Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguyệt Ẩn Phiên Phiên

Chương 45

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Xuyên qua ngã đường

vốn náo nhiệt mà nay đã quạnh quẽ tịch liêu, từng cánh cửa của các ngôi

nhà đóng chặt lại, trên đường ngoài đội quân thì không có lấy một người

đi đường nào. Phía sau, khi toàn quân đã hoàn toàn đi vào thì cửa thành

nhanh chóng đóng sầm lại. Bên tai chỉ vang lên tiếng nện chân đều răm

rắp, một trận lại một trận đánh vào lòng Phiên Phiên. Áp lực cực lớn

khiến người ta quên đi hết thảy muộn phiền, trận chiến này không biết là thành hay bại, kết quả cả nó xem ra chỉ có trời mới biết được.

Đã qua một canh giờ, cảm giác quái dị trong đầu Phiên Phiên càng ngày càng rõ. Vì sao đại quân của Mộ Dung Nguyệt như đang đi vào một nơi không

người, cho tới tận lúc này vẫn không có lấy một người ngăn đường? Huống

hồ lúc nãy cửa thành còn tự động mở để cho hai vạn đại quân dễ dàng vào

thành, chẳng lẽ vị hoàng đế ham sống sợ chết, không có chút tài năng

ngay cả một đường phòng tuyến quan trọng cũng không biết bố trí phòng

vệ? Nếu không phải vậy thì nên giải thích thế nào cho đúng? Tên hoàng đế ngồi trong hoàng cung kia không thể nào chạy thoát, hay là bị bắt rồi

bởi vậy mới không có sức kháng cự? Nếu đã vài giờ trôi qua mà vẫn chưa

thấy động tĩnh thì hẳn…. Tình huống bây giờ quả thực quỷ dị vô cùng buộc nàng phải nghĩ ngợi, tò mò.

Xe ngựa chậm rãi dừng lại, tiếng

bước chân rầm rập đều đều cũng đột ngột im bặt. Phiên Phiên vén mành

lên, sừng sững trước mắt chính là tường thành khí thế hùng vi, nguy nga tráng lệ. Một ý niệm thoáng qua trong đầu nàng – đây là hoàng cung! Dõi mắt nhìn xa song không thể thấy rõ được bất cứ thứ gì, bất an trong

lòng nàng vẫn quanh quẩn không chịu tan đi. Nàng không muốn mãi mãi bị

động chờ đợi sự định đoạt tử Mộ Dung Nguyệt, không muốn mãi là người

đứng phía sau hoặc là cái bóng của Mộ Dung Nguyệt, nàng muốn đứng bên

cạnh hắn, nàng muốn đứng ở một nơi có thể nhìn thấy nhất cử nhất động

của hắn. Tuy nàng biết làm vậy sẽ liên lụy tới hắn nhưng nàng đã quyết

định là sẽ đứng bên cạnh hắn bằng bất cứ giá nào.

Dứt khoát nhảy xuống ngựa, thình lình nàng bị một cánh tay phía sau chụp lấy:

–Cô nương, không được. – Tiểu Hỉ đúng lúc ngăn nàng lại.

–Ta muốn ở bên cạnh hắn. – nàng kiên quyết nói.

–Nhưng mà…

–Ta muốn ở bên cạnh hắn! – nàng quyết không nhượng bộ, quát lên.

Tiểu Hỉ im lặng nhìn nàng một hồi rồi thở dài, đáp:

–Xem ra trang chủ liệu định lúc nào cũng đúng, mời cô nương đi theo nô tỳ.

Theo Tiểu Hỉ đi xuyên qua tầng tầng binh sĩ, những tướng sĩ này không có

đứng trong đội ngũ mà tự động dịch sang hai bên nhường đường cho hai

người đi. Một đường kiên định, Phiên Phiên đi vào trước quảng trường

hoàng thành. Đập vào mắt là hình ảnh Mộ Dung Nguyệt một mình đứng khoanh tay, khí khách hiên ngang, gió lạnh thổi tung trường bào bay phần phật nhưng sát ý trên mặt hắn so với gió thu còn sâu và nặng nề hơn. Tầm mắt nàng lại chuyển, bất ngờ phát hiện nam tử mặc bạch sam khi nãy ra mở

cửa cổng thành chính là Hàn Mặc Hiên.

Sao lại là hắn? Vì sao hắn lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ… Trong đầu nàng bất ngờ ập lên những đoạn ký ức đứt quãng:

–Ngươi sẽ giúp hắn?

–Nàng hy vọng ta sẽ giúp hắn?

–Ta không muốn hắn chết!

–Ta sẽ cố hết sức.

Đồng tử chợt co rút lại, nàng vô lực lắc đầu, không thể tin Hàn Mặc Hiên chỉ vì một câu nói của nàng lại làm ra một chuyện đại nghịch bất đạo thế

này. Không.. không… một người vân đạm phong kinh như Hàn Mặc Hiên, nửa

điểm bụi bẩn hồng trần khí tục cũng chưa từng vương nhiễu hắn thì sao

hắn có thể làm ra loại chuyện điên rồ này. Trong lòng nàng không ngừng

biện minh cho hắn, sự thuyết phục ngày càng có lực hơn mà ngay cả chính

nàng cũng không biết được là bản thân đã tin tưởng hắn tới mức này.

