Tôi không nhịn được mà bật khóc: “Mẹ, rốt cuộc đây là vì sao, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Mẹ đừng lừa con nữa có được không?”
Bà ta cũng bật khóc, nước mắt nước mũi tèm lem nói: “Em gái con ra ngoài chơi, đã chiêu dụ nó về, con bé mới có 20 tuổi thôi mà, mẹ không thể trơ mắt nhìn con bé c.h.ế.t được. Pháp sư đã nói con từ nhỏ mệnh cứng, mẹ cũng bất đắc dĩ thôi.”
Tôi còn muốn nói gì đó nhưng đầu lại đột nhiên bắt đầu choáng váng.
Giọng mẹ tôi trở nên mơ hồ: “Mẹ vốn dĩ không muốn tự tay ra tay đâu nhưng con lại cứ nhất định đòi về chịu c.h.ế.t.”
Đáng lẽ tôi phải bất tỉnh nhân sự nhưng lại bất ngờ rất tỉnh táo, chỉ là cơ thể vẫn không thể cử động được.
Chỉ nghe thấy mẹ tôi vừa lẩm bẩm niệm chú vừa thắp nén hương thoang thoảng mùi tanh.
“Ngũ Thông Đại Thần, cầu xin ngài tha cho con gái Tiểu Ảnh của tôi đi, con bé vụng về, không tài nào sánh bằng chị gái nó đâu. Tôi xin dâng Tống Linh cho ngài, một mạng đổi một mạng.”
Cổ tay tôi bị cắt, tôi cảm nhận rõ ràng m.á.u đang chảy ra.
Một lát sau, mẹ tôi kinh ngạc reo lên: “Tiểu Ảnh, con tỉnh rồi. Tốt quá rồi. Mau lại đây cùng mẹ bái tạ Ngũ Thông Thần đi.”
Giọng Tống Ảnh yếu ớt mang theo vẻ nghi hoặc: “Chị ơi, chị ấy bị làm sao vậy, sao con lại dính đầy m.á.u thế này?”
“Con bé này, con không nghe lời mẹ nói nữa sao, mau lại đây, đừng quan tâm đến nó.”
Lòng tôi lạnh lẽo, thậm chí còn muốn cứ thế mà c.h.ế.t đi.
“Mẹ ơi, sao tượng thần này lại biến đổi rồi?”
“Đừng nói bậy, không được bất kính với Đại Thần. Á…”
Tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi ngã ngồi xuống đất, tượng thần trên hương án đã cử động.
Tống Ảnh kinh ngạc gọi anh ta: “Anh Mộc Lang, sao lại là anh?”
Mẹ tôi vội vàng bịt miệng em ấy lại rồi em ấy cùng quỳ lạy trên đất: “Đại Thần xin tha mạng, đứa trẻ không hiểu chuyện, không cố ý mạo phạm ngài. Vật tế mới của ngài ở đằng kia ạ.”
Tôi bị ôm lên, bước ra khỏi cửa nhà.
Phía sau là Tống Ảnh không cam tâm và mẹ đang cố sức kéo con bé lại.
Tôi vừa lên xe, Mộc Lang lại biến trở lại thành rắn đen nhưng lớn hơn trước rất nhiều.
Màu sắc cũng rực rỡ hơn, khiến tôi nhớ đến con rắn độc c.ắ.n tôi trong mơ.
Anh ta thúc giục tôi khởi hành: “Đi thôi, không còn nhiều thời gian nữa.”
“Vậy bây giờ tôi phải làm sao để tìm những tượng thần khác, tại sao anh lại tìm đến tôi?”
Anh ta thở dài một tiến: “Không phải ta chọn trúng ngươi mà là nó đã nhìn thấy ngươi.”
Mộc Lang nói Ngũ Thông Thần vốn dĩ bị phong ấn ở Thượng Phương Sơn, một nhóm phượt thủ leo núi ban đêm đã đưa nó xuống núi.
Có người mua vé số một đêm giàu to rồi bị t.a.i n.ạ.n xe cụt chân, có người vợ con bị sát hại rồi đường công danh lại hanh thông.
