11.
Cố Niệm Hoan còn định đ.á.n.h lại, nhưng xe ngựa đã về đến phủ. Cha và nương cuống quýt không thôi, vội vàng vén rèm lên, nàng ta lúc này mới hậm hực hạ tay xuống. Ta tóm tắt nhanh câu chuyện vừa xảy ra. Nương ta xót xa đến rơi lệ: "Nhưng những Thái y giỏi trị thương trong cung đều không có mặt ở Thái Y Viện, việc này biết tính sao đây?"
Ta đột ngột ngẩng đầu: "Tại sao lại không có mặt?"
Cha ta nhìn Cố Niệm Hoan một cái thật sâu, trầm giọng nói: "Bởi vì những vị Thái y đó đều bị Triệu gia mượn đi rồi. Tiểu nhi t.ử của Triệu Thượng thư bị ngã trúng lưng, không khéo thì tính mạng khó bảo toàn."
"Hắn từ sáng sớm đã đặc biệt vào cung tìm Bệ hạ, Bệ hạ tự nhiên là chuẩn tấu, không ngờ Cảnh Yến lại xảy ra chuyện này."
Nghe thấy Triệu gia, Cố Niệm Hoan quả nhiên không giữ nổi bình tĩnh, có chút chột dạ cúi đầu xuống. Cố Cảnh Yến mặt mày trắng bệch lên tiếng. Lần này giọng hắn khàn đặc, nhưng lại bình thản lạ lùng: "Vậy thì mời đại phu khác tới. Cái chân này, e là cũng chẳng chữa khỏi được nữa."
Cá Chép Bay Trên Trời Cao
Cha và nương nhìn góc độ vặn vẹo kia, đều quay mặt đi không đành lòng nói lời nào. Đại phu trong phủ đã bắt đầu xử lý vết thương cầm m.á.u cho Cố Cảnh Yến, rồi sai người khiêng hắn vào phòng.
Cha và nương trở về chính sảnh, ta và Cố Niệm Hoan cũng ngồi ở đó. Không khí nặng nề, chẳng ai mở miệng. Còn ta thì thầm thở dài trong lòng:【Biết làm sao đây, rốt cuộc cũng không cứu được huynh trưởng, muốn bảo toàn gia đình sao mà khó đến thế?】
【Đến bao giờ họ mới nhìn thấu bộ mặt thật của Cố Niệm Hoan đây? Chắc là không bao giờ đâu, bởi chúng ta vốn dĩ định sẵn là sẽ c.h.ế.t dưới tay nàng ta mà. Ngay cả vết thương của huynh trưởng cũng là do nàng ta và Triệu Cẩn Niên lên kế hoạch từ trước, vừa rồi nàng ta còn cố ý không cứu huynh ấy nữa.】
【Đến lúc đó ta vẫn nên giấu sẵn t.h.u.ố.c độc, chia cho cha và nương mỗi người một ít, để trước khi c.h.ế.t cũng không phải chịu quá nhiều đau khổ.】
Tách trà trong tay cha ta đột nhiên rơi xuống đất vỡ tan. Gân xanh trên trán ông giật nảy, ông lao tới tát thẳng một bạt tai vào mặt Cố Niệm Hoan: "Cố Niệm Hoan! Cố gia chúng ta nuôi dưỡng ngươi bao nhiêu năm nay, tại sao ngươi lại nhẫn tâm làm ra chuyện này?!"
Cố Niệm Hoan bị đ.á.n.h đến ngây người, nước mắt lã chã rơi. Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó, đại phu trong phủ vào báo cáo, nói chân của huynh trưởng không thể chữa khỏi được nữa. Cha ta nộ cực, lại bồi thêm một cái tát nữa: "Đồ ngu xuẩn! Cố gia mà thất thế, ngươi tưởng tên Triệu Cẩn Niên kia sẽ đối xử tốt với ngươi sao?!"
