Xin lỗi, gen động d.ụ.c như ch.ó Teddy này không cần đâu!"
"Đứa bé là vô tội, nhưng tôi vẫn muốn nói, vớ phải ông bố ngắn nhỏ thế này thật đáng thương!"
Thậm chí có người còn bắt đầu xây lầu cầu nguyện, phù hộ cho con trai tôi tránh được hoàn toàn cái gen ngắn nhỏ của bố nó.
Trong số những cư dân mạng này, có người thực lòng xót xa cho những gì tôi gặp phải, cũng có người chơi meme để gây sự chú ý.
Đối với vế sau, mặc dù có một số hơi quá đà, nhưng tôi cũng không hề tức giận.
Trong tình thế hiện tại, độ hot càng lớn, càng có lợi cho chúng tôi.
Bây giờ, tôi không chỉ chiến đấu cho riêng mình.
Còn có những người phụ nữ vô tội kia...
Tuyệt đối không thể để Phương Viễn Hoành đ.á.n.h tráo khái niệm được!
26
Mẹ chồng Phương Viễn Hoành đến cầu xin tôi.
Nghe nói trước đây bà ta không hề biết gì về những hành vi của Lưu Nhã Phong trong nhóm chat.
Khi biết chuyện này và tôi đang nắm giữ lịch sử trò chuyện.
Bà ta hận không thể đồng quy vu tận với hắn.
Nhưng bà ta vẫn thích sống hơn.
Cuối cùng cũng hạ mình, quỳ xuống trước mặt tôi.
Nói là đến cõng bụi gai chịu tội với tôi.
"Vì muốn trốn tránh trừng phạt mà cầu xin tha thứ."
"Bà không cảm thấy mình rất vô liêm sỉ sao?"
27
Tôi hoàn toàn không để ý đến hành động khóc lóc ỉ ôi cùng đ.á.n.h bài tình thân của Phương Viễn Hoành.
Trước khi Lưu Nhã Phong vào tù, hắn đã bị một người đàn ông g.i.ế.c c.h.ế.t.
Bị đ.â.m trúng nhiều nhát d.a.o, m.á.u thịt be bét.
Người g.i.ế.c hắn cũng ở trong cái nhóm chat bẩn thỉu kia.
Nickname: "Lại bị vợ tát một cái".
Sau khi bị bắt, tên này khai là do Lưu Nhã Phong lừa hắn, hại vợ hắn bỏ chạy mất.
Sau đó có phóng viên phỏng vấn vợ hắn.
Vợ hắn rất lạnh lùng trả lời:
"Hắn ta không có não à? Người khác nói gì cũng tin."
Mẹ chồng đến nhà tôi làm loạn mấy lần.
Dường như bà ta thực sự cảm thấy tất cả chuyện này đều là do tôi hại.
Nhưng rất nhanh sau đó, bà ta bị phạt vì nhiều tội danh cùng lúc, bị kết án hai mươi năm tù.
Nghe nói trong tù phải đạp máy khâu.
Rất hợp với bà ta.
Từ Lệ Lệ muốn làm nhà cung cấp t.h.u.ố.c cho bệnh viện của chúng tôi.
Chính vì điều này mà trước đó cô ta mới cúi đầu trước Lưu Nhã Phong.
Nhưng lại nuốt không trôi cục tức này nên đăng bài đá xéo trên vòng bạn bè và để chế độ chỉ mình tôi nhìn thấy.
Tôi trực tiếp đưa công ty của cô ta vào danh sách đen các nhà cung cấp của bệnh viện.
Thật không hiểu não cô ta chứa thứ gì.
Thế mà lại cảm thấy tôi nên cảm kích tin tức cô ta tung ra.
Lưu Nhã Phong ra sao thì tôi không quan tâm, nhưng không được ảnh hưởng đến con trai bảo bối của tôi.
