Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Nuôi Dưỡng Nhân Vật Phản Diện

Chương 16

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: Thương Thù.

Beta: Duyên Trương.

____________________________________

Trời đang mưa, tiết thể dục được học ở trong nhà đa năng. Ban 1 với ban 11 như cũ vẫn học chung với nhau, chia thành hai phía ở trong nhà.

Thầy giáo cho mọi người chạy bộ làm nóng người, Tiễn Ý Ý dựa vào vết thương ở chân nên được đặc cách cho nghỉ ngơi. Mấy bạn học đang chạy, cô thì ngồi ở cạnh giá để bóng rổ.

Đạo cụ thể dục được phát xuống, các nam sinh cơ bản là đều chơi bóng rổ, còn mấy người còn lại thì thừa dịp đi quấn lấy mấy nữ sinh chơi đùa.

Lớp học thiếu mất bốn người.

Sau hôm đó, Tào Khung liền rời khỏi đây. Hà Ứng Hoan có nói với Tiễn Ý Ý là cậu ta đi ra biển lặn xuống nước giải sầu. Để bồi cậu ta nên mấy đứa bạn thân đều đi theo cả.

Bên người Tiễn Ý Ý bây giờ cũng chỉ có Tô Á Na cùng với Nhâm Kha.

Nhâm Kha là tên mọt sách chính hiệu. Một nam sinh mà lại rất nhỏ con, vừa gầy vừa yếu, mỗi ngày chỉ có tập trung vào sách vở, đối với mấy loại vận động này tuyệt đối là không bao giờ động đến. Cho nên mấy nam sinh trong lớp chơi bóng cũng không có gọi cậu, mà có gọi thì cậu cũng chẳng đi.

Cậu ta nhét một đề luyện thi ở trong áo, ngồi ở chỗ giá để bóng say mê làm đề vật lý. Nhưng cậu ta cũng không hề để mình cô đơn, liền đưa cho Tiễn Ý Ý một tập để cô làm cùng mình.

Dựa theo cách mà Nhâm Kha nói thì hai người bọn họ là "bạn bè" cùng nhau "học tập", gọi tắt chính là "bạn học".

Bạn học có đề thi mới là phải chia sẻ với nhau, cùng làm mới được.

Tiễn Ý Ý thiếu chút nữa đem giờ thể dục biến thành tiết vật lý.

"Cái này khó quá, tớ làm không ra." Nhâm Kha khổ sở.

Tiễn Ý Ý cũng không làm được.

Đề này toàn là những câu hỏi cuối của đề thi, độ khó tương đối cao. Cô vẫn chưa đủ năng lực để làm mấy câu như thế này.

"Nếu như là Lương Quyết Thành, có lẽ sẽ làm được nhỉ?"

Nhâm Kha mặt đầy hy vọng đưa ánh mắt về phía kia của sân bóng rổ.

Lương Quyết Thành không chơi bóng, anh thậm chí còn không động đậy. Nằm ở trên khán đài đắp áo khoác, rõ ràng là đang ngủ.

"Ý Ý, tớ có nghe đồn..."

Tô Á Na ngồi xổm bên người cô, tầm mắt đánh giá qua Lương Quyết Thành với Tiễn Ý Ý, ấp a ấp úng.

"Mấy bạn trong trường đồn rằng cậu với bạn học Lương có chút mờ ám, tiếp xúc rất thân mật với nhau! Có phải không?"

"Ồ." Tiễn Ý Ý không phản ứng.

Nếu đã làm giả thì phải làm cho giống một chút, để cho bọn họ từng người đều biết được bọn cô có mờ ám đi.

Cô cùng Lương Quyến Thành là quan hệ yêu đương, tất nhiên phải đưa ra xác nhận cho mọi người.

"Đang hẹn hò." Tiễn Ý Ý bình tĩnh nói.

Tô Á Na khiếp sợ, Nhâm Kha cũng có vẻ mặt tương tự cô ấy.

"Cậu thế nhưng... lợi hại a, đó là Lương Quyết Thành đó!" Tô Á Na giảm thấp âm thanh: "Nghe nói cậu ấy rất nguy hiểm. Ý Ý, cậu thực sự đang hẹn hò với cậu ấy sao?"

