Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nguyệt Ẩn Phiên Phiên

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mộ Dung Nguyệt nhàn

nhã ở thư phòng thưởng trà, trong đầu lại thoáng hiện một bóng dáng nhỏ

nhắn. Buồn cười nhớ lại, nha đầu Ngô Phiên Phiên này thật thú vị nha,

lần đầu gặp mặt, nàng để nước miếng rơi xuống hắn, rồi phun uế vật vào

người hắn, mắng hắn là tiểu thụ, vô luận thế nào, chỉ cần dùng một trong những việc trên cũng đủ định nàng tội chết. Nghĩ đến lần đầu tiên gặp

được nàng, chỉ thấy nàng kỳ quái thú vị trong lời nói, sau vốn đã đem

nàng loại bỏ khỏi đầu, không nghĩ đến khi trên đường hồi phủ lại gặp

nàng đang vội vã nhờ vả xem bệnh, căn cứ vào hai lần gặp nhau coi là

duyên phận, vốn định mang nàng đến thầy thuốc, lại thần kỳ không ngờ làm cho nha đầu kia ói ra người mình, hiện giờ lại bị nàng gọi là phi nam

phi nữ, thật sự làm cho người ta phải nổi giận. Bản thân không ngờ cùng

nàng một cái tiểu nữ oa kia so đo, bất quá xem ở nàng tốt như vậy ngoạn, lại làm cho hắn trong lòng thật sự có khó chịu, Mộ Dung Nguyệt quyết

định đem nàng tạm lưu trong phủ, dù sao ở đây cũng thực nhàm chán, nói

không chừng nha đầu kia thật có thể làm cho hắn đỡ buồn chán.

Kho chứa củi của Vương phủ thật sạch sẽ, lại khô ráo, thông gió, cũng không có con gián, con chuột, loài bò sát linh tinh nào ẩn hiện.

“Ai!” Lại là thở dài một tiếng. Ai oán vận khí của mình thật đen đủi, Ngô

Phiên Phiên quyết định phấn chấn tinh thần để đối phó với tình huống

trước mắt. Trước mắt là tiếp thu đủ loại tin tức, người kia chính là

Vương gia trong vương phủ này, mà chính mình trước khi té xỉu đã ói lên

người hắn, không ai có thể bị người khác ói ra người uế vật lúc sau còn

có thể thờ ơ, huống chi đối phương lại là Vương gia. Bởi vậy, vô luận

lúc trước động vì sao lại cứu nàng, là nàng đã có hành vi vô cùng bất

kính với Vương gia, đã vậy lại còn mắng đối phương là Tiểu thụ, hành vi

của nàng thật làm cho người khác giận sôi gan, tội của nàng là phải đem

ra chém đầu. Ô — sớm biết như vậy thà không bằng bệnh chết ở trên đường

còn hơn!

Ở đây cũng chỉ có thể đợi chết, tự mình cố gắng mới có

thể thoát được. Đã cùng Tôn Mỹ nương lục đục với nhau mười năm nay, Ngô

Phiên Phiên theo thực chiến, tổng kết ra một cái lời lẽ chí lý. Giương

mắt nhìn nhìn kho chứa củi này, cửa phòng hiển nhiên bị người từ bên

ngoài khóa cứng, cửa sổ-ách thật rất sự cao, phải nhảy dựng lên mới có

thể đụng tới cửa sổ, nhưng mà nơi này có nhiều củi đốt như vậy, muốn đi

ra ngoài bằng cửa sổ một chút cũng không khó. Nghĩ đến liền làm, Phiên

Phiên nhanh chóng đem đôi một củi đốt, dần dần tích lũy xếp đến bên cửa

sổ. Để an toàn, nàng xếp đống củi thật chắc chắn, khi hoàn thành, nàng

đã mệt người đổ mồ hôi đầm đìa, tay chân mềm nhũn. Bất chấp tay chân đau nhức, nàng thật cẩn thận đi đến đống củi vừa được xếp, cẩn thận trèo

lên đó, đem cửa sổ xốc lên một chút, phát hiện bên ngoài cũng không có

người trông coi, hơn nữa gần chỗ cửa sổ còn có cái vườn hoa cỏ tươi tốt, nếu thành công, chạy thoát được khỏi kho chứa củi này, sau đó trốn

trong vườn cây, hẳn là rất khó bị người phát hiện. Ha ha, thật tốt quá!

