Viên Tử Hàm khóe miệng co rút, vẻ mặt khiếp sợ nhìn Tiêu Thiên Dật, nhưng cũng rất nhanh trấn tĩnh lại . Người này nhìn qua cũng không giống như nói thật, từ vẻ mặt của hắn liền nhìn ra, hơn nữa, cùng một người con trai vừa mới gặp mặt nói lời này, quỷ mới tin.
“Vậy cũng phải cám ơn anh đã cân nhắc tôi , tôi đã kết hôn , chẳng lẽ anh vẫn muốn chia rẽ hôn nhân tốt đẹp của người khác sao!”
Hắn có thể nói giỡn, tại sao mình không thể? Quan trọng nhất lúc này, là có thể nhanh chóng về nhà.
” Nhóc con nhà cậu kết hôn rồi ? Râu còn chưa mọc dài mà đòi kết hôn , cậu lừa ai đó!”
Tiêu Thiên Dật xoay quanh Viên Tử Hàm mấy vòng, cuối cùng phun ra một cái kết luận như vậy .
Viên Tử Hàm bị lời nói của Tiêu Thiên Dật làm cho cứng họng , sắc mặt hơi đỏ, không biết là do tức giận hay là cấp bách. Cậu thực sự là người không biết nói dối. Lần đầu tiên nói dối, đã bị người trước mặt vạch trần .
” Cậu nôn nóng về nhà!” Tiêu Thiên Dật thấy Viên Tử Hàm đỏ mặt, có chút cao hứng. Nhìn ánh mắt của cậu thủy chung hướng ngoài cửa, biết rõ còn cố ý hỏi.
Viên Tử Hàm buồn bực trừng mắt hắn, không nói lời nào.
” Được rồi, tôi không có thời gian chơi đùa với cậu. Cậu đi đi “
Tiêu Thiên Dật chuyển đề tài trước, khiến Viên Tử Hàm rất kinh ngạc, chờ Tiêu Thiên Dật tránh ra , cậu mới vội vội vàng vàng hướng bên ngoài chạy đi.
“Tôi luôn cảm thấy, chúng ta sau này còn có thể gặp lại “
Tiêu Thiên Dật thấy Viên Tử Hàm vội vàng mà chạy, thân ảnh đã muốn mơ hồ, miệng lầm bầm . Xoay người đi vào căn biệt thự xa hoa.
Mưa đã tạnh , nhưng không khí vẫn còn lưu lại hơi lạnh ẩm ướt. Viên Tử Hàm co lại thân mình, ôm lấy ngực đứng ở trạm xe bus.
Trên người cậu không có thói quen mang theo tiền, từ khi cùng Thượng Quan Mộc ở chung một chỗ, càng không cần thiết. Di động cũng hết pin , cậu lại là người mù đường, đối mặt với tuyến đường rắc rối phức tạp trước mắt này, cậu chỉ cảm thấy đau đầu. Cũng không biết có phải ông trời thấy thương hay không, lúc đi trên đường cậu cư nhiên nhặt được một đồng tiền xu. Vì thế trong một buổi tối gió thu hiu quạnh, còn có một người ngây ngốc như vậy đứng ở trạm xe bus dõi mắt trông chờ xe.
Gió lạnh lùa vào bên trong quần áo cậu, để duy trì độ ấm cơ thể, cậu đành phải ngồi xổm trên mặt đất, nhìn dòng xe qua lại trước mặt, trong lòng nhớ đến Thượng Quan Mộc. Mình bây giờ vẫn chưa có về nhà, hắn đang làm gì? Có hay không lo lắng cho mình?
Lời Thượng Quan Thần nói vẫn còn rõ ràng bên tai cậu, y nói Thượng Quan Mộc chẳng qua là vui đùa một chút mà thôi, cho dù không phải, giữa hai người cũng sẽ không có kết quả gì. Đạo lý dễ hiểu như vậy Viên Tử Hàm đương nhiên hiểu, nhưng cậu chịu không được vẫn là nhớ đến hắn.
Chỉ là bây giờ cậu không biết nên như thế nào đối với mặt hắn , muốn giả vờ cái gì cũng không biết, ở trước mặt hắn miễn cưỡng cười vui, cậu làm không được, thật sự làm không được.
Muốn gặp, không thể gặp, không biết nên như thế nào đối mặt, loại mâu thuẫn này càng làm cho trong lòng càng lộn xộn. Đột nhiên một tiếng còi ô tô vang lên, Viên Tử Hàm có chút hoang mang ngẩng đầu, liền nhìn thấy một bóng người quen thuộc từ trên xe bước xuống.
Nguyên lai là Âu Tiểu Lan mấy ngày không gặp. Âu Tiểu Lan mặt hướng lên trời, ánh mắt có chút phù thũng, xem ra bộ dạng nghỉ ngơi không tốt.
“Tiểu Hàm, thật là anh hả, anh sao lại một mình ở chỗ này, nơi này lạnh lắm đó, mau vào trong xe đi” Âu Tiểu Lan có chút bách cấp, kéo cánh tay Viên Tử Hàm, nhưng rất nhanh bị cậu né tránh .
