Từ sau khi phát hiện Weibo kia, tâm trạng Thẩm Mặc hoàn toàn thay đổi.
Trước đây mỗi khi nhận tin nhắn của “Tiểu Cẩu”, cậu đều vui vẻ, thậm chí chờ mong. Nhưng bây giờ, mỗi lần màn hình sáng lên, trái tim Thẩm Mặc lại run lên một nhịp, giống như sợ đối phương sẽ kéo mình vào thế giới đáng sợ nào đó.
【Tiểu Cẩu】: Trưa nay ăn gì?
Thẩm Mặc nhìn chằm chằm tin nhắn, do dự thật lâu mới gõ:
【Mặc Mặc】: Ăn cơm hộp.
【Tiểu Cẩu】: Không ngon thì nói, lần sau tớ gửi đồ đến cho cậu.
Mắt Thẩm Mặc giật giật. Trong tưởng tượng của cậu, cảnh tượng kia biến thành: một đại ca giang hồ mặt lạnh, ra lệnh cho đàn em: “Đi! Gửi đồ ăn cho cậu ấy. Ai dám chậm một phút thì đừng trách!”
Nghĩ đến đây, lưng Thẩm Mặc toát mồ hôi lạnh.
Từ đó trở đi, cậu bắt đầu trả lời tin nhắn chậm rãi, lời lẽ cũng bớt thân mật hơn. Nếu trước kia còn hay gửi icon đáng yêu, bây giờ chỉ còn “Ừ”, “Được”, “Ừm”.
Đối phương dường như cũng phát hiện ra.
【Tiểu Cẩu】: Mặc Mặc, dạo này cậu sao thế?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguoi-yeu-hung-du/chuong-3.html.]
【Mặc Mặc】: Không có gì chỉ là bận học.
【Tiểu Cẩu】: Bận thế nào cũng không đến mức không có thời gian nhắn cho tớ. Nói thật đi.
Thẩm Mặc nắm chặt điện thoại, trái tim đập thình thịch. Giọng điệu của “Tiểu Cẩu” bây giờ, rơi vào tai cậu lại giống như tra hỏi, mang theo áp lực nặng nề.
Cậu vội vàng thoát WeChat, chôn đầu xuống gối. Trong đầu hiện ra gương mặt lạnh băng trong ảnh Weibo, ánh mắt như d.a.o sắc, khiến cậu run cầm cập.
Nhưng chính vào lúc này, điện thoại rung lên. Một tin nhắn mới xuất hiện:
【Tiểu Cẩu】: Cuối tuần này gặp nhau đi.
Thẩm Mặc như bị sét đánh trúng. Tim cậu đập loạn, bàn tay lập tức run rẩy.
Gặp… gặp nhau? Nếu “Tiểu Cẩu” thật sự hung dữ như vậy, lỡ như cậu gặp rồi bị dọa sợ đến ngất xỉu thì sao?!
Thẩm Mặc ôm đầu, hoảng hốt vô cùng.
Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng, ngày mong đợi gặp mặt ấy lại biến thành nỗi ác mộng thế này.
--------------------------------------------------