Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mười Năm Thương Nhớ

Chương 77

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau lưng, Trần Quyện cười tủm tỉm, dang hai tay ôm chặt hai người, nói: “Ngôn Hi, hoan nghênh cậu đã trở về!”

Mặc dù nếu cậu không về thì mặt trời vẫn mọc từ phía đông, trái đất vẫn quay như thường, nhưng đúng là bọn tôi thấy hơi buồn thật.

Ngôn Hi cười, ánh mắt vô cùng ấm áp, phong độ cũng rạng ngời. "À, tôi biết rồi, thiếu tôi, các cậu không thể sống được đúng không. Không có bản thiếu gia thì sao trên trời chẳng sáng được cơ mà."

Như sực nhớ ra điều gì, Ngôn Hi nhướng mày, hỏi: "Đạt Di, Rose, hôm nay hai cậu mời tôi ăn cơm nhé!"

Đạt Di cau mày, đáp: "Vì sao chứ, đợt cậu ốm, bọn tôi đã phải lo lắng cho cậu rất nhiều, bây giờ cậu mời anh em bọn tôi mới phải chứ!"

Ngôn Hi cười gằn. "Tôi còn chưa động đến chuyện lúc tôi ốm đau, bọn cậu ngày nào cũng bắt nạt con gái tôi đâu! Tôi nói cho cậu biết nhé, lão tử trở về rồi, sẽ tính sổ hết chuyện cũ."

Trần Quyện vuốt đuôi mắt phượng, ỏn ẻn nói: "Chuyện này thì có liên quan gì đến tớ? Tớ xử rất tốt với A Hoành, ngày nào cũng chuyện trò hỏi han."

Ngôn Hi đập bàn, nước miếng văng tứ tung. "Cậu tranh thủ lúc tôi bệnh, dụ dỗ con gái tôi mà còn dám nói không làm gì sai à?"

Khoé miệng Trần Quyện giật giật. "Anh giai không giả vờ ốm đó chứ?"

Chuyện nào cũng nhớ kĩ như vậy, tại sao A Hoành lại nói anh chàng không còn nhớ chuyện hồi bị ốm nữa? Rõ ràng là người trong cuộc đầu óc lú lẫn. Ốm chứ có phải mất trí nhớ đâu, xem ra cô nàng A Hoành này ngớ ngẩn quá.

Nhà họ Ôn thấy Ngôn Hi khỏi bệnh mà mừng phát khóc, đốt mấy dãy pháo cho nhà cửa xua tan hết khí độc.

Tư Hoán nghỉ đông về nhà, đứng ngoài cửa mà sợ toát mồ hôi.

Đã đến tết đâu chứ!

Anh ngước mắt lên, khói pháo mù mịt, có một mĩ nhân đang tựa bên khung cửa nhìn ra xa, ánh mắt chăm chú và dịu dàng vô cùng.

Anh sững lại, nhìn theo ánh mắt người đó thì thấy một cô gái với mái tóc đen và đôi mắt huyền đang bịt chặt tai. Tư Hoán chột dạ, túi hành lí trượt khỏi tay, rơi bịch xuống đất.

Chàng trai đang tựa bên khung cửa nhìn thấy anh liền cười, hỏi: "Tư Hoán, cậu về rồi à?" Suốt một năm trời, anh không gọi tên Tư Hoán lần nào.

Tư Hoán bước lên bậc tam cấp, nhìn Ngôn Hi trân trân. Vẫn dáng người mảnh khảnh, cao ngạo đó, vẫn vẻ hoạt bát ngày nào.

"Ngôn Hi hả?" Anh ngần ngừ gọi tên Ngôn Hi mà toàn thân run rẩy, đôi mắt nhoè đi, nhưng trong lòng không giấu nổi thắc mắc, anh cũng không hiểu tại sao mình lại nỡ rời xa Ngôn Hi.

Ngôn Hi đứng thẳng người lên, cười nói: "Cô Uẩn suốt ngày nhắc sao cậu chưa chịu về."

Rõ ràng là đứng rất gần mà Tư Hoán cảm thấy Ngôn Hi như người xa lạ. Tư Hoán bước lên một bước, Ngôn Hi nhướng mày nhìn anh chăm chú.

A Hoành đứng ở đằng xa nheo mắt, giữa làn khói pháo mịt mù, hai người đó đứng cạnh nhau rất đẹp. Cô thở dài, cảm thấy mình vẫn lăn tăn chuyện được mất, vẫn nghĩ về những chuyện mình không thể kiểm soát.

Tư Hoán thích Ngôn Hi hay không, cô là người quyết định được ư? Trước đây thích, hiện tại thích, tương lai có thể tiếp tục sẽ thích, cô nghĩ nhiều như thế thì giải quyết được gì?

