Ta bị tên ghim vào người như một con nhím, thế là trở lại địa phủ.
Quỷ sai nói: “Tốt lắm, tốt lắm, nếu như ngươi không lừa dối con bé nha hoàn tội nghiệp kia, không lừa gạt tình cảm của nó thì càng tốt hơn.”
Ta ngạc nhiên hỏi: “Việc đó cũng xem là có tội?”
Quỷ sai đáp: “Ngươi tổn thương một cô gái vô tội, như thế không phải là tội à?”
Nếu như theo đạo lý này thì, đám bánh mứt ngày xưa trong hậu cung của trẫm, mỗi một người đều là chủ nợ của trẫm hết cả.
Chắc không cần phải trả nợ đâu nhỉ?
Quỷ sai nhìn mặt ta, nói: “Ngươi đừng lo lắng, này cũng chẳng phải tội lớn gì, chỉ là đến kiếp sau ngươi sẽ càng thảm hơn thôi.”
Còn muốn thảm thế nào nữa?
“Thu Nặc, huynh thất thần rồi.” Giữa ngón tay của Thúc Uyên kẹp một con cờ đen, y gõ nhẹ lên bàn cờ, khẽ lộ ra tiếu ý, hỏi: “Đang nghĩ gì thế?”
Ta sực tỉnh thần trí, nhìn lại bàn cờ lần nữa, bất đắc dĩ nói: “Đang nghĩ kiếp này tôi sẽ chết thế nào đây.”
Đôi mày của Thúc Uyên khẽ nhíu lại: “Lại nói xàm bậy rồi. Huynh đang nghĩ rằng trên đời này không có huynh, bệnh sẽ không trị hết?”
Ta đáp: “Tất nhiên là tôi không dám tự mãn thế rồi. Thuốc chữa bệnh không hết, huống hồ chi, thế gian này không phải người chết vì bệnh nhiều rồi sao?”
Thúc Uyên than nhẹ: “Tôi thấy huynh bây giờ bệnh không nhẹ rồi, mau mau bốc cho mình một liều thuốc đi.” Y đặt quân cờ lên bàn cờ, lại ngẩng đầu nhìn ta, “Tôi nghe nói, Mặc Khanh đã dẫn con gái của Thiên Hồng đi, hiện đang bị truy sát. Chắc huynh sẽ không cưu mang bọn họ đâu nhỉ?”
Ta cũng đặt quân cờ lên bàn, gật đầu nói: “Phải.”
Kiếp này của ta, vì lý do này mà được sinh ra.
Mặc Khanh chính là Ngô Doãn, còn con gái của Thiên Hồng là Dao Dung kiếp này.
Kiếp này Dao Dung có một ông cha vô cùng bá đạo – Huyết Sát giáo Giáo chủ Thiên Hồng. Mặc Khanh ở kiếp này là đệ tử của Chính Nhạc kiếm phái, đối thủ không đội trời chung với Huyết Sát giáo. Bây giờ ta đối với Ngô Doãn chỉ có ý sám hối, không còn bất cứ thành kiến nào nữa, nhưng ta vẫn cảm thấy hắn dám ngay cả một tiếng chào hỏi cũng không có mà cứ thế bắt con gái của nhân vật đáng sợ này đi, rõ ràng là tự mình đi tìm cái chết.
Tất nhiên, nếu hắn có chào hỏi Thiên Hồng đi chăng nữa, thì chắc tám chín phần cũng sẽ bị Thiên Hồng một phát đánh chết tươi.
Thúc Uyên quăng quân cờ: “Thu Nặc, mặc dù câu này có lỗi với Mặc Khanh nhưng tôi khuyên huynh đừng nên dính vào chuyện này. Mặc Khanh vì con gái của Thiên Hồng mà đều bị chính tà lưỡng đạo không dung. Huynh không bảo vệ được bọn họ, hà tất gì phải đẩy bản thân xuống hố chứ?”
