Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Ngươi Là Yêu Quái Của Ta

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trẫm bước lên cầu Nại Hà, bước từng bước đến đài Luân Hồi.

Cách thứ hai mà quỷ sai nói đối với trẫm thực sự tiện lợi đến khác thường. Chỉ cần mang theo ký ức của kiếp này, luân hồi ba kiếp, mỗi kiếp đều đầu thai quanh Dao Dung và Ngu Doãn, tác thành nhân duyên cho bọn họ.

“Ngươi vì tình chướng mà huỷ hoại nhân duyên của người ta, tạo thành tội lớn, cần phải dùng nhân duyên để cứu chữa lại. Đôi nam nữ đó có duyên phận nhiều kiếp nhưng vì một vài nguyên do, mỗi kiếp đều phải gặp nhiều kiếp nạn. Ngươi thay bọn họ chống đỡ những kiếp nạn đó, thành toàn duyên phận, tu ba kiếp công đức, trong ba kiếp này, ngươi không được chết yên lành. Ứng với lời nguyền của cô ta trước khi chết, hoá giải oán khí của cô ta, sau ba kiếp tội nghiệt sẽ được tẩy sạch.”

Đơn giản như vậy ư?

Quỷ sai đứng bên cạnh đài Luân Hồi, lắc đầu nói: “Mang trí nhớ của kiếp trước bước vào Luân Hồi không đơn giản vậy đâu.”

Phải, trẫm biết chứ, trong lòng trẫm vẫn còn tình yêu dành cho Dao Dung nhưng trẫm phải tác thành nàng với Ngu Doãn. Mở to hai mắt nhìn bọn họ ân ân ái ái. Việc này cũng như một kiểu tra tấn khổ hình.

“Trẫm sẽ làm chủ tốt ba kiếp này.”

Quỷ sai bảo: “Kiếp sau ngươi cũng không phải là hoàng đế nữa rồi, ngưng ngay việc xưng trẫm đi, mau đi đi.”

Một cú đẩy khiến trẫm….khiến ta rơi vào đài Luân Hồi.

“Trương huynh, lại phiền huynh chăm sóc rồi.” Khuôn mặt hắn tràn đầy cảm kích, chắp tay với ta.

Ta cười nhàn nhạt với Ngu Doãn, à không, kiếp này phải gọi hắn là Lý Tụ mà nói: “Khách sáo gì chứ, huynh tôi đã là đồng môn thì vốn phải nên chăm sóc lẫn nhau chứ.”

Lý Tụ cầm tiền ăn tháng này của ta lên, gương mặt vui vẻ mà rảo bước nhanh. Ta biết, hắn nhất định là đi đến sạp nhỏ của Mã đại nương ở đầu đường mua cái đồng tâm kết, nhét lá thư vào đó rồi nhờ tiểu nha hoàn chuyển cho Dao Dung.

Lòng ta vốn chỉ nên có sự hối hận, nhưng ân ẩn đâu đó lại âm ỉ sự thổn thức.

Ta vốn cho rằng, người ta bù đắp chủ yếu là Dao Dung nhưng không ngờ rằng, sau khi ta sinh ra ở nhà địa chủ thuộc Hương Ca Lạp, phát hiện Ngô Doãn sinh ra ở nhà Lý tá điền sát bên vách, còn Dao Dung thì chẳng thấy bóng dáng đâu.

Ta chỉ có thể bù đắp cho Ngô Doãn trước. Từ bé đã chia cho hắn nửa quả táo, bắt dế cho hắn, lúc đánh nhau đỡ quyền cho hắn, khi leo cây thì làm bàn đạp cho hắn, còn giúp hắn đóng học phí, rồi học cùng với hắn, cổ vũ hắn phấn đấu vươn lên, vào kinh khảo thí, đứng trên người khác…

Ta có cảm giác rằng, Dao Dung nhất định đang ở kinh thành.

Thật khó khăn ta và Lý Tụ mới có chân ở vị trí cuối danh sách thi tuyển, như thế chúng ta có thể vào kinh thi trạng nguyên rồi. Lúc cùng với mấy sĩ tử khác rình coi bữa tiệc ngoài hoa viên của các gia đình quan lại giàu có, quả nhiên ta đã nhìn thấy Dao Dung.

Dung mạo của nàng đã thay đổi nhưng có một điều vẫn giống như xưa, chính là người tuyệt sắc nhất trong đám nữ tử đó. Khí chất đó bất luận thế nào ta cũng không thể nhận nhầm được.

Lòng ta náo động cuộn trào, nhưng ta buộc phải kìm nén xuống, kéo kéo tay áo của Lý Tụ bên cạnh, chỉ hắn nhìn về phía Dao Dung. “Lý huynh, bên kia có tuyệt sắc giai nhân kìa.”