Nhâm Kha đẩy đẩy kính mắt, phản bác: "Cậu ta chưa từng bắt nạt bạn học, nguy hiểm chỗ nào chứ?"

Tiễn Ý Ý phụ họa: "Không sai, bạn học Lương nhà tớ vừa lương thiện lại hào phóng nhiệt tình."

Tô Á Na vẻ mặt vẫn không thể tin được.

Nhâm Kha nhấc tay: "Vậy nếu cậu ấy đã lương thiên, hào phóng nhiệt tình như thế, chúng ta đem đề đến hỏi đi!"

Tiễn Ý Ý quay đầu nhìn về chỗ Lương Quyết Thành đang ngủ.

Anh đã nhận thẻ của cô, theo lý thuyết thì không cần phải đi làm công nữa. Tiết kiệm được nhiều thời gian như thế thì buổi tối phải nghỉ ngơi đầy đủ mới phải.

Nhưng trong khoảng thời gian này, Lương Quyết Thành vẫn ngủ bù ở trường mỗi ngày, quầng thâm trước mắt anh cũng chẳng thấy giảm đi tý nào.

Giống như kiểu vẫn thức đêm như cũ vậy, giấc ngủ không đủ, thậm chí so với lúc trước trông còn mệt mỏi hơn.

Tiễn Ý Ý không biết rằng, sau khi Lương Quyết Thành cầm thẻ của cô đã mua một cái máy tính, buổi tối đem hết thời gian ngủ không ngừng luyện tập, sửa chữa dự án của mình.

So với trước kia còn vất vả hơn.

Tiểu tử choai choai này, ngủ không ngon liền không có tinh thần.

Anh vẫn lợi dụng thời gian ở trường để miễn cưỡng ngủ bù.

Tiễn Ý Ý do dự một hồi, lúc anh ngủ, quấy rầy thì không tốt lắm.

"Chờ cậu ấy tỉnh đi."

Tô Á Na nhỏ giọng lầm bầm: "Bây giờ thì tớ tin hai cậu đang yêu đương rồi."

"Nhìn chị cậu kìa." Tô Á Na bỗng nhiên quay đầu nhìn thoáng qua, bĩu môi, "Lần trước cô ta hại cậu trật chân, lại còn dám nói cậu đẩy cô ta. Vừa bảo đi xem camera thì nhất quyết không đi. Chị cậu đúng là tâm cơ kỹ nữ mà."

Tiễn Ý Ý không nói gì.

Ngày đó Tiễn Mân Văn đẩy cô, vốn là muốn khóc lóc kể lể với ông nội, nhưng cô lại lên tiếng trước, lại thêm bọn họ sợ không dám đi nhìn lại camera, mới có thể đem chuyện này để qua một bên.

Nhưng nói cho cùng, chuyện Tiễn Mân Văn làm là sai nhưng có ai trong Tiễn gia thực sự trách móc cô ta hay không?

"Đừng quan tâm đến cô ta, làm bài tiếp đi."

Tiễn Ý Ý không muốn cùng Tiễn Mân Văn gặp mặt nhiều, tốt nhất là trở thành người xa lạ, đừng xen vào việc của nhau.

Tiễn Ý Ý ở bên này đang làm bài, không biết xảy ra chuyện gì mà sân bóng ngày càng ầm ĩ.

Hai ban cùng học chung với nhau, một nửa bên trái, một nửa bên phải, vốn là sẽ không quấy nhiễu đến nhau, cũng sẽ không phát sinh ra chuyện gì.

Nhưng ban 1 và ban 11 sớm đã kết thù từ một tuần trước rồi.

Nguyên thân kết thù cũng rất đơn giản, ban đầu có Lưu Nhã châm ngòi, dùng mọi thủ đoạn bỉ ổi. Phía sau lại là chuyện xảy ra giữa hai chị em Tiễn Mân Văn cùng Tiễn Ý Ý.

Theo bọn họ thì cô chị là người của ban 1, cô em lại là người của ban 11, giữa hai người quan hệ không đơn giản chỉ là chị em mà là quan hệ xung đột với nhau.