Đem cửa sổ hoàn toàn xốc lên, lại đã phát hiện một vấn đề khác, cửa sổ rất

cao, cứ như vậy nhảy xuống có đảm bảo hay không đảm bảo sẽ không gãy

xương, như vậy như thế nào còn có thể chạy trốn được nữa đây? Con mắt

vòng vo chuyển, có rồi, nàng dùng sức xé gấu váy, buộc vải ở cửa sổ,

dùng sức túm túm, xác định đã rắn chắc vững chắc, cẩn thận quấn chặt rồi dọc theo vách tường chậm rãi hạ xuống. Lúc này nàng thật sự là may mắn

chính mình từ nhỏ đã hay leo trèo, khiến cho tay chân linh hoạt, thân

nhẹ như yến, nếu không có thể đãm bảo sẽ rơi xuống rất khó coi.

Rốt cục cũng bình an rơi xuống mặt đất, vỗ vỗ tay, sửa sang lại quần áo,

Phiên Phiên chuẩn bị chạy ra giữa vườn trốn, quan sát một chút địa hình, đang định chạy ra trốn. Quay người lại, đã thấy Lý ngạo hai tay ôm

ngực, vẻ mặt thanh thản đang từ mái nhà nhảy xuống, ra vẻ giống như chờ

đã lâu rồi.

Kinh ngạc, sợ hãi, xấu hổ và giận dữ, tức giận nhất

nhất xẹt qua đáy mắt nàng, cuối cùng hỏi ra một câu:“Ngươi tại sao lại ở chỗ này?”

Đào đào cái lỗ tai, Lý Ngạo như là đang đàm luận thời

tiết nói:“Đi qua, thuận tiện đến nói cho ngươi một tiếng, Vương gia đặc

xá của ngươi tử tội.” Dừng một chút, phát hiện nàng đang nhìn hắn, mới

tiếp tục nói: “Tuy nhiên, ngươi phải ở lại vương phủ làm tỳ nữ một tháng bồi thường cho việc ngươi đã bất kính với Vương gia.”

“Tỳ nữ?” Miệng nàng lý nhí thì thào, tựa hồ còn chưa hiểu được.

“Đi thôi!” Mặc kệ nàng muốn dùng bao lâu để tiêu hoá tin tức này, thân là

tổng quản vương phủ, hắn quyết định trước tiên đem nàng tiếp nhận nhiệm

vụ, bố trí nhiệm vụ cho nàng,“Hiện tại, ngươi mỗi ngày phải phụ trách

cuộc sống dinh hoạt thường ngày của Vương gia, đừng nghĩ là nhàn hạ, ta sẽ nhìn chằm chằm ngươi, đừng nghĩ rằng sẽ chạy trốn, nơi này thủ vệ

canh phòng nghiêm ngặt ngươi trốn không thoát đâu, về phương diện khác

chạy trốn bị bắt được, hậu quả không phải ngươi có thể thừa nhận được

nổi, ngươi tốt nhất nên thông minh, an phận làm tỳ nữ đi” Ánh mắt sắc

bén truyền đạt mệnh lệnh không để cho người khác chống lại mệnh lệnh,

vẫn thấy nàng đang mang một bộ mặt ngơ ngác, hắn chán nản, kéo áo nàng

lôi đi.

Dừng lại, sao hắn lại kéo áo nàng lôi đi, nam tử biến thái kia tưởng nàng là con gà sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...