Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nuôi Dưỡng Nhân Vật Phản Diện

Chương 121

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Editor: Shmily

- -------------------------

Mẹ Lương xảy ra chuyện này khiến tinh thần luôn không ổn định, qua thật nhiều ngày sau mới chậm rãi bình ổn trở lại, lúc ấy mới biết được cụ thể là xảy ra chuyện gì.

Lúc ấy Diêu Nhất Lâm với Diêu Viễn là cùng nhau tới, thế nhưng Diêu Viễn không đi vào mà chỉ để Diêu Nhất Lâm vào gặp Lương Hoài Âm.

Chủ yếu là bởi vì nghe Tiễn Mân Văn nói là đối với hai anh em Lương Quyết Thành thì người quan trọng nhất chính là mẹ Lương.

Chẳng sợ Tiễn Ý Ý có bao nhiêu lợi hại đi chăng nữa cũng không thể thay đổi được quyết định của Lương Hoài Âm. Chỉ cần bà ấy tiếp nhận lời xin lỗi của Diêu gia, đồng ý để ông ta mang người về nhà thì lý do khoái thác trước đó liền có thể thay đổi.

Tự mình ép người ta cùng với tự người ta đưa đến không hề giống nhau.

Cũng là bởi vì Tiễn Mân Văn nhắc nhở cho nên Diêu Viễn mới đến hợp lại một lần cuối cùng.

Chung quy lại thì theo như Diêu Nhất Lâm nói, quan hệ giữa Lương Nguyệt Ninh với Diệc Văn hình như không tệ. Tiễn gia bên này không trông cậy được thì còn có Diệc gia!

Thời điểm Diêu Nhất Lâm tới, nghĩ đến sự ủy khuất lúc ấy của mẹ mình, gần nhất lại náo loạn đòi ly hôn với cha, cho nên đối với Lương Hoài Âm cũng có nói ra một vài lời quá đáng.

Cũng không phải nói gì quá xa lạ, chủ yếu là cô ta nói tới Diêu Viễn, cùng những chuyện quá khứ qua lại năm xưa giữa hai người.

Đó là thời điểm đen tối nhất trong cuộc đời của mẹ Lương.

Lúc ấy, bà tự cho là mình tìm được một người đàn ông tốt nhất trên thế giới, bị lừa mang thai đứa con của hắn, không dám về nhà, đem tất cả hi vọng đều ký thác lên người Diêu Viễn. Sau này mới phát hiện, đàn ông tốt nhất gì cơ chứ, bất quá chỉ là một tên tra nam cặn bã mà thôi.

Ngọt ngào bị phá vỡ, chân tướng lộ ra ngoài, Lương Hoài Âm lúc ấy tuổi không lớn đã không chịu nổi cú sốc này, đến dũng khí sống tiếp cũng không có, thà ôm hai đứa con nhảy sông cũng muốn thoát khỏi khốn cảnh này.

Mà Diêu Nhất Lâm xuất hiện một lần nữa nói cho bà biết đến cùng là năm đó bà quá bao nhiêu ngu xuẩn.

Mẹ Lương bị kích thích là bởi vì Diêu Nhất Lâm nói bọn họ muốn mang Lương Quyết Thành với Lương Nguyệt Ninh đi, để hai người quay trở về Diêu gia sống.

Bọn họ muốn cướp đi hy vọng sống sót duy nhất của bà.

Lúc ấy, mẹ Lương mới phát bệnh.

Diêu Nhất Lâm có hơi sợ hãi, thế nhưng cũng không nghĩ quá nhiều, chung quy lại thì Lương Hoài Âm chính là một bệnh nhân tâm thần nhiều năm như vậy, có phát bệnh thì cũng chẳng có quan hệ gì với cô ta. Nghĩ lại lúc ấy, Diêu Nhất Lâm ở trước mặt bác sĩ và y tá bắt mẹ Lương giao người, không nghĩ đến lúc cô ta nói muốn đưa Lương Nguyệt Ninh đi, mẹ Lương đã lao đến bên cửa sổ, vẻ mặt sợ hãi, suýt chút nữa thì nhảy xuống.

Một màn này liền dọa đến Diêu Nhất Lâm.

Mục đích chủ yếu khi cô ta tới đây là muốn thuyết phục Lương Hoài Âm, từ trong tay bà lấy được quyền giám hộ của Lương Nguyệt Ninh, cũng không có ý định sẽ bức chết bà ấy. Lúc này Diêu Nhất Lâm mới biết được bệnh của mẹ Lương mà phát tác sẽ gây nên hậu quả gì. Lúc ấy loạn thành một đống, cô ta muốn chạy, thế nhưng lại bị Tiễn Ý Ý một phát bắt lấy cánh tay ngăn lại, chạy không thoát, cuối cùng đến cả Diêu Viễn cũng bị giữ lại cùng.

