Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Mười Năm Thương Nhớ

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Typer: dohuyenrua

Nửa đêm, Vô Ảnh - trưởng phòng 208 mắc tiểu, mơ màng mò ra nhà vệ sinh thì

nhìn thấy đèn ở góc tường vẫn đang sáng. A Hoành đang gục trên một chồng sách lí thuyết y học dày cộp, mắt nhắm nghiền, miệng lẩm bẩm.

Vô Ảnh liền cười, rón rén đi tới, chỉ nghe thấy tiếng đọc khẽ: “Bột năng,

đường mạch nha, tuyến mang tai, tuyến dưới hàm, tuyến dưới lưỡi, cổ

họng, thực quản, dạ dày, ruột non, ruột già, cặn bã, phân…”

liền bịt mắt A Hoành lại. A Hoành khịt mũi, phát hiện hương thơm quen

thuộc trên người Vô Ảnh, liền mỉm cười khẽ ôm hôn cô bạn và nói: “Chị

cả, rơi từ trên tầng xuống, không có tiếng gió, không có tự do, cũng

không có vẻ đẹp, chỉ có phân tuôn ra, não bắn tứ tung…”

Vô Ảnh liền hỏi A Hoành: “Học nhiều nên tẩu hoả nhập ma rồi hả?”

A Hoành đáp: “Hôm nay DJ Yan đã khuyên một cô gái có ý định nhảy lầu, tớ

chỉ muốn nói rằng, DJ Yan, nếu anh nắm được các kiến thức về y học thì

chắc chắn anh chẳng phải nói nhiều như thế. Cậu không biết chứ lưỡi anh

chàng như líu lại hết.”

Vô Ảnh thở dài. “Cậu đừng có theo con

năm, ngày nào cũng ôm radio, làm fan hâm mộ cho thiên hạ nữa, gia nhập

các fan club này chỉ tổ mù quáng, não tàn đến cực đoan. Thật đấy, suốt

ngày làm điếm truyền hình, phát thanh, chỉ thích xuất hiện trước mặt

thiên hạ ngả ngớn.”

A Hoành gật đầu hưởng ứng. “Chị cả tổng kết

quá chuẩn, dường như anh chàng đó không bỏ qua bất kì cơ hội nào để thể

hiện mình. Lần trước là quảng cáo cho loại băng vệ sinh mà con gái chúng ta vẫn hay dùng, nhìn mà phát tởm. Chúng tớ làm fan cũng cảm thấy mất

mặt quá!”

Vô Ảnh nói: “Thế tại sao hai đứa suốt ngày canh bên radio, nhìn cũng phát ớn.”

A Hoành vừa ngáp vừa nhỏ giọng đáp: “Đã nói chúng tớ là fan của anh chàng này rồi mà.”

Vô Ảnh cười. “Cái này mâu thuẫn quá, có ai suốt ngày nói mình thích trêu người khác đâu.”

A Hoành gấp cuốn sách lại và nằm vật xuống giường, gục đầu vào gối, ậm ờ

đáp: “Tớ là loại fan trước mặt người khác thì giả vờ không biết DJ Yan,

nhưng bất luận anh ta làm gì tớ cũng biết, sau đó tỏ ra rất coi thường

anh ta.”

Vô Ảnh hỏi: “Cậu dám chắc cậu không phải là kẻ thù của anh ta đấy chứ?”

A Hoành liền vênh mặt lên: “Sai, tớ yêu anh ấy, người tớ yêu nhất trên thế gian này là anh ấy.”

Vô Ảnh gãi đầu, trèo lên giường, nói với vẻ coi thường: “Thôi đi, hôm qua

đi học còn nói yêu nhất đảng của mình, chỉ trong nháy mắt đã thay lòng

đổi dạ, đảng mà biết thì buồn biết bao.”

A Hoành: “…”

Cuối cùng chỉ còn lại tiếng thở đều đều cất lên cùng với tiếng ve kêu ra rả ngoài cửa sổ. Đêm đẹp, không hề có một giấc mơ.

Cuối thàng Chín, có rất đông học sinh cấp ba thường xuyên đứng ngoài cổng

học viện nhìn bọn họ với anh mắt ngưỡng mộ, tự nhiên A Hoành cảm thấy

thật lẻ loi. Sau đó, cô nhớ lại năm ngoái, dường như mình cũng vậy, bám

theo mọi người như đèn cù rồi đổ vào sân trường chạy đi chạy lại, đông

vui náo nhiệt vô cùng.

Hồi đó cũng giống như bây giờ, mây chiều lãng đãng, gần như không cảm nhận được cơn gió nào.

