Ta cũng tìm một chiếc ghế đẩu ngồi ở cửa bếp, kể cho Thúy Điệp nghe những chuyện đã xảy ra trong những năm qua, rồi lấy những vật dụng nhỏ từ Quan Ngoại ra cho Đào Hoa chơi.
Lúc ta đi, con bé mới hai tuổi, giờ cũng là một tiểu cô nương tám tuổi rồi.
Tuy nhiên con bé dạn dĩ, không ngại người lạ, tiếng “ tỷ tỷ “ gọi rất trôi chảy.
"Tạ ơn trời đất, cô nương nhà ta những năm qua tuy chịu khổ, nhưng người cuối cùng cũng đã trở về."
Thúy Điệp lại chắp tay niệm Phật, nhưng khi chặt gà thì lại không hề nương tay.
Ngươi thấy đó, họ đều là những người bình thường, xuất thân thấp kém, chưa từng được học hành lễ nghĩa, nhưng bẩm sinh lại mang theo những điều chất phác, lương thiện.
Như vậy mới đặc biệt đáng yêu, dễ gần.
Sự phi thường mà ai ai cũng cầu mong nhưng không thể đạt được, có lẽ họ cả đời cũng không thể có được.
Nhưng họ sống chân thật và nỗ lực, nghiêm túc sống tốt cuộc đời của mình.
Ngày ngày đều là những ngày bình thường tốt đẹp, như vậy là quá tốt rồi.
Ăn cơm xong lại tắm rửa. Chăn đệm trên giường đều là mới may, được phơi mềm mại, êm ái.
Ta không muốn nghĩ ngợi nhiều, nhắm mắt lại là có thể ngủ được.
Nếu thực sự có thần linh, ta chỉ cầu xin một điều.
Hãy để ta chậm rãi già đi trong những ngày bình thường như thế này, cũng là điều rất rất tốt rồi.
Ngày thứ ba, A Công đã dắt con lừa xám già của ông đến.
Con lừa xám già nhìn thấy mạ lúa trong ruộng liền nhảy tưng tưng bỏ chạy.
A Công ngây người ra nhìn. Ta có chút ác cảm với con lừa xám già, dù sao vì có nó, ta không thể là số một trong lòng A Công nữa rồi.
Thế là ta bẻ một đoạn cành liễu, vén váy, đuổi theo nó hai dặm đường.
Cuối cùng ta cũng đuổi kịp con vật tham lam đang gặm mầm lúa, rồi lôi xềnh xệch nó về nhà.
Triệu thúc cũng có hai con lừa, và cả con la, nhưng chúng không giống của A Công. Chúng ngày nào cũng phải làm việc.
Ta xúi giục A Công cột nó chung với lừa của Triệu thúc, để nó hiểu rõ thân phận của một con lừa, ít nhất cũng nên có nhận thức cơ bản về bản thân.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Để nó ngày ngày chọc tức ta!
Ta thậm chí còn có thời gian để so đo với một con lừa, cho thấy cuộc sống của ta rảnh rỗi đến mức nào.
Trong ruộng luôn có việc để làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nang-la-ngoai-le/12.html.]
Việc đồng áng ta rất quen thuộc, dù là trồng rau hay nhổ cỏ, ta đều có thể làm được.
Vốn dĩ mặt ta đã bị gió Quan Ngoại làm cho đỏ ửng, Thúy Điệp lấy hết cả phấn thoa mặt tiếc không dùng ra, chỉ mong ta trắng trẻo trở lại một chút.
Nhưng đây là chuyện không thể thành công trong một ngày.
Nàng ấy không cho ta phơi nắng, nhưng nàng ấy cứ cằn nhằn việc của nàng ấy, ta tự làm việc của ta.
Đến khi hàng chục mẫu lê thụ nhà ta nở hoa, mầm rau chúng ta trồng đã nhú lên!
Thúy Điệp làm bánh Xuân . Ta và Đào Hoa giã gạo trong sân.
Bánh Xuân dùng bột nếp trộn với nước lá ngải cứu, bên trong có thể bọc nhân mặn hoặc nhân ngọt.
Ta thích nhân ngọt hơn, mềm dẻo thơm ngọt.
Cổng mở rộng, Tống Tấn lại thực sự đến.
Trong lòng ta, hắn luôn là một dạng thư sinh yếu đuối, động tí là ốm đau, người nồng mùi thuốc.
Thì ra tư thế xuống ngựa của hắn cũng có thể khoái hoạt, dứt khoát.
Chân dài thì lợi thế thôi.
Một cô bé bước xuống từ xe ngựa. Cô bé tóc búi hai chỏm, trên búi tóc quấn hai chuỗi hạt san hô.
Đôi mắt to và linh hoạt, má tròn đầy, bóng mịn. Còn nhỏ tuổi đã là một mỹ nhân tương lai.
Con bé giống Tống Tấn, mà cũng không hẳn giống.
Vì miệng nó giống ta hơn, môi dưới dày, môi trên hơi mỏng.
Nó mặc một chiếc váy hồng, khóe miệng bẩm sinh mang theo nụ cười.
Nó đã lớn đến nhường này.
Mấy năm không gặp, Mãn Mãn nhà ta đã lớn đến thế này rồi.
Không biết nó còn nhớ ta không?
Có lẽ không nhớ rồi? Dù sao lúc ta đi, nó mới chỉ một tuổi.
"Tỷ tỷ !"
Nó vui vẻ gọi ta, giọng nói ngọt ngào dễ nghe.
--------------------------------------------------