Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mười Năm Thương Nhớ

Chương 82

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trái đất này có em

Lúc xuống taxi, Ngôn Hi vẫn càm ràm: “Tại sao anh phải mặc thế này chứ?”

Anh chàng mặc bộ com lê trắng rất gọn gàng, vốn là trang phục nghiêm túc, chính thức, nhưng tai lại đeo chụp tai, cổ quàng khăn, tay đeo găng, hoàn toàn bôi nhọ hình ảnh quý phái, sang trọng.

A Hoành liếc anh chàng, nói: “Lát nữa vào có lò sưởi, cởi ra là xong thôi mà.”

Ngôn Hi lén lút liếc vào khách sạn, không thấy ai cùng lứa tuổi ở trong sảnh lớn hoa lệ nên cũng yên tâm hơn. Bộ dạng này mà để mấy thằng nhóc đó nhìn thấy thì chẳng bị cười cho thối mũi à.

Bình thường A Hoành chỉ chơi thân với Ngôn Hi và Tân Đạt Di, nhưng trên thực tế, số kẻ con ông cháu cha được gọi là quen, gặp gỡ chào hỏi vài câu lại không phải là ít, rất nhiều nhà gia thế ngang ngửa với nhà họ Ôn, đồng nghĩa với việc số nhà hơn nhà họ Ngôn là tương đối nhiều.

Đám con ông cháu cha đó chủ yếu là con trai, mối quan hệ của Ngôn Hi với bọn họ mặc dù không thân thiết bằng Tư Hoán và Tân Đạt Di, nhưng cũng có thể nói là bạn bè. Hồi ấy, Ngôn Hi ốm, số người đến thăm cũng không ít.

Ngôn Hi vừa cởi khăn vừa cười nói, chuyện trò với A Hoành rồi bước vào trong. Tiệc được tổ chức trên tầng bảy, đây là khu vực VIP sang trọng nhất của nhà hàng này, chia thành sảnh nam và sảnh bắc, bình thường đặt tiệc phải đặt trước ba ngày.

Lúc đặt tiệc, nhà hộ Ôn tỏ ra rất thận trọng, nói là tổ chức hai bữa tiệc vào ngày mùng Mười tháng Một dương lịch và ngày Hai mươi tám tháng Mười hai âm lịch. Giam đốc khách sạn sực nhớ đến lệ thành niên của con em nhà họ Ôn, biết hai cô con gái nhà họ đều đã đến tuổi nên rất hiểu ý, từ giấy mời đến thực đơn đều hết sức cẩn trọng.

Bác Tôn nhìn Ngôn Hi, cười trêu: “Tiểu Hi đưa vợ đến đó hả?”

A Hoành đỏ bừng mặt. Cô không biết những lời đồn đó từ đâu mà ra, tóm lại mọi người trong khu đều coi cô và Ngôn Hi là một đôi. Bình thường, các bà trong khu vẫn hay nhắc lại chuyện xưa, bảo cô gái nhà họ Ôn vừa chào đời đã có lời hẹn ước với con trai nhà họ Ngôn rồi.

Sau đó xảy ra chuyện kia, mọi người không biết nhà họ Ngôn ưng cô nào, nhưng khi A Hoành đến nhà họ Ngôn ở, mọi người liền cho rằng nhà đó đã chọn Ôn Hoành. Và thế là ai nấy đều hiểu ý, thỉnh thoáng lại trêu hai đứa trẻ.

Ngôn Hi vốn là người mặt dày nên không có phản ứng gì, A Hoành bị trêu thì mặt lúc nào cũng đỏ gay, các bà các cô cười càng khoái chí hơn.

A Hoành đau đầu lắm, chuyện đã có gì đâu, trong nhà cũng chẳng có ai nhắc đến, tại sao mọi người cứ như thể nắm được hết ngọn ngành, chỉ có mỗi cô là không hiểu gì vậy.

Ngôn Hi lại đáp “vâng”, giọng điềm nhiên như không.