Chẳng lẽ cô lại nói anh đừng thích Ngôn Hi có được không, anh là con trai, làm sao hợp với anh ấy?

Nói với Tư Hoán như thế thà tự nói với mình còn hơn.

Ôn Hoành, mày đừng thích Ngôn Hi nữa, mày là con gái thì sao, chẳng lẽ mày là con gái thì có thể xứng đôi với anh ấy ư?

Dường như Tư Hoán có rất nhiều điều muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu mà chỉ trân trân nhìn Ngôn Hi.

Nét mặt Ngôn Hi dịu lại, anh vỗ vai Tư Hoán, hỏi: "Học đại học vui không? Nhiều em xinh không?"

Tư Hoán đáp lấy lệ: "Ờ."

Ngôn Hi vân vê cằm, hỏi: "Boy, có cô nào mà cậu thích không?"

Tư Hoán lặng lẽ nhìn vào đôi mắt đẹp của Ngôn Hi nhưng không nghe rõ anh đang hỏi. "Có."

Ngôn Hi cười ranh mãnh, trêu: "Cậu dám trả lời thế à, cẩn thận Lâm Loan Loan cho cậu ra bã đấy."

Tư Hoán cười, cúi đầu đút tay vào túi áo, bình thản đáp: "Bọn tôi chia tay lâu rồi."

Ngôn Hi sững lại, trong đầu hiện ra bức tranh toàn những mảnh vỡ, sợ chạm vào nỗi đau của cậu bạn nối khố, bèn hắng giọng, nói: "Ờ, trời đất này thiếu gì hoa thơm quả ngọt nhỉ?"

Tư Hoán hỏi nhỏ: "Cậu nói gì vậy, tôi nghe không rõ?"

Tư Hoán ngẩng lên, ánh mắt ấm áp, hai má lúm đồng tiền hiện rõ bên má. "Không có gì cả, tôi bảo cậu vào học Đại học Q với tôi nhé!"

Ngôn Hi tiếp tục mỉm cười. "Cậu thừa biết điểm của tôi, lỡ mất một năm, chắc chắn không thể vào trường Q được."

Tư Hoán cau mày, nói: "Việc gì cậu phải thi năm nay? Sao không để thư thư đã, dù gì cũng nhiều kiến thức lắm mà..."

Ngôn Hi để hai tay ra sau gáy, ậm ờ đáp: "Vắng mặt mấy người quen, đi học cũng thấy buồn nhỉ, bà mợ, Rose, tên mập, Đại Mao..."

Tư Hoán lẩm bẩm, Đạt Di, Trần Quyện, đều đã nhắc đến rồi, chỉ quên duy nhất một cái tên.

Do không có gì quan trọng nên không nhớ hay vì quá quan trọng nên cố tình không nhắc đến?

Tư Hoán nheo mắt, hỏi: "Ngôn Hi, bệnh của cậu sao tự nhiên lại khỏi vậy?"

Ngôn Hi định cởi chiếc khăn trên cổ ra, nhưng lại bị người đứng đằng xa trừng mắt, anh tiu nghỉu bỏ tay xuống. "Bất ngờ lắm hả? Tôi vẫn luôn cố gắng đấu tranh với Pinocchio mà."

Ngôn Hi ngẫm nghĩ một lát rồi càng nói càng hăng: "Thằng nhỏ đó lúc nào cũng kêu đau mũi, phá hoại hình ảnh nho nhã, đẹp trai của bản thiếu gia, bản thiếu gia vốn muốn nhường "nó", kết quả "nó" yếu quá, không đủ sức đọ, mọi người lại nhiệt tình kêu gọi bản thiếu gia quay về, thế là tôi mới quay về."

Mọi người là ai? Rốt cuộc là ai ngày ngày đều gọi "Ngôn Hi, Ngôn Hi" không mệt mỏi, đến trong mơ cũng không quên, lúc nào cũng ân cần, chăm chút tỉ mỉ?

Cô gái đó bao phen bận rộn đến mức kiệt sức, trong mơ cũng gọi tên Ngôn Hi.

Ngôn Hi, Ngôn Hi, Ngôn Hi, Ngôn Hi...

Sau đó, anh tận mắt nhìn thấy anh chàng suốt ngày cầm chuỗi vòng kia đã quên đi chuỗi vòng của mình, nhẹ nhàng quỳ xuống bên cạnh cô gái, mỉm cười rất tươi rồi ngoẹo đầu, đặt một nụ hôn chân thành lên bờ mi cô gái.

Anh còn tận mắt nhìn thấy anh chàng đó tay chống cằm, miệng mấp máy mãi mà không phát ra được thành tiếng nhưng vẫn rất kiên trì luyện tập để thốt ra được hai chữ: A Hoành.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mười Năm Thương Nhớ
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...