Lần trước ban 1 cảm thấy ban mình bị thua thiệt, ban 11 thấy Tiễn Ý Ý bị bắt nạt, đều tức đến bốc hỏa.

Trong điểm là một ban giỏi và một ban dốt, bị đối phương đả kích hai lần, hai nam sinh của hai ban đã có giấu hiệu bốc hỏa, đến giờ thể dục hôm nay mới không nhịn nổi nữa.

Ngay từ đầu là ban 1 ném bóng về phía nam sinh bên ban 11, nam sinh bên ban 11 cười nhạo một phen.

Sau đó là nam sinh ban 11 chơi bóng rổ bị ngã, ban 1 cùng nhau lớn tiếng cười nhạo. Nam sinh bị ngã cảm thấy mất mặt, đi tới đẩy ngã nam sinh cười to nhất.

Đẩy qua đẩy lại, mười mấy nam sinh của hai ban liền xông vào cãi nhau, cãi đến bốc hỏa.

Ban 1 với ban 11 cãi qua cãi lại ngày càng nghiêm trọng. Thầy thể dục ở bên trong ngăn cản một hồi cũng không có dấu hiệu dừng lại. Đột nhiên có nam sinh xô mạnh một nam sinh đeo kính khác, hiện trường lập tức trở nên rối loạn.

Nam sinh hai ban trực tiếp động thủ, ở ngay trên sân thể dục đánh nhau túi bụi.

Mấy nữ sinh liên tục thét lên chói tai, có người nhanh chóng chạy đi gọi chủ nhiệm lớp, còn có mấy người nhát gan, sợ đến mức bật khóc.

Tiễn Mân Văn ở trong đám nữ sinh rất nổi bật, cô ta dùng hết sức lôi kéo các nam sinh, ý muốn đem bọn họ tách ra.

"Con trai đánh nhau con gái xen vào làm gì? Tránh ra đi! Cẩn thận bị thương!"

Thầy thể dục đầu đau nhức, ông ta chen vào trong đám người kéo Tiễn Mân Văn ra.

Mấy nam sinh đánh nhau đến mù quáng này nào còn tâm chí quan tâm đến mấy bạn nữa, Tiễn Mân Văn can không được ba phút đã bị đánh cho vài cái, đau đến muốn khóc.

"Không được, thầy, hiện tại phải ngăn họ lại đã, nếu không sẽ xảy ra chuyện mất."

Cô ta kêu gọi mấy nữ sinh tiến lên ngăn mấy tên này lại, bất quá đại đa số đều không dám đi lên, gấp đến độ xoay vòng vòng.

Tiễn Ý Ý nhìn qua, gấp tập đề lại.

"Cậu cũng đi sao? Thôi đừng, lỡ bị bọn họ đánh trúng." Tô Á Na lôi Tiễn Ý Ý lại.

Cô không có ý định tiết lên, đi đến chỗ để mấy đạo cụ bên cạnh, trong rổ có rất nhiều bóng, cô quay sang mấy nữ sinh, hòa khí hỏi: "Biết chơi bowling không?"

Các nữ sinh đều là vẻ mặt hoang mang.

Tiễn Ý Ý lấy ra một quả bóng rổ, hoạt động một chút.

"Không sao, nhìn tớ làm mẫu này."

Tiễn Ý Ý ôm bóng rổ trong tay, nhắm ngay chỗ mấy nam sinh kia đang gây lộn, dùng lực vung lên.

Bóng rổ một đường bay đến, đập vào một nam sinh đứng bên ngoài.

Mấy người kia vô tình đạp phải quả bóng, vài người đứng không vững liền thu hồi nắm đấm mà giữ vững thân thể.

Mấy nữ sinh hồi hồn, lập tức đã hiểu ý của Tiễn Ý Ý, mỗi người ôm một quả, dùng hết sức bình sinh ném qua bên đó.

"Ối, đệch!"

"CMN!"

Mấy nam sinh đang đánh hăng không nghĩ đên từ sau lưng có người lại tập kích mình, đại đa số đều bối rồi. Trong đám có người bị ném nhiều quá không biết làm thế nào. Có nữ sinh ném quá cao, nam sinh đều thu tay lại bảo vệ mặt mình, lo đến mức mặt vàng rọt.