Sau đó lại bị người ta ném từ trên tầng lầu xuống dưới, sợ tới mức toàn thân như phát dồ, trực tiếp vào bệnh viện nằm, tiêm một mũi an thần.

Mà Diêu Viễn còn có thể cắn răng nói một vài chuyện với Diệc Văn.

Ông ta chỉ là nghe con gái mình nói Lương Nguyệt Ninh với Diệc Văn tựa hồ có chút quan hệ cá nhân. Lúc ấy Diệc Văn cũng vì cô bé mà ra mặt, Diêu Viễn chính là muốn đáp lên quan hệ với Diệc Văn, thế nhưng bất hạnh là không có một cơ hội nào cả.

Tất cả đều là do Tiễn Mân Văn nói, cô ta hỏi Diêu Viễn là đối với hai anh em Lương gia thì thứ quan trọng nhất là cái gì? Diêu Viễn đắn đo qua lại, dĩ nhiên là vẫn nghe theo lời Tiễn Mân Văn nói.

Không nghĩ tới sẽ gặp một màn này.

Điều khiến cho ông ta khó chịu chính là, dưới tầng lầu toàn bộ đền căng nệm đàn hồi, có ở trên cao rơi xuống cũng không chết được, thậm chí là còn không thể bị thương. Thế nhưng là cái cảm giác áp lực trong lòng khi rơi từ trên cao xuống hoàn toàn có thể đánh bại một con người.

Diêu Viễn lúc ấy tuổi cũng lớn rồi, cho rằng mình chắc chắn sẽ phải chết, thời điểm cảm giác được mình vẫn còn sống, toàn thân ông ta đã bị nỗi sợ hãi bao phủ.

Nhất là đối với người tên Diệc Văn này, ông ta càng e ngại tới cực điểm.

Mà tức giận nhất chính là ông ta căn bản không dám báo cảnh sát.

Báo cảnh sát nói là Diệc Văn giết người không thành?

Với cái vòng quan hệ của Diệc Văn, chỉ sợ không đợi ông ta báo đã có thể giết hết người Diêu gia. Ông ta tân tân khổ khổ nhiều năm như vậy, không thể để sụp đổ ngay lúc này được

Hơn nữa cứ cho là thành công đi chăng nữa, Tiễn gia có thể bỏ qua cho ông ta sao?

Cái quan trọng là có báo cũng không thành công. Quyền thế của Diệc gia không có khả năng để chuyện này đi đến tội cố ý giết người.

Diêu Viễn cũng không phải tên ngốc, ông ta trước nghĩ sau suy, cuối cùng đưa ra quyết định.

Ông ta không dám tới gần Diệc gia nữa.

Đứa con gái có thể làm cầu nối cho ông ta với Diêu gia cũng không cần nữa, Lương Quyết Thành cũng không thể động vào tiếp, sự tồn tại của hai đứa con riêng này trừ mang đến tai họa cho ông ta ra thì không có một lợi ích nào hết.

Cùng lắm là trở lại như trước, tuy không có Tiễn gia với Diệc gia hỗ trợ, thế nhưng ít nhất còn có thể đứng vững trong cái giới này.

Chẳng qua là ông ta suy nghĩ thông suốt đã quá muộn.

Diêu Viễn ở trong phòng bệnh chân thành xin lỗi Diệc Văn, nói là sẽ buông tha cho hai anh em Lương gia. Diệc Văn chỉ là cười với ông ta một cái, hùa theo trào phúng.

Vừa quay đầu, Diệc Văn liền đi tìm Tiễn Ý Ý.

Hai ngày nay Tiễn Ý Ý rất bận.

Chuyện cô làm ra ở bệnh viện đã bị ông nội biết được.

Lúc ấy ông nội cũng không nói gì thêm, thế nhưng vừa quay đầu đã đưa cho Tiễn Ý Ý một quyển sách luyện chữ mẫu, bảo cô không có chuyện gì làm thì đi chép lại bảng chữ mẫu này một lần.

Tiễn Ý Ý không ngừng kêu khổ.

Cô cũng biết chính mình lúc ấy có hơi lỗ mãng, hoặc là nói không hề suy nghĩ gì, máu nóng xông lên đầu đã lập tức làm ra loại chuyện kia. Vậy là không đủ bình tĩnh.

Ông nội nói đây coi như là để cô luyện tập áp chế tính tình hung bạo của mình lại.

Không phải là cô bình tĩnh không được sao? Vậy thì để cô luyện đến khi nào có thể cưỡng ép chính mình tỉnh táo lại trong hoàn cảnh đó là được.

Tiễn Ý Ý xin lỗi, ông nội cũng không chấp nhận.

