Mẹ gọi tôi lại, bà đưa ra chiếc điện thoại màu tím đó.
“Hứa Nguyệt, chị con đối xử với con tốt như vậy, sao con lại bắt nạt chị? Nếu không phải mẹ vào phòng dọn quần áo giúp con, mẹ cũng không biết là con đã ăn cắp điện thoại của chị đâu! Mẹ cứ tưởng con đã ngoan ngoãn, không còn nhõng nhẽo nữa, ai ngờ con lại âm thầm làm chuyện xấu!”
Tôi sững người.
“Con không có lấy điện thoại của chị.”
Rốt cuộc là ai đã hãm hại tôi?
“Con còn dám nói dối hả? Đưa tay ra đây!”
Giữa lúc mẹ đang giận dữ vớ lấy cái chổi lông gà định đ.á.n.h tôi, Hứa Nhiễm từ trên lầu đi xuống. Trên tay chị ta rõ ràng là chiếc điện thoại mới của mình.
“Mẹ, mẹ đừng đ.á.n.h Nguyệt Nguyệt, có chuyện gì thì từ từ nói.”
Mẹ sững lại, nhìn sang chiếc điện thoại bà vừa ném trên ghế sofa.
Bầu không khí đột nhiên rơi vào im lặng.
Bố cười nói: “Thôi được rồi, đều là hiểu lầm cả. Có lẽ là vì Nguyệt Nguyệt thích màu tím nên đã tự mình mua một cái giống hệt thôi. Bố nhớ rồi, lần sau sẽ mua màu tím cho cả hai chị em. Mau vào ăn cơm đi.”
Lúc này Hứa Nhiễm mới hiểu ra sự việc, chị ta cất điện thoại đi.
Dù tôi đã được minh oan, nhưng trong lòng lại như có một chiếc gai đ.â.m vào, một cảm giác khó chịu không rõ nguyên do.
Cho đến khi mẹ gắp thịt cho Hứa Nhiễm.
Hứa Nhiễm mỉm cười bất lực: “Mẹ, mẹ quên rồi à, con không ăn được thịt mỡ.”
“Xem cái trí nhớ của mẹ này, là Nguyệt Nguyệt thích ăn thịt mỡ, mẹ xin lỗi Nhiễm Nhiễm nhé.”
Mẹ bỏ miếng thịt đó vào bát của tôi.
Phải rồi, chính là câu “xin lỗi” này. Mẹ đã không nói với tôi. Nếu là trước kia, tôi sẽ giận dỗi đòi bà phải xin lỗi cho bằng được, nhưng giờ đây, tôi chỉ lẳng lặng ăn cơm.
Chẳng bao lâu sau, Hứa Diệc chơi bóng rổ xong cũng về đến nhà. Sau khi nghe chuyện xảy ra tối nay, anh ta đưa tay day trán.
“Chiếc điện thoại đó do anh để trong phòng em đấy, định tặng cho em dùng. Anh không ngờ lại khiến bố mẹ hiểu lầm. Xin lỗi Nguyệt Nguyệt, em muốn bồi thường gì, anh đều sẽ đồng ý với em.”
Anh ta đưa tay định xoa đầu tôi, nhưng tôi nhanh ch.óng lùi lại né tránh.
“Không sao, em không để bụng đâu, chuyện qua rồi.”
Tôi vội vã chạy lên lầu, không muốn dính dáng thêm gì đến Hứa Diệc.
Tôi nhẩm tính ngày tháng. Chỉ còn ba ngày nữa là có thể nhận được giấy báo nhập học rồi đem giấu đi, thay đổi vận mệnh của cả tôi và Hứa Nhiễm.
Nhưng thông tin cập nhật của bên chuyển phát nhanh bị chậm trễ. Lúc tôi kiểm tra thì thấy người nhà đã ký nhận từ hai tiếng trước.
Tôi hoảng hốt chạy xuống lầu, Hứa Nhiễm vừa hay đi vào cửa. Trên tay chị ta đang cầm bì thư chuyển phát nhanh, bên trong là giấy báo nhập học của tôi.
“Hứa Nguyệt, nói dối vui lắm sao?” Hứa Nhiễm rút tờ giấy báo trong bì thư ra, cười đầy chế nhạo: “Sao thế, em sợ chị ghen tị vì em đỗ Bắc Đại nên mới định giấu chị à? Hay là em muốn khoe khoang với chị rằng đến cả em còn đỗ được Bắc Đại, còn chị thì không?”
Tôi khựng lại: “Không phải đâu, lúc đó chị không vui, em sợ chị...”
“Câm miệng!” Hứa Nhiễm mất kiểm soát ngắt lời tôi: “Thi không tốt thì chị có thể chọn học lại! Chị không cần một đứa trẻ bám đuôi như em thương hại! Không có nhà họ Hứa này, em đã c.h.ế.t đói ở xó xỉnh nào đó từ lâu rồi! Em lấy tư cách gì mà đi thương xót người khác? Cút! Cút khỏi nhà của chị ngay!”