Trước đó nghe lén ở khách sạn, Lưu Nhã Phong nói đã gặp tôi vào lúc cuộc đời tăm tối nhất.
Bây giờ tôi đã đoán ra được ý nghĩa câu nói đó là gì rồi.
Chẳng qua là tôi khá đơn thuần trong chuyện nam nữ.
Hắn có thể chèn ép tôi để cứu vãn lòng tự trọng đàn ông từng bị Từ Lệ Lệ chà đạp tơi tả.
Còn về người phụ nữ điên ở bệnh viện trước đó.
Tòa án phán quyết bồi thường nhưng cũng không đáng giá bằng một căn nhà kia.
Người phụ nữ đó đến chỗ tôi làm loạn, muốn đòi một căn nhà để con trai kết hôn.
Nếu không sẽ lật lọng.
Thế nhưng lại bị chính con trai bà ta kéo đi, nói rằng mình đã bắt chị gái hy sinh quá nhiều rồi.
"Căn nhà đổi bằng mạng của chị, con có yên lòng mà ở được không?!"
Mọi khúc nhạc đệm đều đã kết thúc.
Cuối cùng, tôi vẫn phải đối mặt với Hà Vi.
Năm đó khi Lưu Nhã Phong phát hiện ra tâm tư của Hà Vi đã ép cô ấy rời đi.
Khi đó tôi và Lưu Nhã Phong đã là quan hệ bạn trai bạn gái.
Hà Vi sợ tôi dùng ánh mắt kỳ thị nhìn cô ấy nên mới không từ mà biệt.
Ở nước ngoài cô ấy nhiễm thói xấu hút t.h.u.ố.c, tự ngược đãi bản thân.
Tại khách sạn, m.á.u tươi loang nổ trên ga giường...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/mui-khau-chieu-chong/chuong-11-het.html.]
Khi đó, cô ấy không phải là không có cảm giác đau.
Mà là cô ấy đã quá quen với đau đớn rồi.
"Lúc đó phải rời xa người mình yêu thương."
"Mỗi tháng không tự rạch mình một nhát thì không sống nổi."
Thậm chí còn tự xử lý vùng kín của mình, để hùa theo Lưu Nhã Phong.
Một mặt là muốn moi ra những chuyện thất đức mà mẹ con hắn làm, để tôi nhìn rõ bộ mặt thật của bọn họ.
Nhiều hơn nữa, là muốn trả nợ cho tôi nên dùng đau đớn để trừng phạt chính mình.
Rõ ràng lỗi không phải ở cô ấy.
Tôi giận hành vi ôm hết lỗi lầm vào mình này của cô ấy.
Nhưng lại chẳng thể làm gì được.
Xưa nay cô ấy vẫn là một con mèo đen.
Tâm tư khiến người ta khó mà đoán định.
Tất cả những chuyện này, chúng tôi chỉ ngầm hiểu ý nhau mà không nhắc tới.
Bây giờ tôi hẹn cô ấy đến nhà, đối diện với nhau, cô ấy cụp mắt xuống.
Tay lại định sờ bao t.h.u.ố.c.
Tôi liền ấn tay cô ấy lại:
"Để tớ cắt tóc cho cậu nhé."
28
Vương Mặc (Hà Vi) ban đầu không chịu, mãi cho đến khi tôi gọi tên thật của cô ấy:
"Hà Vi."
Hai chữ này dường như là thần chú khiến cô ấy lập tức trở nên ngoan ngoãn.
Như một con mèo nhỏ, mặc tôi nghịch tóc cô ấy.
Trong gương, cô ấy với mái tóc dài tung bay quả thực rất động lòng người.
Nhưng nếu mái tóc dài này là sợi xích trói buộc cô ấy thì tôi sẽ cắt đứt nó!
Hà Vi, cậu chỉ cần là chính mình thôi.
Dù có ra sao, cậu mãi mãi là người bạn tốt nhất của Tôn Cống Ngọc tớ.