"Tuổi của cháu bây giờ còn rất nhỏ, làm việc thiếu suy nghĩ không phải là không thể. Thế nhưng chuyện lúc ấy cháu làm nếu như không có gia chủ của Diệc gia ở đó là lúc này cháu đã bị khởi tố rồi có biết không? Ý Ý, không phải tự nhiên chuyện gì cũng ôm vào mình được, cháu muốn học được cách đem mình thoát khỏi vũng bùn đó thì làm việc không được lưu lại bất cứ cái thóp nào."

"Chuyện này thực sự cháu làm rất không tốt."

Tiễn Ý Ý biết, nếu không phỉa Diệc Văn muốn nhúng tay vào thì cái sai này cô phải nhận hết.

Hai ngày nay cô cũng không tới trường học, cũng không có về nhà, chỉ ở lại nhà ông nội luyện chữ.

Luyện chữ rèn tính tình, Tiễn Ý Ý cảm thấy mình hơi hơi tỉnh táo lại chút ít, đúng lúc này, trong nhà lại có một vị khách tới chơi.

Diệc Văn.

Diệc Văn này... hiện tại Tiễn Ý Ý đã đoán được đôi chút, ước chừng hắn chính là em rể tương lai của cô.

Diệc gia với Tiễn gia cũng không phải thân quen gì, thế nhưng cũng biết lẫn nhau.

Diệc Văn mang theo lễ vật tới, trước đi chào hỏi lão gia tử, sau đó ở phòng khách gặp được Tiễn Ý Ý bị nhốt ở đây ba ngày nay.

Hai người cách một cái bàn trà, hai mặt nhìn nhau.

"Tiễn tiểu thư, tôi tới là muốn nói một chuyện với cô."

Từ hôm phát sinh sự kiện đó, Tiễn Ý Ý liền bị lôi về nhà.

Liên tục mấy ngày cô đều loanh quanh luẩn quẩn ở đây, cùng những thứ bên ngoài cơ bản là chẳng có liên hệ gì. Chỉ biết là trạng thái của mẹ Lương đã dần ổn định lại, Lương Quyết Thành với Lương Nguyệt Ninh đều ở bệnh viện chăm sóc bà ấy.

Diệc Văn tự dưng tới nơi này, cô cũng không đoán ra được là vì cái gì.

Hắn đem tin tức của Diêu Viễn nói cho Tiễn Ý Ý biết.

"Bên trong này không chỉ dính đến người của Diêu gia. Tiễn tiểu thư, nếu như chỉ là người của Diêu gia, tôi hoàn toàn có thể động thủ, thế nhưng bên trong còn liên quan tới đại tiểu thư Tiễn Mân Văn của các người, Diệc mỗ không tiện chủ trương. Nghĩ muốn hỏi Tiễn tiểu thư một chút, chuyện này của Tiễn Mân Văn, các người quản hay không quản?"

Thời điểm Tiễn Ý Ý nghe được cái tên Tiễn Mân Văn này, mặt cô liền trầm xuống.

Tiễn Mân Văn.

Vừa mới đính hôn với Diêu Nhất Nam đã khuyến khích Diêu Viễn chạy tới tìm mẹ Lương?

Cô ta điên rồi sao?!

Có biết mình đang làm cái gì không chứ?!

Sắc mặt của Tiễn Ý Ý không tốt cho lắm, Diệc Văn nhìn qua cũng hiểu được.

"Mới vừa rồi tôi đi gặp Tiễn lão gia tử, cũng đã nói chuyện này với ông ấy. Ý của Tiễn lão gia là muốn để cô tự xử lý chuyện này."

Diệc Văn cũng thẳng thắn: "Tiễn tiểu thư, cô chỉ là dưỡng nữ, có thể làm chủ được cho cô ta sao?"

Tiễn Ý Ý hít sâu một hơi.

Miễn cưỡng tỉnh táo lại.

"Đây không phải là chuyện tôi có thể làm chủ hay không, đây là do Tiễn Mân Văn... tự tìm cái chết."

Sao cô ta dám làm như vậy?!

Tiễn Ý Ý thật sự không thể lý giải tư duy của Tiễn Mân Văn.

Nếu như trước đó nói Tiễn Mân Văn là vì thân phận bị đánh tráo mà không cam lòng, cô hoàn toàn có thể hiểu được, thậm chí ngay từ lúc đầu cũng bởi vì chuyện này cho nên mới thoái nhượng nhiều lần đối với cô ta, nguyện ý thông cảm cho cô ta. Thế nhưng sau này Tiễn Mân Văn càng ngày càng quá phận, đi đến tận bây giờ giống như là một con chuột cống âm thầm liều mạng đùa giỡn ở sau lưng vậy.