“Nguyệt Nguyệt!” Hứa Diệc đột ngột lao tới kéo tôi đi.
Choang! Chiếc bình hoa vỡ tan tành trên mặt đất, những mảnh sành văng tung tóe vẫn kịp cứa vào cổ chân tôi.
Hứa Nhiễm lập tức im bặt, dường như định tiến tới xem sao, nhưng rồi chị ta lại quay lưng chạy biến đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/nguyet-nguyet/chuong-3.html.]
Hứa Diệc vội vàng đi lấy hộp cứu thương.
Bố mẹ vẫn luôn ở phòng khách, nghe thấy cuộc đối thoại vừa rồi, họ ngơ ngác nhìn tôi.
“Nguyệt Nguyệt, những gì Nhiễm Nhiễm nói là thật sao? Con đỗ Bắc Đại thật à?”
“Tại sao con lại phải lừa mọi người?”
Cổ họng tôi khô khốc, không thể thốt nên lời. Tôi chẳng biết phải giải thích thế nào về bi kịch ở kiếp trước.
Tôi đột ngột quay đầu, lướt qua Hứa Diệc vừa trở lại rồi chạy thẳng ra ngoài. Tôi phải đi cứu Hứa Nhiễm. Tuyệt đối, tuyệt đối không được để tiền kiếp lặp lại!
Khúc sông mà Hứa Nhiễm gieo mình nằm ở khu nhà máy bỏ hoang vùng ngoại ô. Tôi thở hổn hển chạy tới nơi, trên cầu đã có vài người đang nhìn xuống phía dưới.
“Con bé đó muốn c.h.ế.t thật à, nước bẩn như thế mà cũng dám nhảy xuống?”
“Nói bậy gì đấy, nghe bảo nó lỡ tay làm rơi giấy báo nhập học của em gái nên mới nhảy xuống nhặt, kết quả là không lên được, hình như con bé không biết bơi.”
“Mau lấy cái gì đó cứu người đi...”
Hóa ra Hứa Nhiễm không phải muốn tự t.ử, chị ta không phải bị tôi hại c.h.ế.t!
Trái tim tôi đập liên hồi.
Tôi chẳng hề do dự mà nhảy ngay xuống sông. Nước sông đục ngầu, mùi hôi tanh nồng nặc. Tôi cố gắng tìm kiếm bóng dáng đang vùng vẫy của Hứa Nhiễm.
Chị ta vẫn nắm c.h.ặ.t tờ giấy báo nhập học của tôi. Thấy tôi đang kéo mình, chị ta vô thức bám lấy tôi như vớ được cọc.
Khi tôi gắng sức kéo chị ta nổi lên mặt nước, những người tốt bụng ở phía trên đã quăng dây thừng xuống.
Tiếng ho khan đi kèm với giọng nói khàn đặc của chị ta vang lên: “Nếu mày biến mất, có phải họ sẽ lại chỉ yêu mình tao như trước kia không...”
Tôi sững người mất một giây, và chỉ trong chính một giây đó, Hứa Nhiễm đột ngột nắm c.h.ặ.t dây thừng, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh tôi trở lại dòng nước.
Chị ta giẫm lên đầu tôi một cái thật đau, rồi leo lên bờ.
“Cứu mạng với!”
Vì không kịp nín thở, tôi bị sặc nước, khoang mũi đau rát như bị lửa đốt.
Tôi không được c.h.ế.t, tôi phải vào Bắc Đại, tôi còn chưa được học đại học mà.
Bằng chút sức lực cuối cùng, tôi bò được lên bờ, tiếng ho khiến l.ồ.ng n.g.ự.c đau thắt lại.
Hứa Nhiễm đã hoàn hồn, gương mặt trắng bệch đang đón nhận sự quan tâm của mọi người xung quanh.
Lúc nãy ở dưới nước là góc khuất, không một ai nhìn thấy hành động của chị ta. Hóa ra người chị gái này cũng chẳng hề yêu thương tôi.
Bên tai tôi không ngừng vang lên những tiếng ù ù. Bố mẹ và Hứa Diệc thế mà lại tìm được đến tận đây. Họ vội vàng đưa tôi và Hứa Nhiễm lên xe. Người thì lau tóc, người thì đưa nước.
“Các con làm bố mẹ sợ c.h.ế.t khiếp rồi!”
“Nhiễm Nhiễm, sao con có thể dẫn em nhảy xuống sông như thế chứ?”
Tôi vừa định nuốt ngụm nước để mở lời.
“Là tại em ấy!” Hứa Nhiễm cướp lời trước: “Em ấy tìm con, muốn giật lại giấy báo nhập học nên không cẩn thận ngã xuống sông, con nhảy xuống để cứu em...”
Ngụm nước trong miệng đột nhiên lạnh lẽo đến buốt cả chân răng.
Tại sao, tại sao chị ta phải nói dối?
Hứa Nhiễm cúi gầm mặt, không dám nhìn tôi.