Chuyện tấm hình lần trước, Viên Tử Hàm tuy rằng không cùng Âu Tiểu Lan nói rõ, nhưng đây thủy chung vẫn là cái kim trong lòng cậu, không đụng bình thường, vừa đụng vào liền đau.
” Không cần, tôi ở chỗ này chờ xe được rồi “
Âu Tiểu Lan cư nhiên cũng nhìn thấy động tác xa cách này của Viên Tử Hàm, trong lòng có chút không vui, nhưng cũng rất mau bị cô nàng quên mất .
Viên Tử Hàm luôn luôn đều cùng Thượng Quan Mộc một chỗ, tối nay, một người chạy đến đây, rất có thể giữa hai người đã cãi nhau.
Âu Tiểu Lan làm như không thấy sự xa cách của Viên Tử Hàm, tiếp tục cười nói : ” Đã trễ thế này rồi, có thể đã không còn xe , dù sao em với chị họ cũng vừa may phải về nhà, thuận tiện đưa anh về nhà luôn. Chẳng lẽ anh quên, chúng ta là bạn tốt sao? Bạn tốt chính là phải giúp đỡ lẫn nhau “
Viên Tử Hàm ngẩng đầu nhìn bốn phía mấy lần, taxi thì rất nhiều, xe bus thật là rất ít, hơn nữa trên người cậu lúc này cũng không có nhiều tiền như vậy, suy nghĩ một phen, vẫn là cảm thấy nên ngồi xe bọn họ về nhà.
“Ta nói hai người nhanh lên nha, đêm nay lạnh như thế, còn định phải đứng ở đây chờ bao lâu a “
Giang Diễm Lệ ngồi trong xe, thật sự là chờ đến sốt ruột , thò đầu ra cửa kính xe, có chút oán giận thúc giục.
” Được rồi, chúng ta trước hết đi thôi. Hôm nay nói không chừng chờ một chút nữa sẽ lại mưa to , đến lúc đó thật sự đi không được “
Âu Tiểu Lan vừa nói chuyện, đã kéo Viên Tử Hàm vào trong xe.
Trong xe mở hệ thống sưởi hơi, Viên Tử Hàm lên xe, cảm thấy trên người nhất thời thoải mái rất nhiều. Bất quá thân thể dễ chịu, nhưng trong lòng lại càng thêm khó chịu .
“Tiểu Hàm, tại sao anh lại một mình chạy đến đây, là cãi nhau với Thượng Quan tổng giám sao? Cho dù cãi nhau anh cũng không nên đem sức khỏe của mình ra đùa giỡn a, tối nay, thời tiết lạnh như thế , một mình ra ngoài rất nguy hiểm a “
Âu Tiểu Lan nghiêng người, đối với Viên Tử Hàm lải nhải vài câu thăm hỏi , nhìn qua thật là rất quan tâm cậu.
Viên Tử Hàm không nói chuyện, chỉ cúi đầu. Nếu là trước kia, đối mặt với sự thân thiết của Âu Tiểu Lan như vậy, cậu nhất định sẽ rất vui, còn bây giờ, tất cả đều không giống trước kia .
” Tiểu Lan, em đừng nói nữa . Người ta không muốn để ý em đâu, lấy mặt mình đi dán mông người khác, vậy em cũng muốn xem người ta có tiếp nhận hay không sao “
Giang Diễm Lệ đầu không quay lại nói, trong lời nói tất cả đều là một bộ không cam lòng.
” Chị họ, chị đừng nói nữa, em biết, Tiểu Hàm nhất định là vì cãi nhau với Thượng Quan tổng giám, tâm tình không tốt mới có thể như vậy, em sẽ không trách anh ấy “
“Được, được, chị không nói còn không được sao? Thật không biết em đứa nhóc này trúng phải tà gì, liền một lòng một dạ ngã vào lòng cậu ta, cũng không biết cậu ta có gì tốt, cư nhiên cự tuyệt những người cao sang phú quý chị giới thiệu cho, em nói chị lần sau như thế nào gặp cha mẹ bọn họ cha mẹ chứ “
Giang Diễm Lệ oán giận, Âu Tiểu Lan giải thích, thanh âm hai người tràn ngập toàn trong xe, Viên Tử Hàm trong lòng bắt đầu có chút mê mang . Âu Tiểu Lan thật sự vì mình cự tuyệt những người theo đuổi cô ta sao?
Một cô gái có thể làm như vậy, đây giải thích cô ta thật sự là thích mình sao? Nhưng cậu ngay từ đầu đã coi Âu Tiểu Lan như em gái của mình, cậu không nghĩ cứ như vậy sẽ hủy đi quyền lợi có thể theo đuổi hạnh phúc của Âu Tiểu Lan. Cư nhiên cùng cô nói rõ cũng hoàn toàn không có tác dụng, vậy chỉ có rời đi. Chỉ cần cậu rời đi, sau này sẽ tốt hơn, Âu Tiểu Lan sẽ quên mình, còn Thượng Quan Mộc, hẳn là cũng vậy đi!
____________