Nhất là chuyện hôm trước, thật sự là quá đáng.

Mẹ Lương bởi vì một câu nói của cô ta mà suýt nữa mất mạng.

Tiễn Mân Văn có còn lương tâm nào hay không?

"Ông nội tôi nói chuyện này để cho tôi giải quyết?"

"Ý của Tiễn lão gia tử chính là cô suy nghĩ cho kỹ, sau đó tới tìm ông ấy."

Diệc Văn đứng dậy.

Tiễn Ý Ý nhìn bóng dáng của hắn, đột nhiên hỏi một câu: "Diệc tiên sinh, anh đang đứng trên lập trường nào để nói tới chuyện này?"

"Tiễn tiểu thư, về sau chúng ta sẽ thân thiết như người một nhà, không phải sao? Tôi nghĩ Tiễn tiểu thư thông minh như vậy, chắc chắn có thể đoán được tôi làm tất cả là vì cái gì."

Bước chân Diệc Văn dừng lại.

"Tấm lòng Tiễn tiểu thư dành cho Nguyệt Ninh, tôi rất vui, cũng rất cảm ơn cô."

"Bất quá về sau những chuyện như thế này có thể giao cho tôi."

"Ngại quá, chuyện này phải do Ninh Ninh quyết định, hơn nữa có phải anh đã quên Ninh Ninh năm nay mới mười sáu tuổi hay không!"

Diệc Văn quay đầu.

"Hai năm sau, tôi sẽ đính hôn với cô ấy."

"Khiến cô ấy cam tâm tình nguyện."

Tiễn Ý Ý: "... Ninh Ninh hiện mới chỉ là trẻ vị thành niên, vô luận anh có tâm tư gì đi chăng nữa, xin đừng ảnh hưởng tới em ấy!"

"Tôi biết chứ. Trước khi cô ấy trưởng thành, tôi tuyệt đối sẽ không quấy rầy."

Diệc Văn rời đi.

Để lại hai tin tức. Một là chuyện của Tiễn Mân Văn, hai là hắn lật bài ngửa, tuyên bố hắn có ý đồ bất chính đối với em gái nhỏ.

Lương Nguyệt Ninh năm nay 16 tuổi, hai năm sau chính là 18 tuổi, có lẽ tương lai của em ấy chính là Diệc Văn.

Tên Diệc Văn này cũng tin tưởng được, hắn nói trước khi cô bé thành niên sẽ không quấy rầy, vậy thì chắc chắn sẽ không quấy rầy.

Thời gian còn có hai năm.

Vậy cũng được, hiện tại vấn đề chủ yếu chính là...

Tiễn Mân Văn.

Tiễn Ý Ý ngồi ở trong phòng hơn một tiếng, chỉnh lý một chút tư liệu, sau đó đi tới gõ cửa thư phòng ông nội.

Trong thư phòng, ông nội Tiễn đang xem cái gì đó, cũng không ngẩng đầu lên.

"Nói đi."

Tiễn Ý Ý siết chặt tư liệu trong tay, trầm mặc một hồi, cuối cùng vẫn là tiến lên đặt nó ở trên bàn.

"Ông nội, cháu tới là muốn nói với ngài về chuyện Tiễn Mân Văn."

Tiễn Ý Ý có hơi mâu thuẫn.

Tiễn Mân Văn là tôn nữ của ông nội, trước khi cô không muốn bởi vì chuyện của cô ta mà để cho ông phải khó chịu, thế nhưng cho tới tận bây giờ, sự tồn tại của Tiễn Mân Văn đã làm cô không thể nhịn được nữa.

"Quyết định rồi?"

Ông nội Tiễn ngẩng đầu.

Tiễn Ý Ý gật đầu.

"Quyết định rồi."

"Tiễn Mân Văn là cháu gái của ngài, cháu với cô ta là quan hệ ân oán, còn ở nơi này sẽ khiến ngài cảm thấy khó xử."

"Cho nên cháu quyết định, rời khỏi Tiễn gia."

Thanh âm của Tiễn Ý Ý vang lên bên trong thư phòng: "Cháu sẽ cùng chính phương thức của cháu, trả thù lại cô ta."

"Thật xin lỗi, ông nội."

"Cháu không thể nhịn được nữa."

- --------------

Shmily: Một màn comeback của Shmily quá tuyệt zời!! Cảm ơn các huynh đệ tỷ muội thân iu. Đừng quên vote và cmt nhiệt tình cho mình nhé!!!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: và hiện tại có hơn 5k lượt đọc và hơn 600 lượt bình chọn, vui lắm luôn ý! Bình chọn, cmt và ủng hộ mình nhiều để mình có động lực edit tiếp nha!
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nuôi Dưỡng Nhân Vật Phản Diện
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...