Là mẹ nuôi của con tớ.
"Còn nhớ có lần chúng mình cãi nhau rất to không?"
Tôi hỏi.
29
Năm năm trước, Hà Vi ra nước ngoài.
Không từ mà biệt.
Thời điểm trước đó ba tháng, bố mẹ tôi bị t.a.i n.ạ.n xe.
Tôi trở thành một phú bà nhỏ.
Rất nhiều người từng ảo tưởng sau khi giàu sụ sẽ làm những gì.
Nhưng khi thực sự có tiền, tôi lại chẳng làm được gì cả.
Bởi vì tôi muốn mua cho bố một cái ghế massage.
Để mỗi ngày bàn chuyện làm ăn xong ông có thể mát xa thư giãn t.ử tế.
Tôi còn muốn mua cho mẹ máy làm đẹp da mặt hàng chục triệu.
Bà thích làm đẹp như thế mà.
Tự mình bỏ tiền, cho họ đi du lịch mua sắm thỏa thích.
Sau đó họ sẽ hãnh diện khoe với bạn bè đây là con gái mua, cái kia cũng là con gái mua.
Những chuyện này đều chưa thực hiện được, sao họ có thể đi trước được chứ?
Có hôm tôi gặp ác mộng, mơ thấy cả thế giới chỉ còn lại một mình tôi.
May mà mở mắt ra, Hà Vi đang ngủ bên cạnh tôi.
Khi đó cô ấy sợ tôi ở nhà một mình thì hoảng sợ, nên tối nào cũng đến ngủ cùng tôi.
Tôi lay cô ấy dậy, không nhịn được mà hỏi:
"Vi Vi, cậu có rời bỏ tớ không?"
Hà Vi suy nghĩ rất lâu, trái tim tôi từng chút từng chút trở nên lạnh lẽo.
"Có."
"Nếu là vì hạnh phúc của cậu, tớ sẽ đi."
Tôi lập tức hét lên với cô ấy:
"Đi! Cậu đi đi!"
"Nếu cậu sẽ rời đi, thì bây giờ đi luôn đi!"
"Tại sao... tại sao người c.h.ế.t không phải là tớ?"
Vào khoảnh khắc này, nỗi đau mất bố mẹ hoàn toàn bùng nổ.
Tôi gào thét điên cuồng với Hà Vi, hoàn toàn giống như một kẻ lên cơn điên.
Cũng rất sợ cô ấy sẽ thực sự bị tôi đuổi đi.
Nhưng trong lòng mơ hồ cảm thấy, sẽ không đâu, Hà Vi là người bạn tốt nhất của tôi mà.
Cô ấy chắc chắn sẽ ở bên cạnh tôi.
Quả nhiên, cô ấy không đi.
Ôm c.h.ặ.t lấy tôi, nhẹ nhàng vỗ về lưng tôi:
"Khóc đi. Cậu mà không khóc, tớ sợ lắm, lo lắm."
Tôi khóc một trận đã đời.
Phát tiết xong, sụt sùi không cho cô ấy rời xa tôi:
"Nói rồi đấy nhé, cậu phải làm mẹ nuôi cho con tớ."
"Năm nào cũng phải lì xì một bao thật to cho con trai nuôi con gái nuôi của cậu!"
"Ái chà, thế thì tớ phải nỗ lực kiếm tiền thật rồi."
Hà Vi cười nhạo mắt tôi khóc sưng như quả óc ch.ó.
Nhưng cười cười, bản thân cô ấy cũng rơi nước mắt.
"Tiểu Ngọc đừng sợ."
"Tớ ấy à, là ai không quan trọng."
"Quan trọng nhất là cậu có thể hạnh phúc."
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và Hạt Đậu Khả Ái
30
"Còn nhớ có lần chúng mình cãi nhau rất to không?"
"Này, dâng lì xì lên đây."
"Không đi nữa à?"
"Không đi nữa."
[HẾT]
--