Trong lúc Viên Tử Hàm đang miên man suy nghĩ, xe cũng đã dừng lại . Viên Tử Hàm ngẩng đầu liền nhìn thấy tòa nhà quen thuộc, trong lòng một trận rung động.
Xe cũng không đi vào, liền dừng ở ngoài cửa. Hai người cùng xuống xe, đứng ở trước cửa.
“Tiểu Hàm, anh xuống xe ở đây được rồi, tôi sợ Thượng Quan tổng giám nhìn thấy anh cùng bọn em một chỗ, đến lúc đó hiểu lầm lại càng lớn, càng không giải thích được rõ ” Âu Tiểu Lan bộ dạng vì Viên Tử Hàm suy nghĩ.
“Tiểu Lan, hôm nay thật sự là cám ơn cô.”
Viên Tử Hàm thấy hai mắt Âu Tiểu Lan chân thành tha thiết, đã quyết định muốn tha thứ cho hành động lần trước của Âu Tiểu Lan, dù sao cô ta cũng chỉ vì thật sự thích mình nên mới có thể làm như vậy, dù sao mình đã quyết định rời đi , chuyện không hay trước kia liền xóa bỏ, vẫn có thể làm bạn tốt.
” Anh nói như vậy, chính là xem em như người ngoài, anh đã nói, xem em như em gái, vậy có anh trai nào đối với em gái mình nói những lời khách khí thế chứ ” Âu Tiểu Lan hướng về phía Viên Tử Hàm bỉu môi, bất mãn nói.
Hai người tựa hồ khôi phục bộ dạng ban đầu trước kia, Viên Tử Hàm thật sự rất vui.
Đưa tay cốc một cái lên trán cô nàng : ” Em đứa nhóc này, mấy ngày không gặp, đã trở thành mồm mép như , anh nói không lại em rồi “
” Xem ra, hôm nay em đi chơi rất vui vẻ nhỉ “
Viên Tử Hàm nghe thấy thanh âm quen thuộc, giống như sấm đánh ngang tai. Chậm rãi xoay người liền thấy Thượng Quan Mộc đứng phía sau mình, hắn nhìn qua như trước vẫn rất đẹp trai, chẳng qua trên mặt lúc này toát ra một khí thế lãnh liệt, khiến người ở đây không thể xem thường. Viên Tử Hàm cảm thấy ánh mắt kia có chút chua chát. Mới mấy mấy giờ không gặp, cậu thế nhưng cảm thấy như đã lâu lắm rồi.
” Giữa chúng ta không phải như thế đâu ” Viên Tử Hàm vội vàng giải thích, xem bộ dạng hắn hình như tức giận.
” Thật sự, giữa tôi và Tiểu Hàm thật sự không có chuyện gì phát sinh, tôi có thể cam đoan” Âu Tiểu Lan cũng lên tiếng giải thích.
Ngươi cam đoan mới thật sự khiến người ta không thể tin tưởng. Ánh mắt Thượng Quan Mộc lạnh lùng quét qua Âu Tiểu Lan, lại quay về trên người Viên Tử Hàm, chậm rãi hướng phía cậu đi đến.
Viên Tử Hàm không biết nên phản ứng như thế nào, hai chân giống mọc rể đứng im, nhìn Thượng Quan Mộc bướcvề phía mình.
“Thật sự, chúng ta thật sự không có gì, anh không nên trách Tiểu Hàm “
Âu Tiểu Lan lần thứ hai lên tiếng khiến Thượng Quan Mộc có chút tức giận, cô gái này tuyệt đối là thành tâm. Nếu thật sự không muốn khiến cho người khác hiểu lầm, lúc này không phải nên im lặng sẽ tốt hơn sao?
Thượng Quan Mộc đương nhiên biết Viên Tử Hàm với cô ta sẽ không xảy ra chuyện gì, Viên Tử Hàm từ trong phòng người xa lạ đi ra, sau đó hắn đều biết, về phần người xa lạ kia, lúc này hắn còn không muốn để ý tới, chỉ cần Viên Tử Hàm trở về là tốt rồi.
Thượng Quan Mộc đưa tay ôm lấy eo Viên Tử Hàm, ghé sát vào bên tai cậu nhẹ nhàng thổi khí : “Chờ lát trở về phòng giải thích rõ cho anh, bây giờ vào nhà trước, vú Trương đang rất lo lắng “
Viên Tử Hàm gật đầu, xoay người cười với Âu Tiểu Lan, sau đó như là phát hiện có gì không ổn, liếc mắt nhìn Thượng Quan Mộc một cái, có chút câu nệ nói : “Cám ơn các cô, hôm nay trời cũng đã tối, các cô cũng sớm một chút về nhà đi “
Âu Tiểu Lan có chút lo lắng nhìn Viên Tử Hàm, tuy rằng do dự nhưng vẫn gật đầu đáp ứng.
“Lợi dụng xong rồi liền một cước đá văng, đàn ông các người đều vô tình như thế “
Giang Diễm Lệ nói là nhằm vào Thượng Quan Mộc, sau đó liếc mắt nhìn Viên Tử Hàm một cái, rồi thúc giục Âu Tiểu Lan, sau đó lái xe, nhanh chóng rời đi.