"Cái mẹ! Mấy đứa con gái các người làm gì thế!"

Mấy nam sinh bị ném cho gần chết, cũng không có cách nào đánh được nữa. Một bụng tức giận quay sang mắng mấy nữ sinh.

Thầy thể dục hung hăng ném bóng rổ quá, "Mấy em nữ làm tốt lắm! Còn các cậu nữa, là cầm thú sao? Một lời không hợp liền động thủ, sang đây đánh tôi luôn đi này!"

Mấy nam sinh đều không phục, "Chuyện của con trai, mấy bà đừng có can thiệp vào!"

Lời này chọc giận mấy bạn nữ, bất kể là ban 1 hay ban 11, mấy nữ sinh đều quay sang mắng.

"Mấy cậu là tinh tinh sao? Trừ đánh nhau còn biết cái gì nữa không hả!?"

"Ha ha, bọn tôi mặc kệ thì các cậu có thể sẽ bị tàn tật đấy!"

"Bảo chúng tôi đừng nhúng tay, có bản lĩnh thì đừng dùng nữ sinh để lấy cớ nữa đi!"

Mấy nam sinh lập tức biến thành đối tượng công kích của đám nữ sinh.

Ầm ĩ quá ồn, không đánh được nữa, mấy nam sinh kiêu ngạo đều bị ép xuống.

Hai chủ nhiệm lớp cũng vội vàng chạy đến, trên mặt đều nhịn không được.

"Thầy Trương, không phải tôi nói xấu nhưng mà nam sinh ban của thầy gây chuyện thị phi đã quen, nhưng đừng gây đến trên người mấy đứa lớp tôi chứ. Sắp đến kì thi rồi, mấy đứa lớp tôi bị thương thì ai đền được!?"

Chủ nhiệm của ban 1, cô Đường rất không khách khí chỉ trích thầy Trương.

Thầy Trương đúng mực trả lời: "Bây giờ còn quá sớm để kết luận, cô Đường nói những lời này là quá sớm rồi."

"Không phải học sinh của thầy động thủ trước thì chẳng nhẽ là học sinh của tôi?"

Cô Đường đảo qua mảnh hỗn loạn ở sân thể dục, tràn ngập khí phách nói: "Nhất định là mấy đứa ban thầy động thủ trước."

Thầy thể dục nhìn hai bên một chút, lại không thể đắc tội cả hai người này.

"Cái này, chắc là trẻ con vui đùa một chút ấy mà, không phải ai cố ý đâu."

"Không chắc."

Cô Đường liếc Tiễn Ý Ý.

"Tư cách của các em, học sinh lớp tôi đã lĩnh giáo qua rồi; trước đó không phải đã đẩy học sinh của tôi sao? Ai biết lần này lại xảy ra chuyện nữa chứ."

Tiễn Ý Ý bị cái nhìn này làm cho không thoải mái.

Lời nói từ miệng cô Đường rất có khả năng chính là chuyện cô với Tiễn Mân Văn hôm nọ.

Lời nói dối nói được hơn, có đôi khi đương sự cũng sẽ tin.

Ít nhất Tiễn Mân Văn chính là như vậy, cô Đường vừa nói đến chuyện này, Tiễn Mân Văn liền chua xót cắn cắn môi.

"Là em gái em làm sai, thực xin lỗi."

Tiễn Ý Ý chỉ thấy hoang đường.

Cô đã làm gì rồi? Bị Tiễn Mân Văn chụp cho cái nồi này, đại biểu cho lời xin lỗi sao?

"Tôi nhớ là lúc trước cô Lưu và học sinh kia có giao ước đi. Bảo là nếu có thể thi được vào lớp của tôi thì sẽ khiến cho cô Lưu cúi đầu nhận sai?"

Cô Đường cười nhạo: "Các em bây giờ lại đem học sinh của tôi đánh như thế, có phải biết chắc là người đó không thi nổi không?"

Lúc cô ta nói những lời này, ánh mắt đã muốn hếch cao lên đến tận trời.

Nhất là khi đây lại còn là ban đã kết thù với ban mình, cô ta sẽ ném nồi vô điều kiện ở trên người bọn họ, bảo vệ tốt ban mình ra đằng sau.