Cô cười, nói: “Phi Bạch, dạo này không hiểu sao tự nhiên em hay thấy buồn.”

Hai người sánh vai nhau đi trên con đường dài và rộng thênh thang, mỗi ngày sau bữa tối, đây là địa điểm giúp tiêu hoá đồ ăn tốt nhất.

Cố

Phi Bạch nhìn cô nhưng không nói gì, tay đút túi quần, những ngón tay

thon dài, trắng trẻo. Sực nhớ ra điều gì đó, anh bình thản nói: “Anh

chuyển tiền đóng học phí vào thẻ của em rồi, em không nên suy nghĩ quá

nặng nề về việc này nữa.”

A Hoành lí nhí đáp: “Em sắp góp đủ học phí rồi…”

Cô thấy hơi chán nản, không hiểu sao cô không thể tỏ ra hùng dũng, hiên

ngang trước mặt anh chàng này được, ngay cả đó chỉ là chuyện dính dáng

đến tiền bạc.

Cố Phi Bạch bình thản nói: “Không phải tiền của anh mà

đó là ý của bác trai. Em có gì thì cứ nói với bác.” Giọng điệu vô cùng

lí trí.

A Hoành là người thông minh nên tự động im lặng. Bầu

không khí vẫn khá ngại ngùng. Một lúc sau, A Hoành bấm nhẹ lên cùi trỏ

Cố Phi Bạch, hỏi nhỏ: “Cố Phi Bạch, tại sao lúc nào anh cũng như thế? Có ai trêu chọc gì anh đâu mà chỉ một câu nói của anh cũng có thể chặn

được họng người ta.”

Cố Phi Bạch lạnh lùng liếc cô, mặt không cảm xúc.

A Hoành ngẩng lên, ý cười hiện trong đáy mắt. “Đừng giận nữa, anh mà còn giận nữa em sẽ gọi anh là Tiểu Bạch đấy.”

Cố Phi Bạch gỡ tay cô ra, tiếp tục bước đi với vẻ mặt vô cảm.

A Hoành liền giấu tay ra sau lưng rồi rón rén vòng lên trước mặt anh, nét mặt vô cùng tội nghiệp. “Tiểu Bạch à, Tiểu Bạch, Tiểu… Bạch.”

Cố Phi Bạch bước vòng qua người cô, vờ như không nghe thấy gì và tiếp tục rảo bước.

A Hoành liền chạy theo sau, khẽ cau mày, nói: “Cố Tiểu Bạch, anh được đà lấn tới nhá… Á, cười rồi, dám cười lén hả… xấu hổ quá!”

Cố Phi Bạch liền nắm lấy tay cô, miệng cười cười. “Em là ai mà không cho phép người khác cười chứ?”

A Hoành mỉm cười, ánh mắt dịu lại. “Vợ của người họ Bạch, sáu năm nữa thôi, được chưa?”

Cô chuẩn bị đợi tốt nghiệp xong là sẽ kết hôn với Cố Phi Bạch. Học ở Học viện Y bảy năm, năm nay mới là năm thứ nhất.

Cố Phi Bạch ưỡn thẳng lưng lên, khuôn mặt trắng ngần đỏ ửng, rồi anh gật đầu, nói: “Chuẩn.”

Ngôn Hi đã nhận case của tập đoàn họ Lục, trước là quay chính thức phải có

một bộ catalog quảng cáo. Người diễn cặp với anh là một chàng trai bằng

tuổi, tướng mạo không quá được biệt nhưng khuôn mặt khá ưa nhìn.

Ngôn Hi thấy rất quen, nghĩ một lát, đúng rồi, hôm ở Cutting Diamond, chính

là cậu nhân viên mới vào làm việc còn bị Tiểu Châu quát cho một trận.

Nhìn thấy Ngôn Hi, cậu ta có vẻ sợ sệt, cúi đầu chào: “Cậu Ngôn.”

Ngôn Hi bình thản nói: “Ở đây không có cậu Ngôn, cứ gọi tôi là DJ Yan hay Ngôn Hi là được.”

Anh chàng kia khẽ gật đầu, dáng vẻ có phần rụt rè, rồi cậu ta cười, để lộ

hàm răng trắng đều tăm tắp. “Xin chào DJ Yan, tôi là Trần Vãn.”

Ngôn Hi cởi áo khoác ra, thờ ơ hỏi: “Ai chọn cậu vậy?”

Trần Vãn cười, nói: “Cậu Lục ạ. Cậu ấy bảo DJ Yan cần một người làm nền.”

Ngôn Hi liền cởi cúc áo ra, cúi đầu làm tóc mái xoã xuống, một lúc sau, anh nói: “Ra ngoài đi.”