Bởi vì tôi phải sám hối! Tôi phải đền tội!
Nhưng câu nói này ta không thể nói với Thúc Uyên được, ta hỏi y một chuyện: “Nếu như tôi đã từng trị hỏng một con mắt của một người, sau đó tôi lại trị khỏi một chân của hắn ta, đây được gọi là đền tội. Nhưng con mắt của người đó vĩnh viễn sẽ không trở lại như ban đầu, vậy tại sao lại còn gọi là đền tội?”
Đây chính là chuyện mà kiếp này ta nghĩ không thông. Ta vì muốn hối cải triệt để, đi học y thuật, cũng trị khỏi cho không biết bao nhiêu người, có được chút danh tiếng nhỏ bé.
Nhưng càng trị cho nhiều người, ta lại càng thêm hoang mang.
Chuyện của kiếp này không liên quan gì đến kiếp trước, giống như Mặc Khanh của kiếp này, bởi vì ta giả vờ đi ngang qua cứu hắn một mạng, hắn liền cảm kích vô cùng, muốn kết huynh đệ với ta.
Hắn hoàn toàn không nhớ gì chuyện của hai kiếp trước. Dao Dung của kiếp này đến mặt ta còn chưa gặp qua, càng không thể nhớ được ta, kẻ nhớ được chỉ có mình ta mà thôi.
Việc đền tội của ta, cuối cùng là vì Dao Dung, vì Ngô Doãn, hay là vì bản thân ta?
Thúc Uyên không cho ta đáp án, y chỉ nói: “Thu Nặc, tôi không biết rốt cuộc giữa huynh và Mặc Khanh có ân oán khúc mắc gì. Tôi cảm thấy, so với việc giúp mà không có tác dụng gì thì không bằng đừng giúp còn hơn.”
Giúp được, ta vẫn còn có thể giúp được.
Nhiều ngày sau, một cơn mưa tầm tã trút xuống vào buổi tối. Mặc Khanh đến gõ cửa nhà ta, trong lòng y đang ôm Dao Dung, toàn thân là máu, trên mặt ngập tràn nét tuyệt vọng: “Thu Nặc, tôi vốn không muốn liên lụy huynh nhưng ngoài huynh ra, tôi không nghĩ ra ai có thể cứu Tuyết Linh được.”
Ta cẩn thận đón Dao Dung từ trong lòng hắn, đặt xuống giường.
Ba kiếp rồi, cộng thêm lần nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng ở kiếp đầu tiên, thì đây là lần thứ hai ta chạm vào nàng ấy.
Cơ thể của Thiên Tuyết Linh rất lạnh, rất nhẹ, rất mềm mại.
Nàng ốm hơn Dao Dung rất nhiều, cổ tay chừng như có thể dễ dàng bẻ gãy. Dung mạo của nàng không tuyệt đẹp như hai kiếp trước nhưng nét đẹp tinh khiết thế này khiến ta nhớ lại khoảnh khắc ở tường thành kia, lúc Dao Dung nhìn ta, nụ cười đoạn tuyệt vào phút cuối cùng.
Mặc Khanh đau đớn hỏi: “Còn có thể cứu được nàng ấy không?”
Ta dời ngón tay lên cổ của nàng: “Cô ấy đã trúng độc Sương Hàn.”
Trấn phái chi bảo của Chính Nhạc kiếm phái, Mặc Khanh hiểu rõ nó hơn ta.
Toàn thân hắn run lên, hai mắt đục ngầu tựa như người chết.
Ta chậm rãi nói: “Độc này, trên thế gian không có thuốc giải.”
Ta nhìn hắn, lại cười: “Nhưng ta có thể giải.”
Để giải độc trên người của Thiên Tuyết Linh chỉ có một cách duy nhất, chính là,“dời” chứ không phải “giải”. Đem độc trong người của nàng dẫn vào trong người ta.