Đột nhiên đại môn hoàng cung ầm ầm mở ra, sau đó một trận tiếng ồn dồn dập

giậm chân truyền ra từ phía cửa hoàng thành. Không lâu sau hai người mặc áo giáo hoàng kim đi ra, trong tay là binh lính hoàng kim sắp xếp chỉnh tề đội ngũ binh lính vừa ra khỏi thành, xếp thành hai hàng đứng hai bên quảng trường, số người lên tới hàng ngàn.

Đây chính là cấm vệ

quân của hoàng đế, nhưng so với hai vạn đại quân của Mộ Dung Nguyệt thì

chỉ e chắn không nổi. Tầm mắt mờ mịt của nàng chuyển về phía Mộ Dung

Nguyệt đang đứng bất động ở đó, không biết lúc này trong lòng hắn đang

suy nghĩ những gì nữa.

Cầm vệ quân dốc toàn bộ lực lượng, đi phía cuối chính là một bóng dáng nam tử cao lớn mặc hoàng bào, đầu đội cao

quan màu tím, hình dáng so với Mộ Dung Nguyệt có vài phần tương tự.

Người này chính là…

“Xoạt!” một tiếng, mọi người đồng loạt quỳ rạp xuống đất, hô to:

–Thánh thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!

Trời ơi, người này quả nhiên là hoàng đế! Hai đầu gối nàng không tự chủ được mà theo mọi người quỳ xuống, hai tay phủ phục.

–Bình thân! – giọng nói uyn nghiêm vang vọng khắp hoàng thành. Lại “Xoạt!” một tiếng, mọi người đồng loạt đứng lên.

Hai mắt hoàng đế như có điện đảo qua những người có mặt, cuối cùng ánh mắt

dừng lại trên người Mộ Dung Nguyệt, khóe miệng gợi lên một ý cười:

–Ngự đệ tới thăm trẫm sao?

Mộ Dung Nguyệt cũng hướng mắt đối diện với y, âm điệu vững vàng:

–Hoàng huynh, lâu lắm rồi không gặp!

–Ha ha ha! – tiếng cười sang sảng của vị hoàng đế truyền vào trong tai mọi

người, nhưng không nghe ta một chút âm rung, sợ hãi. – Không có gì,

không có gì! Vương triều Thiên Diệu của ta có ngự đệ trấn thủ thì hoàng

huynh có thể vô tư không lo lắng rồi. Ha ha ha! Hảo! Hảo!

Một chữ “Hảo” cuối cùng còn chưa có nói ra hết thì bên tai lại truyền tới một giọng nói lạnh băng:

–Một khi đã như vậy thì một hoàng đế như ngươi còn dùng để làm gì? – mọi

người nghẹn họng nhìn trân trối về phía giọng nói vừa phát ra, người đó

chính là Hàn Mặc Hiên.

–Hỗn láo! – Mộ Dung Nguyệt lên tiếng,

nhưng không nghe ra tức giận trong lời nói của hắn. – Trước mặt hoàng

huynh mà ngươi dám nói xằng bậy!?

–Vương gia! – Hàn Mặc Hiên đứng thẳng người, sau đó quỳ xuống trước mặt Mộ Dung Nguyệt, cất cao giọng. – Tuyên đế vô đạo, người người oán trách, dân chúng lầm than, thần đã

liệt ra mười tội trạng lớn, nguyện vì giờ khắc này để đòi lại công bằng

cho hậu thế, dân chúng Thiên Diệu cũng đồng lòng quyết định muốn thay

bởi một minh chủ khác! Mong vương gia ân chuẩn!

Gió bắc thổi vù

vù những chiếc lá khô vàng giòn, không trung vốn xanh thẳm nhất thời bị

bao trùm một màu khô vàng, bên tai ngoại trừ tiếng gió rít không còn âm

thanh gì khác. Mọi người có mặt đều nín thở khẩn trương chờ đợi, thật

lâu sau mới nghe Mộ Dung Nguyệt thản nhiên nói:

–Chuẩn!

Hàn Mặc Hiên lấy từ trong người ra một cuốn sách bìa màu vàng, từ từ mở ra, đứng lên hiên ngang cao giọng đọc.

Bài hịch trong tay Hàn Mặc Hiên đến tột cùng là niệm cái gì thì Phiên Phiên nghe một chữ cũng không vào nổi. Mộ Dung Nguyệt vẫn giữ nguyên cái bộ

dáng trầm ổn khiến cho kẻ khác phát điên, nàng không rõ vì sao tới lúc

này rồi mà hắn vẫn có thể lạnh nhạt giống như tất cả mọi chuyện đều

không liên quan tới mình. Nàng đúng là bị hắn đùa hóa điên rồi!

–… Bởi vậy mười tội lớn được định, quyết không thể dung thứ! – thu bài

hịch lại, Mộ Dung Nguyệt chỉ tay về phía hoàng đế, nói. – Tuyên đế,

chuyện tới nước này rồi ngươi còn có gì để nói?

Một trận tiếng

cười thoải mãi vang lên đánh tan sự im lặng đến ngạt thở, cứ như nghe

được một câu chuyện cười, hoàng đế không ngừng cười ha hả, càng cười

càng khiến cho người khác lạnh sống lưng.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 45
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...