"Tại sao ta lại nuôi ra một đứa nữ nhi ngu xuẩn như ngươi chứ, quả nhiên không phải huyết mạch của ta!"
Cố Niệm Hoan không màng đến vết thương trên mặt, không thể tin nổi nhìn cha ta: "Sao Người lại biết Triệu Cẩn Niên?"
12.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nghe-duoc-tieng-long/chuong-7.html.]
Cha ta thất vọng nhìn nàng ta, thanh âm lạnh thấu xương, "Ngươi giờ đây đã thừa nhận, những chuyện đó đều là do ngươi làm."
"Cố gia chúng ta nuôi dưỡng ra hạng lang tâm cẩu phế như ngươi, là do ta và nương ngươi quá đỗi mềm lòng."
"Người đâu! Nhị tiểu thư thân thể bất an, đưa đến trang viên tự sinh tự diệt đi!"
Cố Niệm Hoan ngẩng đầu, gào thét trong tuyệt vọng: "Đưa con đến trang viên? Cha, có phải Người bị Cố Hàm Chương mê hoặc rồi không, Người điên rồi sao? Nương, cứu con với, người bị đưa đến trang viên có ai quay về được đâu, họ sẽ g.i.ế.c con mất!"
Cố Cảnh Yến dù sao cũng là cốt nhục của nương ta, bà xót xa khôn cùng. Từ nãy đến giờ bà vẫn luôn im lặng, nhưng oán hận trong đáy mắt là không hề giả dối, "Ngươi đi đi, đời này ta không muốn gặp lại ngươi nữa."
"Trước kia ngươi không thích Hàm Chương, ta coi như tính khí ngươi kiêu căng, chưa từng trách phạt. Nay ngươi đến cả huynh trưởng cũng muốn hãm hại, Cố gia không có hạng nữ nhi như ngươi!"
Lần này, Cố Niệm Hoan hoàn toàn tuyệt vọng. Nàng ta khuỵu xuống đất, lẩm bẩm: "Tại sao, cha và nương, thật sự không phải con..."
Cha ta hừ lạnh một tiếng: "Những trò vặt vãnh trước kia của ngươi, thật sự tưởng ta và nương ngươi không biết sao? Lần nào cũng bảo là người khác hại ngươi."
"Hàm Chương tính tình tốt, tùy ý ngươi bắt nạt, còn ngươi thì sao? Hết lần này đến lần khác tính kế người trong nhà, qua vài ngày nữa, có phải ngươi định tính kế cả người cha này luôn không!?"
Cố Niệm Hoan hãm hại ta không ít lần, nhưng lần này nàng ta thật sự bị ủy khuất, thanh âm mang theo tiếng khóc nghẹn: "Con thật sự không có, tại sao mọi người nhất quyết không tin con!"
Ta ra vẻ không đành lòng, nhỏ giọng nói: "Cha, nương, muội muội dù sao cũng là phận nữ nhi yếu đuối, đến trang viên liệu có bị đám nô bộc ác độc ức h.i.ế.p không?"
Cha ta đang lúc giận dữ, khẩu bất trạch ngôn: "Con cũng vậy, sao lại sinh ra cái tính khí nhu nhược thế này? Ả ta sắp hại c.h.ế.t cả nhà chúng ta rồi, không tống khứ đi thì tất cả đều phải c.h.ế.t!"
Đến nước này, ta cũng không khuyên can nữa.
Lúc đi, Cố Niệm Hoan vẫn tuyệt vọng gào thét rằng không ai tin nàng ta. Nhưng sự thật là, ta tin nàng ta. Bởi vì chuyện này, chính là do ta sai người tiết lộ cho Triệu Cẩn Niên.
Ta sai người nói với hắn rằng, Cố Cảnh Yến ngăn cản họ bên nhau không chỉ vì Triệu gia và cha ta là t.ử thù, mà còn vì hắn nảy sinh tâm tư bất chính với nghĩa muội này.
-