Lý Tụ nhìn thấy Dao Dung, lập tức hai mắt ngây dại. Vừa hay lúc đó một con bướm bay qua trước mặt Dao Dung, ánh mắt nàng đuổi theo con bướm, thế là nhìn thấy đám bọn ta đu ở bức tường. Ta nhẫn nhịn rụt đầu nhảy xuống bức tường, để Lý Tụ và Dao Dung hai người bọn họ tha hồ đắm đuối bốn mắt nhìn nhau.

Lý Tụ và Dao Dung ngay từ ánh nhìn đầu tiên đã nảy sinh tình cảm. Ta đã đi nghe ngóng, biết rằng ở kiếp này Dao Dung là thiên kim của nhà Lễ bộ Thượng thư, tên gọi Nhu Nhu. Ta nói cho Lý Tụ biết chuyện này, hy sinh nhan sắc câu dẫn nha hoàn nhà Thượng thư, bảo cô ta giúp Lý Tụ và Nhu Nhu trao đổi thư tình.

Lý Tụ viết thơ cho Nhu Nhu, lúc bí ý thì ta viết thay cho hắn. Ta vô cùng cẩn thận, từng con chữ trên tờ giấy đều ngập ngàn nỗi nhớ nhung của ta. Ta tự nói với mình, ngươi chỉ là đang bù đắp mà thôi.

Lý Tụ muốn mua tín vật tặng cho Nhu Nhu. Lúc hắn không có tiền, cũng chính ta là người cho hắn mượn.

Mượn đến nỗi ta phải ngồi húp cháo loãng.

Ta bưng bát cháo nhỏ lên, đột nhiên cảm thấy linh hồn được gột rửa đến biến ảo khôn lường. Ta ngộ ra rồi, do kiếp trước ta quá cố chấp, yêu một người không có nghĩa là phải ở bên cạnh nàng ấy, thành toàn cho nàng ấy và người nàng ấy thực sự yêu cũng là một niềm hạnh phúc.

Bát cháu đã nguội lạnh, cho vào trong miệng, rét buốt vô cùng.

Một vật thể mê người, mềm mại, mập mạp, trắng bóc đột nhiên xuất hiện trước mắt ta.

“Trương huynh, ăn bánh bao đi, cứ húp cháo mãi sớm muộn gì cũng hư dạ dày.”

Ta cầm lấy bánh bao, cắn một cái. Bánh bao nhân thịt heo bắp cải trắng ngon đến mức khiến nước mắt ta trào ra. “Châu huynh, cảm ơn huynh nhiều!” Nếu trẫm vẫn còn là hoàng đế, lập tức sẽ phong Châu Tuyển làm Thừa tướng ngay, ban thưởng ba nghìn mẫu đất!

Không được không được, nếu Châu Tuyển làm Thừa tướng, Bạch Dung phải làm sao? Trẫm đã có lỗi với y rất nhiều rồi…

Vậy thì, một người làm Tả tướng, một người làm Hữu tướng vậy. Một người hư chức, một người thực quyền.

Châu Tuyển ngồi xuống bên cạnh ta: “Trương huynh, bánh bao không hợp khẩu vị à?”

Một câu nói đã khiến trẫm sực tỉnh, à không, do ta hốt hoảng nhất thời quên đi bản thân đã trải qua một kiếp rồi.

Ta vội vàng nói: “Không có, ăn ngon lắm, đến mức hồn bay phách lạc luôn rồi.”

Châu Tuyển đợi ta ăn xong bánh bao, lúc dư vị vẫn còn chưa biến mất, mới lại nói: “Trương huynh, nếu huynh có nỗi khổ nào thì đừng ngại nói ra nhé, đừng trách tôi nói thẳng, kỳ thi sắp đến rồi, Lý huynh cứ thế này mãi thì cũng không phải là cách đâu.”

Ta biết, hắn đang khéo léo dò hỏi xem có phải ta đang thiếu tiền Lý Tụ hay không. Thí sinh đồng khoá đều không tin nhà ta là địa chủ, nhà Lý Tụ mới là tá điền, luôn cảm thấy gia thế của hai chúng ta nên đổi cho nhau mới phải.

Châu Tuyển ở cùng tiểu viện với ta và Lý Tụ, gia thế nhà hắn giàu hơn một chút. Những lúc nhìn thấy ta tinh thần sa sút liền ra tay giúp đỡ này nọ, khiến ta vô cùng cảm kích.

