Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nam Nam Thú Thụ Bất Thân

Chương 42

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiếng phụ nữ, có chút quen thuộc, nhưng hắn thật sự nghĩ không ra, hơn nữa rất rõ ràng, người kia cũng không muốn để hắn biết cô ta là ai, mới có thể giả bộ như vậy. Người biết mình, là ai đây ? Hắn cũng không có nhiều sức để suy nghĩ chuyện này . Người trong lòng, Viên Tử Hàm sao ? Cậu ta không phải vừa rồi vẫn ngây ngốc ở nhà, hẳn là không có khả năng đi ra ngoài đi .

Thượng Quan Mộc trong lòng tuy rằng nghĩ như vậy, nhưng vẫn là nhịn không được bấm số gọi cho Viên Tử Hàm, nhưng cư nhiên không có người nghe . Gọi lại mấy lần cũng vẫn không có người nghe . Thượng Quan Mộc tức giận đập điện thoại .

” Anh lại làm sao vậy? Nhìn vẻ mặt giận dữ của anh, khẳng định lại bị người yêu bé nhỏ của anh chọc giận nữa chứ gì “

Thượng Quan Thần sắc mặt ửng đỏ, thoạt nhìn uống không ít . Vừa rồi cùng Thượng Quan Mộc hai người nói chuyện rất vui vẻ, lúc này vừa nghe điện thoại xong liền lập tức mây đen dầy đặc , cũng chỉ có vị kia của hắn mới có thể trêu chọc được hắn như vậy .

Thượng Quan Mộc trừng mắt nhìn hắn một cái, trong đầu tự hỏi người kia trong lời nói rốt cuộc có bao nhiêu thành thật. Mà Viên Tử Hàm lại vừa vặn không ở nhà, có hay không trùng hợp ! Mặc kệ , vẫn là tới nhìn một chút rồi nói sau. Thượng Quan Mộc đột nhiên đứng dậy, hướng phía bên ngoài nhanh chóng chạy đi .

Chờ lúc Thượng Quan Thần mơ mơ màng màng kịp phản ứng, đã không thấy bóng dáng của hắn nữa .

” Có người yêu quên anh em, thật đúng là thấy sắc quên nghĩa a” Thượng Quan Thần bất mãn bĩu môi, thấy một cô gái xinh đẹp từ bên ngoài đi vào, nhất thời nét mặt rạng ngời lên ” Mỹ nữ, có hứng thú hay không uống một ly, tôi mời em “

Bưng ly rượu liền hướng cô nàng bên kia đi tới.

Thượng Quan Mộc lái xe, lấy tốc độ nhanh nhất dựa theo vị trí như lời cô ả nói chạy đi. Trong lúc lái xe, vẫn không quên gọi điện thoại cho Viên Tử Hàm mấy lần, nhưng tình hình vẫn như trước. Giọng nữ bên kia máy móc khiến hắn trong lòng vốn nôn nóng càng thêm bất an hơn.

Viên Tử Hàm, cậu ta không phải là bị bắt cóc đấy chứ ? Nhưng kết hợp tình cảnh hắn nghĩ đến, căn bản là không có khả năng kia. Nhưng tại sao cậu ta lại không nghe điện thoại, là điện thoại hết pin , hay là tắt điện thoại, không có chuyện trùng hợp như thế chứ.

Bên ngoài vạn vật như gào thét đập vào cửa sổ xe, chỉ thấy một loạt mơ hồ màu đen. Mặc dù gió lạnh thổi vào, vẫn là bình phục không được nhiệt độ cùng hoang mang trong lòng hắn .

Hắn thật sự đã làm sai , không nên để Viên Tử Hàm ở nhà một mình, nếu không bây giờ sẽ không hoang mang lo lắng như thế, Viên Tử Hàm cũng sẽ không phát sinh chuyện gì, cậu ta lại không có thói quen buổi tối đi ra ngoài. Áy náy, bất an, và hoảng sợ cùng lúc nảy sinh trong lòng, một giây đồng hồ, Thượng Quan Mộc đều cảm thấy như dài một thế kỷ vậy .

Chỉ cần Viên Tử Hàm không có việc gì là được rồi, hai người cứ như vậy ở chung là tốt rồi, là hắn quá tham lam, nên mới có cục diện hôm nay. Thượng Quan Mộc đã nghĩ thông suốt , hết thảy thuận theo tự nhiên , hắn sẽ không bao giờ ép Viên Tử Hàm chấp nhận tình cảm của hắn nữa .

Suy nghĩ hàng vạn hàng nghìn lần, đã tới chỗ Giang Diễm Lệ nói .

Quán cà phê, Viên Tử Hàm cũng không có sở thích này . Không kịp suy nghĩ vấn đề này , bắt đầu tìm kiếm thân ảnh kia.

Người ngồi bên kia vừa cười vừa nói không phải là cậu ta sao? Thượng Quan Mộc trong lòng nhất thời liền thở phào nhẹ nhõm . Nhưng đối diện cậu ta còn có một người, một người con gái, mà còn là người hắn ghét nhất—— Âu Tiểu Lan.

Cậu ta ở đây chuyện trò vui vẻ, còn làm hại mình lo lắng không yên . Trong lòng hơi chút buông lỏng nhất thời dâng lên một cỗ tức giận . Âu Tiểu Lan, cô gái này thật sự là quá lớn mật, càng đáng giận chính là thái độ của Viên Tử Hàm, cùng cô ta một chỗ liền vui vẻ như thế .