Bác Tôn lo Ngôn Hi ốm, việc học lại dở dang, bèn hỏi tiến độ học hành của anh, Ngôn Hi thấy người lớn không trêu anh với A Hoành nữa nên thở phào và trả lời rất lễ phép.

Tôn Bằng - thiếu gia nhà họ Tôn, bằng tuổi với Ngôn Hi, từ nhỏ đã thông minh, lanh lợi nhưng lại mải chơi, nghịch ngợm, cũng thi đỗ vào trường đại học có tiếng như Tư Hoán. Tôn Bằng có quan hệ khá thân với Tân Đạt Di nhưng với Ngôn Hi thì không được mặn mà lắm.

Chuyện xảy ra cũng lâu rồi, hai anh chàng này có hiềm khích là vì Tư Nhĩ. Hồi ấy, Tư Nhĩ là cô bé duy nhất trong khu, nói năng dễ thương lại xinh xắn, mọi người trong khu đều coi là báu vật. Tôn Bằng và đám con trai khác rất quý mến, thích túm bím tóc của cô bé. Mỗi lần túm là Tư Nhĩ khóc ầm ĩ. Thấy vậy, Tôn Bằng luống cuống như gà mắc tóc, chưa kịp phản ứng thì Ngon Hi đã xông phi cưỡi lên người Tôn Bằng và đấm bùm bụp.

Từ nhỏ, Tôn Bằng đã được cưng như trứng mỏng, sao có thể chịu được nỗi ấm ức này, hai cậu chàng liền vật nhau ra đất. Sau đó, mỗi cậu về nhà bị ăn một cái roi, hậm hực mà không làm được gì. Tôn Bằng ấm ức vì chuyện mình chẳng làm gì, sao lại bị đánh. Ngôn Hi thì ấm ức nhin thấy Tư Nhĩ bị bắt nạt nên mới đánh Tôn Bằng, tại sao ông nội lại đánh mình! Sau đó, mỗi lần gặp là hai anh chàng lại choảng nhau. Hai năm trở lại đây lớn rồi nên không vật lộn với nhau nữa mà chuyển sang đấu võ mồm, hễ gặp là khích bác, nói đểu nhau vài câu, khiến cả hai cùng ngủ không yên.

Tôn Bằng thấy Ngôn Hi đóng vai thỏ non trước mắt cha mình thì cười gằn, quay sang liền thấy A Hoành đang mím môi cười với cậu, hiền thục vô cùng. Cậu ngây người ra một lát, sau đó ghé sát vào tai Ngôn Hi, trêu: “Ngôn thiếu gia, hôm nay rốt cuộc là sinh nhật thê hay thiếp của cậu vậy?”

Ngôn Hi vẫn cười cung kính đáp lời cha Ngôn Bằng nhưng rồi lén đưa chân giẫm lên chân anh chàng một cái đau điếng rồi nhếch mép đáp: “Cậu nói thử xem?”

Dứt lời, cửa thang máy mở ra, Ngôn Hi mỉm cười, gật đầu rồi dắt tay A Hoành bước ra, để lại nhà họ Tôn còn đang ngần ngừ bên trong.

“Cha, mình vào sảnh bắc hay sảnh nam?”

Trên tay Tôn Bằng là hai tấm thiệp mời do khách sạn gửi. Một tấm thiệp mang phong cách cổ điển, sang trọng, ghế ngồi nằm ở sảnh bắc.

Tấm thiệp còn lại đặc biệt hơn, hình như được thiết kế riêng, màu tím nhạt, diềm trắng như tuyết, đường nét đơn giản nhưng hài hòa, nhưng ghế ngồi lại ở sảnh nam.

Cha Tôn Bằng cũng thắc mắc: “Chắc là gửi thừa, sang bên nào chẳng như nhau!”

Mẹ Tôn Bằng thì cẩn thận hơn, chỉ vào tấm thiệp màu tím nhạt, diềm trắng đó và nói: “Tấm này có kí tên.”

Đúng là tại góc nhỏ gần diềm trắng có in một dòng chữ tiếng anh: M-Y-H-E-N-G

Myheng.