Độc chảy vào kinh mạch ta từng chút từng chút một. Ta nhìn Thiên Tuyết Linh đang nằm trên giường, rất muốn nói với nàng, Dao Dung, ta làm việc này hoàn toàn không phải vì muốn đền tội, nàng có tin không?
Cho dù nàng không phải là Dao Dung, nhưng ta vẫn là Hử Hoàn, ta cũng sẽ cam lòng tình nguyện làm những việc này cho nàng.
Ta yêu nàng, cho dù ta không thể lập tức lập nàng làm hậu nhưng ta cũng sẽ cho nàng một đám cưới long trọng giống như hoàng hậu. Nhưng tại sao nàng lại đi yêu một kẻ mà đến cưới hỏi đàng hoàng cũng chẳng dám cơ chứ?
Trước giờ ta vẫn không hiểu nỗi nàng, không hiểu nỗi trái tim của nữ nhân.
Ầy, ta nghĩ như vậy, lại phạm sai lầm rồi.
Ta nhẹ nhàng đặt tay Dao Dung vào trong chăn, còn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, mở cửa nói với Mặc Khanh, cô ấy không sao rồi.
Mặc Khanh nhìn ta chằm chằm, dường như vẫn không thể tin nổi lời ta nói, sau đó đâm bổ vào phòng chạy đến bên giường.
Ta rời khỏi phòng, đóng cửa lại giúp bọn họ.
Nhiều lắm thì ta còn sống được thêm mười ngày, sau đó có thể về địa phủ báo cáo kết quả rồi. Ngẩng đầu ngắm nhìn sao sáng trên cao, bỗng nhiên ta có cảm giác nhẹ nhõm như đã trút được gánh nặng vậy.
Dao Dung của kiếp trước đã không thể quay trở lại, nhưng ta đã cứu được kiếp này của nàng, cảm giác này thật là tốt.
Ngày hôm sau, Thiên Tuyết Linh đã tỉnh lại. Thiên Tuyết Linh tỉnh lại chỉ nói với ta hai chữ, nàng cụp lông mi, nhẹ nhàng nói: “Đa tạ.”
Mặc Khanh có chút áy náy cười nói: “Tuyết Linh trời sinh không giỏi nói chuyện, cũng không thích cười, nhưng trong lòng cô ấy thực sự rất cảm kích huynh.”
Mặc Khanh để Tuyết Linh dưỡng thương thêm một ngày nữa, sau đó liền vội vàng mang nàng ấy rời đi.
Phút trước bọn họ vừa mới đi khỏi, phút sau người của Huyết Sát giáo đã tìm đến.
Ta bị bắt giam vào trong đại lao của Huyết Sát giáo, chịu biết bao tra tấn có thể nghĩ tới và không thể tưởng tượng nổi. Lúc trước, ta ở địa phủ, có những tội nên chịu mà vẫn chưa chịu phạt được, lúc này ta cảm thấy đã chịu hết tất thảy một lần rồi, cuối cùng cũng đến lúc độc phát tác.
Ta bước vào địa phủ, bên tai vẫn còn nghe thấy tiếng gầm gừ vọng đến của Hình đường Đường chủ: “Giáo chủ rõ ràng đã dặn dò, khiến hắn muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong, sao hắn lại chết rồi?”
Quỷ sai cười ha ha nói với ta: “Chúc mừng chúc mừng, kiếp này ngươi đã hiểu tế thế cứu người, tích góp được rất nhiều công đức, đến kiếp sau có thể thuận lợi hơn chút rồi.”
Ta buồn bã nói: “Tôi chỉ hy vọng có thể sớm chuộc lại lỗi lầm.”
Quỷ sai nói: “Chuộc lại lỗi lầm, càng phải biết buông bỏ, ngươi đã buông bỏ rồi chứ?”
Trong lòng ta khẽ rùng mình, bảo: “Buông bỏ rồi.”