Chiếc xe phát ra một tiếng thét dài, rất nhanh liền biến mất trong bóng đêm .
Viên Tử Hàm nhìn theo chiếc xe, phía sau ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm sau lưng cậu, tựa hồ muốn xuyên thủng lưng cậu. Rất muốn thấy hắn, thật sự rất muốn, nhưng lúc này lại không biết nên như thế nào đối mặt với hắn .
” Sao vậy, không nỡ rời cô ta sao!”
Thượng Quan Mộc chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng gầy yếu của Viên Tử Hàm, cũng là nhìn không thấy biểu tình trên mặt cậu. Tuy rằng biết hắn không phải ý này, nhưng cho dù là không có, hắn cũng không thể dùng ánh mắt như vậy nhìn người khác, huống chi còn là con gái.
Viên Tử Hàm thân thể cứng đờ, trong lòng không biết là cảm thụ ra sao. Thượng Quan Mộc không muốn tin mình sao?
” Sao vậy? Chẳng lẽ bị sợ cháng váng rồi ?”
Thượng Quan Mộc thấy biểu tình trên mặt Viên Tử Hàm có chút cổ quái, hỏi.
Chậm rãi xoay người, đối mặt với hắn. Thần sắc của hắn tuy rằng nghiêm túc, nhưng Viên Tử Hàm vẫn nhìn thấy sự thân thiết trong mắt hắn, khuôn mặt này có lẽ sau này không còn nhìn thấy nữa, Viên Tử Hàm cảm thấy sống mũi có chút cay cay, thật sự khó chịu. Đối diện với ánh mắt của hắn, giương lên một nụ cười. Tùy hứng một lần, cậu cho phép bản thân mình tùy hứng một lần nữa, một lần là tốt rồi. Bước nhanh qua, hai tay đặt lên bờ vai của hắn.
Đây là lần đầu tiên cậu chủ động đón nhận sự thân cận của Thượng Quan Mộc như vậy.
Thượng Quan Mộc hiển nhiên không ngờ Viên Tử Hàm sẽ phản ứng như thế, hơi sửng sốt một chút, đồng thời dùng sức hồi báo cậu. Cậu ấy chủ động ôm mình như vậy hẳn là có bao nhiêu khó khăn.
Hai người ai đều không nói chuyện, ban đêm yên tĩnh lại rét lạnh, hai trái tim đang chậm rãi nhích lại gần nhau.
” Đi thôi, bên ngoài rất lạnh, vào nhà trước đã “
Thượng Quan Mộc có thể cảm nhận được cái lạnh trên người Viên Tử Hàm. Viên Tử Hàm không nói, tùy ý hắn giữ chặt hướng trong nhà đi đến. Vừa vào cửa liền nhìn thấy vú Trương ngồi trên ghế xô- pha bộ dạng bất an. Vú Trương luôn luôn đi ngủ đúng giờ, đã trễ thế này còn ở đại sảnh chờ, khẳng định cũng là bởi vì Viên Tử Hàm chưa có về nhà.
“Vú Trương, con về rồi “
Viên Tử Hàm không ngờ vú Trương vẫncòn ở đại sảnh, nhanh chóng buông cánh tay Thượng Quan Mộc ra, hướng vú Trương chạy tới.
“Tiểu Hàm, con cuối cùng về rồi , đứa nhỏ này đi đâu , cũng không nói với chúng ta nói một tiếng, con không biết, hại chúng ta đều lo lắng muốn chết “
Vú Trương kéo tay Viên Tử Hàm, nói huyên thuyên, trong mắt còn lưu lại tầng nước mắt.
“Thực xin lỗi, đều là con không tốt, lần sau con sẽ không bao giờ như vậy nữa ” Viên Tử Hàm cam đoan nói, nhưng trong lòng lại đang suy nghĩ đến lời vú Trương nói vừa rồi. Thượng Quan Mộc cũng thực lo lắng cho mình? Hướng ánh mắt nhìn về phía Thượng Quan Mộc, lại phát hiện ánh mắt Thượng Quan Mộc đang nhìn tay cậu bị vú Trương giữ chặt, vẻ mặt không vui.
Thật là một người đàn ông lòng dạ hẹp hòi, ngay cả vú Trương cũng ghen. Lúc này nếu là người khác, phỏng chừng hắn đã sớm đem người nọ đẩy ra.
” Được rồi, vú Trương, Tiểu Hàm hôm nay bị dọa đến sợ hãi, tôi cũng còn có một số việc muốn hỏi cậu ấy, vú đi nghỉ ngơi trước đi “
Viên Tử Hàm còn chưa nói đã bị Thượng Quan Mộc mở miệng trước. Vú Trương vừa nghe Thượng Quan Mộc nói như vậy, cũng buông lỏng tay ra, hướng ngủ phòng của mình đi đến .
Vú Trương vừa đi, động tác của Thượng Quan Mộc bắt đầu không an phận , bàn tay to ấm áp ôm lấy eo Viên Tử Hàm, hướng phòng Viên Tử Hàm lầu hai đi lên.
____________