Ban 1 ban đầu không nói được gì, giờ lại nghe chủ nhiệm lớp nói vậy liền nhao nhao đẩy hết tội lên người học sinh ban 11, khăng khăng bảo ban 11 động thủ trước, cố ý gây chuyện đánh người.

Nam sinh của ban 11 tức đến nổi giận lôi đình, mắng đến nỗi khàn cả giọng.

Tiễn Ý Ý nở nụ cười. Cô bước lên một bước.

"Thu lại."

Thanh âm khàn khàn vang lên sau lưng Tiễn Ý Ý.

Nam sinh vừa tỉnh ngủ, hai má còn hơi đỏ, nhưng đôi mắt lại lộ ra vẻ âm trầm. Anh một tay ôm áo khoác, mắt nhìn chằm chằm về phía cô Đường.

"Những lời này, thu lại."

Cô Đường cũng biết tới Lương Quyết Thành. Ngay từ ban đầu, cô ta còn tranh thủ đến mời anh qua lớp của mình học, chung quy thì cũng là mầm mống tốt nhất của trường.

Nhưng Lương Quyết Thành lại từ chối, ghét bỏ cái không khí của ban 1 không tiện để cho anh trốn học, kiên quyết học ở ban 11.

Cô Đường mỗi lần nhìn thấy thầy Trương liền tức giận không thôi, trong đó phần nhiều đều là vì Lương Quyết Thành.

Cô Đường giọng điệu cứng lại: "Cô không nói em. Cô đang nói nữ sinh kia. Ban của các em duy trì tự ái của cô ta cũng thật là nhọc lòng."

Lương Quyết Thành giọng điệu cuồng vọng.

"Ban 1 không xứng để chúng tôi nhọc lòng."

Cô Đường lập tức nổi giận, thở hổn hển: "Thi đấu với chúng tôi là cô nữ sinh này, không phải em!"

Lương Quyết Thành ánh mắt nhẹ bẫng xẹt qua Tiễn Ý Ý.

Tiễn Ý Ý phồng miệng, rõ ràng là đang bất mãn với cô ta.

"Cô ấy thi rất tốt."

Lương Quyết Thành giọng điệu thản nhiên, như là đang thông báo.

Cô Đường hừ lạnh: "Nếu nó có thể thi vào top 30 của lớp tôi, tôi cho nó 5000 học bổng."

"Nếu nó vẫn không làm được, ban 11 các người hướng chúng tôi xin lỗi. Thầy Trương không có ý kiến chứ?"

Thầy Trương đau cả răng.

Lương Quyết Thành ngước mắt: "Không."

"Cô ấy nhất định có thể thi được."

Cô Đường cùng thầy Trương mang mấy nam sinh bị thương đi phòng y tế, một loáng sau, sân vận động đã không còn bóng người.

Tiễn Ý Ý ôm tập đề đi sau Lương Quyết Thành.

"Bạn học Lương, top 30 của ban 1 thực sự là quá sức rồi, nếu như tớ không được..."

"Sẽ không."

Lương Quyết Thành dừng chân, quay đầu nặng nề nhìn cô: "Có tôi rồi."

Trong lòng Tiễn Ý Ý nhảy dựng: "Cậu định giúp tớ làm..." Gian lận?

Nhưng lão đại chỉ bình tĩnh nói: "Chọn một nơi đi, tôi giúp cậu ôn tập."

Tiễn Ý Ý tính tính thời gian, cách kì thi không đến mấy ngày nữa, cô phải tận dụng.

"Nhà tớ đi."

Tiễn Ý Ý sợ học muộn quá, thuận miệng hỏi một câu: "Đêm nay có thể không về được không?"

Lương Quyết Thành bước chân tăng tốc, quăng lại một câi: "...Cậu tự quyết đi."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 56: và hiện tại có hơn 5k lượt đọc và hơn 600 lượt bình chọn, vui lắm luôn ý! Bình chọn, cmt và ủng hộ mình nhiều để mình có động lực edit tiếp nha!
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Nuôi Dưỡng Nhân Vật Phản Diện
Chương 16

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 16
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...