Trần Vãn sững lại. “Gì ạ?”

Ngôn Hi nhếch mép: “Tôi thay quần áo, cậu còn muốn xem tiếp ư?” Dưới chiếc áo sơ mi trắng là làn da trắng ngần, mịn màng.

Trần Vãn đỏ mặt, vội đóng cửa lại.

Nghe nói nhiếp ảnh gia được mời là người rất nổi tiếng ở quốc đảo láng

giềng, suốt ngày nói nọ nói kia, đi đâu cũng đưa phiên dịch theo cùng.

Ông Lijima thao thao bất tuyệt.

Ngôn Hi: “Ông nói tiếng người được không?”

Ông Lijima lại thao thao bất tuyệt.

Người phiên dịch liền nhắc: “Ông Lijima bảo các anh biểu hiện gợi cảm hơn một chút nữa.”

Ngôn Hi thắc mắc: “Mẹ kiếp, còn gợi cảm như thế nào nữa? Áo sơ mi của lão tử bị hắn ta cởi chỉ còn mỗi cái cúc.”

Ông Lijima giậm chân, thao thao bất tuyệt nhiều hơn.

Người phiên dịch nói: “Ông Lijima nói, nét mặt anh Ngôn Hi cứng quá.”

Ngôn Hi lườm lườm đáp: “Lão tử có phải là thằng làm điếm bán nụ cười mua vui đâu.”

Ông Lijima hậm hực kéo rèm và ra sức giẫm chân lên, mồm nói liên tục.

Người phiên dịch: “Hừ, chưa bao giờ gặp model nào thiếu chuyên nghiệp như thế này!”

Người dàn dựng chương trình đứng bên cạnh như muốn phát điên, đưa tay quệt mồ hôi trên trán. “Haizz, đại thiếu gia của tôi, cậu Ngôn của tôi ơi, hãy

nể mặt vị người Nhật này mà thể hiện gợi cảm hơn một chút được không?

Cảnh này của ta đã tốn mất hơn mười cuộn phim rồi, cậu Ngôn cố gắng một

chút đi, nếu không boss sẽ cho tôi nghỉ việc mất.”

Ngôn Hi cau

mày, đưa tay ra hiệu tạm dừng. “Ông ấy bảo tôi cởi cúc áo là tôi cởi cúc áo, bảo tôi dẩu môi là tôi dẩu môi, bảo tôi liếc mắt là tôi liếc mắt,

mẹ kiếp, ông còn muốn tôi làm thế nào nữa!”

Ngôn Hi liền tháo đôi găng tay trắng ra, quát: “Hôm nay lão tử đình công, có việc gì cứ bảo

Lục Lưu trực tiếp nói với tôi, các ông cố gắng phục vụ lão người Nhật

này đi.” Nói rồi, anh bèn đi thẳng vào phòng thay đồ.

Trần Vãn cầm hộp cơm trong tay, cúi đầu đi theo Ngôn Hi.

Ngôn Hi cười khẩy, hỏi: “Cậu đi theo tôi làm gì?!”

Trần Vãn đỏ mặt, nói nhỏ: “Ngôn Hi, cả ngày anh chưa ăn gì rồi.”

Ngôn Hi khựng lại, quay đầu nheo mắt nhìn cậu ta. “Rồi sao?”

Trần Vãn khẽ hắng giọng: “Trước khi đến, tôi có nấu một ít cơm, anh có muốn ăn lót dạ không?”

Ngôn Hi đón lấy hộp cơm, một hộp cơm rất bình thường. Anh mở hộp ra, là cơm

trắng bình thường, cái duy nhất thu hút người ra chính là mấy miếng sườn vàng óng, thơm phức.

Anh cươi, gật đầu nói: “Cảm ơn.” Sau đó, anh cầm đũa gắp miếng sườn lên gặm.

Vị sườn không ngấy, không ngọt không mặn, quan trọng đó là loại sườn ngon, mỗi miếng chỉ có một cái xương.

Vị sườn mà anh ăn đã thành quen.

Trần Vãn mỉm cười, hỏi: “Hương vị thế nào ạ?”

Ngôn Hi đáp: “Rất ngon, cậu vất vả quá!” Anh nở một nụ cười vô cùng trẻ con, mắt híp lại. “Hay là ngày nào cậu cũng nấu một ít nhé?”

PS: Dạo

này mình khá bận. Nếu bạn nào có ý định type bộ này cùng mình thì cứ

liên hệ qua tin nhắn diễn đàn với mình nhé. Cảm ơn các bạn đã đọc

truyện.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Mười Năm Thương Nhớ
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...