Ta cảm thấy, trên đời này, mọi sự sắp xếp của địa phủ đều bao hàm rất nhiều niềm vui nỗi buồn. Không chỉ muốn ta phải ăn năn, dạy cho ta biết phải yêu thương thế nào, mà còn khiến ta cảm nhận được sự ấm áp và tình người rộng lớn của nhân gian.

Kỳ thực ta không để ý sẽ lĩnh hội được nhiều hơn.

Châu Tuyển sợ làm tổn thương lòng tự trọng của ta, cho rằng hắn đang bố thí cho ta bèn giả vờ vô tình mang chút đồ ăn vặt từ ngoài về, nói là mua nhiều quá, hỏi ta có muốn ăn không.

Lúc ta nhận mấy món đồ đó, rất muốn hắn có thể nghe thấy cơn cuộn trào ầm ĩ trong lòng ta. Ta không có lòng tự trọng! Ta muốn uống rượu ăn thịt!

Cuối cùng một ngày nọ, ta không chịu nổi nữa, vuốt vuốt cái bụng, nói mập mờ: “Sắc trăng thế này, đáng tiếc lại không có rượu.”

Châu Tuyển cuối cùng cũng hiểu ra: “Trương huynh, tối nay, vừa hay tôi có mua chút rượu, không biết có thể mời huynh cùng uống hay không?”

Lúc rượu ngon, gà nướng, giò ngâm tương, trứng muối được dọn lên trên bàn cũng là lúc Lý Tụ trở về. Ta đã định trước dù có ăn một bữa ngon cũng phải ăn cùng với hắn.

Châu Tuyển gọi hắn đến cùng ăn. Lý Tụ khước từ một chút rồi cũng ngồi đến. Ta gắp cho hắn cái đùi nhìn ngon mắt nhất, Lý Tụ uống rượu, thần sắc ngẩn ngơ.

Tối đó, sau khi tan tiệc, hai mày Châu Tuyển nhíu lại nhìn ta nói: “Trương huynh, có thể huynh sẽ cho tôi là kẻ hay quản chuyện đời, nhưng có vài lời tôi không thể không nói. Cách cư xử của Lý huynh có chút không ổn…Tôi nghe nói, Cửu vương thế tử yêu mến thiên kim của Hứa Thượng thư, đã mời hoàng thượng tứ hôn rồi.”

A, kiếp này Ngô Doãn và Dao Dung gặp nạn rồi, xem ra ý trời muốn ta phải giúp họ chạy trốn rồi.

Châu Tuyển thở dài nói: “Thi cử đã đến gần, ít xảy ra chuyện càng tốt.”

A, chuyện ư, nhất định phải xảy ra rồi. Kiếp này của ta vì chuộc tội mà giúp bọn họ ngăn chặn việc này.

Canh ba nửa đêm, ta đánh xe ngựa chở Lý Tụ và Nhu Nhu chạy trốn trên con đường nhỏ gập ghềnh. Phía sau là truy binh của Cửu vương phủ.

Nhu Nhu thấp giọng khóc nức nở trong khoang xe: “Lý lang, nếu như không thể thoát khỏi kiếp nạn này, chúng ta sẽ chết cùng nhau…”

Lòng ta đau đớn vô cùng. Ta luôn hy vọng, một ngày nào đó nàng ấy có thể nói câu này với ta.

Không được, ta lại phạm sai lầm rồi.

Đúng vậy, trẫm không thể để bọn họ chết.

Đến một ngã ba đường, ta ghì cương ngựa lại, nói vọng vào trong xe: “Mau xuống xe ngay, trong cánh rừng có một con đường nhỏ bị che khuất, xe ngựa của Châu Tuyển đang chờ hai người ở ngoài đường cách đó hai dặm đấy.”

Lý Tụ và Nhu Nhu xuống xe: “Vậy còn Trương huynh…”

Tất nhiên ta phải dụ bọn họ đi khỏi rồi.

Nhu Nhu ngẩng mặt lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào ta, nàng cúi người: “Trương công tử, huynh là ân nhân của ta và Lý lang. Sau này chúng ta có làm trâu làm ngựa cũng sẽ báo đáp cho huynh.”

Ta cười cười: “Ta không tốt thế đâu, không xứng đáng với lời cảm ơn của cô đâu.” Nếu như nàng nhớ được kiếp trước thì có thể thà chết chứ không bao giờ để ta giúp.

Ta giật dây cương, nghe thấy giọng nàng khẽ nói: “Trương công tử, bảo trọng.”

A, có được câu nói này của nàng, với ta vậy là đủ rồi.

Ta điều khiển xe ngựa tiếp tục chạy về trước. Phía trước là dốc đứng, phía sau truy binh ngày càng đến gần.

Loạn tiễn như mưa.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Ngươi Là Yêu Quái Của Ta
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...