Tôn Bằng lại gần đọc và ngẫm nghĩ một lúc, sau đó hiểu ra vấn đề, cười đầy ẩn ý: “Cha, mình sang sảnh nam đi. Con chưa bao giờ thấy tên đó tốn công như thế này bao giờ.”

Tư Nhĩ cùng mẹ và Tư Hoán đón khách ở sảnh bắc, cô mặc bộ váy hồng nhạt, gấu váy xếp thành hình bông hoa, tóc búi cao sau gáy, trang điểm nhẹ nhàng, giữa trán còn có bông hoa màu hồng phấn, trông kiều diễm, sang trọng vô cùng. Khách khứa nhìn thấy Tư Nhĩ đều nức nở khen cô xinh đẹp, lễ phép.

Bà Uẩn rất vui, nhưng nghĩ đến A Hoành lại có phần băn khoăn. “Tư Hoán, gọi A Hoành và Tiểu Hi chưa, sao chưa thấy hai đứa đến nhỉ?”

Tư Hoán cũng nhìn khách khứa gần như đã tề tựu đông đủ và đáp: “Chắc là sắp đến rồi mẹ ạ.”

Đúng lúc này, vị giám đốc điều hành khách sạn hớt hải chạy tới, nói nhỏ vào tai Tư Hoán điều gì đó.

Sắc mặt Tư Hoán tái đi. “Anh nói gì cơ?” Sảnh nam bị người ta đặt rồi sao?’

Vị giám đốc điều hành đáp với vẻ rất khó xử: “ Lúc đàu tôi tưởng nhà anh với nhà vị đó là một, thế nên nhường phần thiết kế cho anh ta, không ngờ anh ta lại nói là mối quan hệ giữa anh ta với nhà họ Ôn mặc dù tốt nhưng hai tiêc khác nhau.”

Sắc mặt Tư Hoán tối sầm.

Anh chàng giám đốc điều hành mặc com lê cà vạt chỉnh tề liếc trộm Tư Hoán, mồ hồi túa ra trên trán, vội giải thích: “Tôi đã nói với vị đó là nhà họ Ôn đã đặt bàn trước rồi, nhưng vị đó kiên quyết không nhượng sảnh nam.”

Tư Hoán hít một hơi thật sau rồi bình thản nói: “Vị mà anh nói nghe như có quan hệ thâm giao với chúng tôi nhỉ, rốt cuộc là ai mà đến giám đốc Trương cũng không dám đắc tội vậy?”

Giám đốc Trương rên rỉ, anh ta hiểu Tư Hoán đang nghĩ rằng anh ta không coi nhà họ Ôn ra gì. Anh ta đâu dám to gan đắc tội với nhà họ Ôn như thế, chỉ có điều nah ta cũng không dám đắc tội với vị kia.

Giám đốc Trương cười khổ nói: “Cậu Ôn, không phải tôi không hết lòng, có điều chuyện này…”

Tư Hoán bực bôi hỏi: “Rốt cuộc là ai chứ?”

Tư Hoán vừa dứt lời thì Ngôn Hi đưa A Hoành vào.

Hai người đều ăn mặt rất lịch sự, A Hoành đứng bên cạnh Ngôn Hi, dịu dàng trong sáng, chú bướm pha lê thoắt ẩn thoắt hiện trên đỉnh đầu, khuôn mặt trắng ngần, thánh thiện, nhìn tươi tắn hơn rất nhiều so với ngày thường.

Mọi người đổ dồn ánh mắt về phía hai người và không muốn nhìn ra chỗ khác.

Tư Hoán miễn cưỡng mỉm cười, hỏi Ngôn Hi: “Sao bây giờ mới đến?”

Bà Uẩn chưa biết chuyện vừa xảy ra, liền kéo tay A Hoành cười nói: “Còn đợi mỗi hai đứa nữa thôi, sảnh bắc và sảnh nam tương đối đông đủ rồi.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mười Năm Thương Nhớ
Chương 82

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 82
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...