Thượng Quan Mộc tuy tức giận, nhưng không trực tiếp đi tới, mà tìm một vị trí cách bọn họ không xa, vừa có thể nghe thấy bọn họ nói chuyện, lại không bị phát hiện ngồi xuống . Ánh mắt vẫn gắt gao khóa chặt trên người hai người kia.

“Tiểu Lan, cô rốt cuộc muốn nói gì?”

Viên Tử Hàm ngồi đối diện Âu Tiểu Lan, nhìn vẻ mặt cô rõ ràng rất rối rắm. Nói là có chuyện quan trọng muốn nói với mình, nhưng cậu đợi lâu như vậy , vẫn là không nói ra nửa chữ.

Âu Tiểu Lan hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu, sắc mặt đỏ rực, như ráng mây chiều, rất dễ nhìn, cũng rất đáng yêu.

Không được tự nhiên nuốt một ngụm nước bọt , ánh mắt mơ màng nhìn Viên Tử Hàm, vẻ mặt thập phần quẫn bách cùng e lệ, môi đỏ mọng nhẹ nhàng run run “Tiểu Hàm, em muốn hỏi anh một vấn đề “

Viên Tử Hàm nhẹ giọng ừ một tiếng, ý bảo cô có thể nói .

Âu Tiểu Lan nhìn thấy sự nghi hoặc và sự cổ vũ trong mắt cậu , trong lòng tuy rằng không yên, nhưng vẫn là cẩn thận nói “Tiểu Hàm, anh thích em sao?”

Suy nghĩ lâu như vậy, chỉ là muốn hỏi những lời này, Viên Tử Hàm không rõ, nhưng vẫn là gật gật đầu . Âu Tiểu Lan cô bé này rất thuần khiết cũng rất thiện lương, ai gặp mà không thích.

Biết được câu trả lời của Viên Tử Hàm như vậy, Âu Tiểu Lan suýt nữa cao hứng muốn rơi lệ . Mà Thượng Quan Mộc ngồi chỗ bọn họ nhìn không thấy, lúc nghe được câu đó, sắc mặt đen đến đáng sợ .

Viên Tử Hàm có thể nói thích,  đáp án này hắn đã dự liệu từ trước, bởi vì trước kia cậu đã có lần nói qua với hắn, thích Âu Tiểu Lan, giống như thích một người em gái . Tuy trong lòng tuy rõ ràng, nhưng khi thấy Viên Tử Hàm gật đầu, trong lòng không khỏi xông lên một cỗ oán khí. Quan trọng hơn chính là, Âu Tiểu Lan lại hiểu lầm cái từ thích của Viên Tử Hàm, như vậy không phải làm cho cô nàng có dũng khí theo đuổi cậu ta sao!

” Cô không sao chứ?”

Viên Tử Hàm nhìn bộ dáng Âu Tiểu Lan vừa khóc vừa cười, cũng không rõ rốt cuộc là cô vui hay buồn , vẫn quan tâm ân cần thăm hỏi.

“Tiểu Hàm, em thích anh” Âu Tiểu Lan nhìn Viên Tử Hàm, nói vô cùng nghiêm túc . Không để ý đến bộ dáng Viên Tử Hàm lúc này đầu óc có chút lơ tơ mơ, tiếp tục nói ” Lần đầu tiên nhìn thấy anh, em liền thích anh . Trước đây em không tin trên thế giới này thật sự sẽ có chuyện vừa gặp đã yêu, nhưng từ lúc gặp anh, em liền tin “

Viên Tử Hàm bị cô nàng đột nhiên bày tỏ làm cho kinh hoàng, mà lời kế tiếp của Âu Tiểu Lan, càng như sấm nổ bên tai.

” Chúng ta hẹn hò đi “

Những lời này Âu Tiểu Lan nói dĩ nhiên là có ý tứ . Viên Tử Hàm không biết mình khi nào thì cho cô nàng ảo giác ‘ Có thể làm bạn gái mình ‘, vội vàng giải thích .

“Tiểu Lan, tôi thật là thích cô, tôi vẫn luôn coi cô như em gái của mình vậy “

Viên Tử Hàm lần đầu tiên gặp được loại tình huống này, lúc nói ra những lời này thậm chí so với Âu Tiểu Lan còn muốn luống cuống hơn . Một cô gái có thể ở nơi đông người nói thích một người con trai, coi như là đã có dũng khí rất lớn. Viên Tử Hàm cũng tự cho sự từ chối của mình đã rất khéo léo .

“Anh không thích em sao ?” Âu Tiểu Lan hai mắt rưng rưng, bộ dáng rất đáng thương.

“Không phải, không phải như thế” Viên Tử Hàm nhìn bộ dáng rưng rưng của cô, miệng không nói nên lời . Nhìn thấy nước mắt của phụ nữ,  cậu phát hiện mình thật sự rất ác.

Từ chối, liền làm tổn thương cô nàng, không dứt khoát, thì mình đối với cô ta căn bản không hề nghĩ tới muốn vĩnh viễn cùng một chỗ, đây đối với cô ta mà nói cũng là một loại thương tổn!

____________

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 79: Giải thích
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nam Nam Thú Thụ Bất Thân
Chương 42

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 42
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...