Nhưng cuối cùng tất cả đều c.h.ế.t, c.h.ế.t một cách thê t.h.ả.m và đáng sợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ngu-thong-than/chuong-4.html.]
Tôi nghe mà toàn thân lạnh toát, rốt cuộc đây là tà thần gì, Mộc Lang lại là cái gì?
4.
Anh ta dường như biết tôi đang nghĩ gì nên đã nói rằng anh ta là thiện niệm của Ngũ Thông Thần và anh ta đến để bảo vệ tôi.
Ban đầu Ngũ Thông Thần được mẹ tôi mang về nhà, bà ta tưởng rằng chỉ cần dâng hương cúng bái một chút là có thể kiếm được tiền lớn.
Nhưng em gái tôi đã bị nó mê hoặc, mỗi ngày đều bị Ngũ Thông Thần dụ dỗ, đêm đêm chìm đắm trong khoái lạc.
Lúc này bà ta mới bắt đầu sợ hãi, lại lo lắng chọc giận Ngũ Thông Thần.
Thế nên bà ta nghĩ đến kế đổi người lấy người, muốn tôi làm vật tế, một mạng đổi một mạng. Bà ta cố tình đưa tượng thần cho tôi, muốn tôi c.h.ế.t thay cho em gái.
Ban đầu bà ta không định nhanh như vậy nhưng em gái đã lún quá sâu.
Thế là bà ta làm một việc là đưa tôi vào bệnh viện mà Ngũ Thông Thần đã chỉ định. Nhà xác ở đó toàn là những người bị Ngũ Thông Thần mê hoặc mà c.h.ế.t.
Nếu Mộc Lang không xuất hiện, tôi không phải là bị mê hoặc tự sát thì cũng bị t.h.u.ố.c độc g.i.ế.c c.h.ế.t.
Bên ngoài một khu biệt thự, xe dừng lại.
Tôi vốn dĩ còn lo bị người khác phát hiện nhưng Mộc Lang bảo tôi cứ yên tâm đi. Tôi như không khí, thuận lợi đi vào một căn biệt thự có tượng sư tử đá ở cửa.
Bức bình phong đối diện cổng treo kiếm gỗ đào, thập tự giá, trong phòng khách vang vọng tiếng Kinh Kim Cang.
Tôi bước vào phòng khách, muốn xem tượng thần đặt ở đâu.
Tôi vừa đi đến góc tường thì một người đàn ông cầm gậy bóng chày lao về phía tôi.
Tôi giơ tay lên đỡ nhưng người đó lại bị tôi đẩy bay ra ngoài, đập vào tường, phun ra một ngụm máu.
Tôi không thể tin được nhìn đôi tay của mình. Hắn ta nhân cơ hội bò lổm ngổm chui vào trong thang máy.
Tôi thấy thang máy sắp đóng lại, trong lòng bỗng bùng lên một ngọn lửa vô danh.
Đợi đến khi tôi lấy lại được lý trí thì phát hiện cửa thang máy đã bị tôi đá hỏng.
Người đàn ông kia sợ hãi cuộn tròn trong một góc thang máy, trên mặt đất còn có một ít chất bẩn không rõ là gì.
Tôi túm lấy cổ áo hắn ta lôi ra ngoài, ép hắn ta nói tượng thần ở đâu.
Hắn ta ấp úng không chịu nói, sau một trận đ.ấ.m đá. Tôi đã lấy được tượng thần trong két sắt.
Mộc Lang sốt ruột há miệng, một ngụm nuốt chửng thần tượng. Tôi nhìn vẻ mặt mãn nguyện của anh ta mà luôn cảm thấy có chút kỳ lạ.
Ngay sau đó tôi lại bị người đàn ông muốn chạy trốn thu hút sự chú ý.
Đến khi chúng tôi ra khỏi cửa, căn biệt thự phía sau lại không hiểu sao bốc cháy dữ dội.
Dưới ánh lửa ngút trời, tôi thấy rõ ràng con rắn đen mà Mộc Lang hóa thân đã trở nên lớn hơn.
Mộc Lang lại nuốt thêm một tượng thần, trở nên lười biếng, sau khi nói địa điểm tiếp theo thì nhắm mắt lại.
--------------------------------------------------