Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày mùng bốn tháng mười hai, là sinh nhật trắc phi của Trang Thân Vương.

Mặc dù thân phận chỉ là trắc phi, nhưng bởi vì Trang Thân Vương ra lệnh

mọi người phải tổ chức sinh nhật, nên trên dưới Vương phủ bận rộn chuẩn

bị. Lạc Tuyết cũng bị nha hoàn xoay qua xoay lại khoảng chừng một canh

giờ bao gồm tắm rửa, thay quần áo, trang điểm… đợi đến lúc nàng xuất

hiện ở đại sảnh thì không có gì bất ngờ, bản thân nàng toàn thân phát ra ánh sáng, thật sự lộng lẫy, rực rỡ cả đại sảnh, mỗi cử chỉ dơ tay nhấc

chân đều xinh đẹp chói mắt mọi người, trong lúc đó Thượng Quan Vũ Điệp

lại âm u thất sắc.

Long Ngạo Thiên nhẹ nhàng cầm mười ngón tay

như ngọc của Lạc Tuyết yêu mến thâm tình “Lạc nhi, hôm nay so với tiên

nữ nàng còn đẹp hơn ngàn vạn lần!”

"Chúc mừng sinh nhật trắc

vương phi! Chúc mừng Vương Gia sắp tới trong phủ sẽ có thêm quý tử!" Các vị khách cùng nhau nâng chén, lớn tiếng chúc mừng. Bên ngoài Lạc Tuyết

nhẹ nhàng mỉm cười, nhưng trong lòng lại vô cùng buồn bực, đã nói tổ

chức đơn giản rồi mà, sao lại có thể mời nhiều khách như vậy?

Long Ngạo Thiên từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên thái độ tươi cười, Thượng

Quan Vũ Điệp lại ra dáng chính phi của Trang Vương phủ chấp nhận khoan

dung độ lượng, lễ nghi hoàng thất biểu hiện vô cùng thuần thục, tinh tế, dường như so với sinh nhật của nàng còn vui hơn rất nhiều, trong bữa

tiệc được mọi người khen ngợi không ngớt, văn võ bá quan và tất cả mọi

đều vô cùng hâm mộ, chúc mừng Long Ngạo Thiên hậu cung hòa thuận, được

hưởng phúc!

"Lạc nhi, nàng xem, hôm nay Bổn vương mời ai tới cho

nàng?" Long Ngạo Thiên chỉ vào chỗ ngồi cách hai người không xa nói. Lạc Tuyết quay đầu lại nhìn theo hướng chỉ, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó

là do quá vui mừng mà bật khóc, bước nhanh tới, gọi lớn: "Cha, mẹ!"

"Lạc nhi! Nương rất nhớ con! con có khỏe không?" Triển Nguyệt Dung dù sao

cũng là nữ nhân, bỗng nhiên nhìn thấy con gái, xúc động vội vàng ôm bờ

vai Lạc Tuyết, hỏi.

"Phu nhân, Việc này còn phải hỏi sao? Lạc nhi có khỏe hay không, ha ha, bây giờ cũng có thể nhìn ra mà!" Lê Sinh Niên cười nói, xem ra ban đầu Lạc nhi đã lựa chọn đúng, được Trang Thân

Vương sủng ái như vậy, làm trắc phi, cũng đáng, còn nữa chờ lúc Lạc nhi

sinh ra tiểu thế tử, thì địa vị càng vững chắc hơn nữa! vậy nên ông cũng không còn chuyện gì phải lo lắng nữa.

Cả ngày hôm đó, Trang

vương phủ vừa tổ chức tiệc rượu, vừa mời gánh xiếc đến biểu diễn, lại

còn dựng một sân khấu kịch, mãi cho đến chiều tối, náo nhiệt mới dần dần giảm đi. Lạc Tuyết đối với những tiết mục biểu diễn này không quan tâm, hầu như là ngồi bên cạnh nói chuyện cùng Triển Nguyệt Dung và Lê Sinh

Niên, ba người nói chuyện vui vẻ suốt một ngày, biết được Cẩm nhi đã như ước nguyện được gả cho người mình yêu, Lạc Tuyết rất vui vẻ, nàng tháo

chiếc vòng bạch ngọc đã treo hơn mười năm trên tay giao cho Triển Nguyệt Dung, "Mẹ, cái này nhờ người giao cho Cẩm nhi, nàng đã đi theo con mười mấy năm, hôm nay nàng cũng đã thành thân rồi, con không có gì quý giá

đưa cho nàng, chiếc vòng tay này nhờ mẹ đưa cho nàng bảo nàng giữ làm kỷ niệm!"

"Lạc nhi, đây chính là chiếc vòng tùy thân của con, con chưa bao giờ tháo ra mà?” Triển Nguyệt Dung hơi giật mình nói.

"Mẹ, dù có quý giá đến đâu thì đó cũng chỉ là đồ vật không có sinh mệnh, làm sao so sánh được với tình cảm giữa người với người, cẩm nhi cùng con,

hai chúng con tình thân như tỷ muội, chiếc vòng ngọc này làm sao so sánh được?” Lạc Tuyết lắc đầu cười nói, nàng nhớ đến câu nói lúc trước của

Long Ngạo Thiên, bây giờ ngẫm lại thật đúng.

Khi tất cả khách

khứa đã chào hỏi ra về gần hết, Lê Sinh Niên và Triển Nguyệt Dung cũng

đứng dậy chào từ biệt, Lạc Tuyết tâm trạng không khác chút nào với hôm

xuất giá, lưu luyến, lại cố gắng chịu đựng không để nước mắt không rơi.

Thượng Quan Vũ Điệp nhìn bóng giáng thương tâm Lạc Tuyết, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên, đã đến lúc rồi!

Nhẹ nhàng cầm một ly rượu, đi

đến trước mặt Lạc Tuyết, khéo léo cười dịu dàng: "Chúc mừng sinh nhật

muội muội! Tỷ tỷ bây giờ kính rượu muội với tư cách là người trong gia

đình, muội muội nhất định phải uống đấy!"

Lạc Tuyết cười nhận

lấy: "Đa tạ vương phi! Hôm nay người mà Lạc Tuyết cần cảm tạ nhất là

vương phi, ngài vì Lạc Tuyết mà hao tổn rất nhiều tâm sức rồi!" Nói

xong, ngửa đầu uống cạn.

"Muội muội hôm nay rất nể mặt tỷ tỷ, tỷ

tỷ cũng rất vui mừng!" Thượng Quan Vũ Điệp cũng uống một ly, nhưng ly

rượu này lại không giống ly rượu kia, vì trong bầu rượu có chứa cơ

quan….

Hai người vẫn tiếp tục trò chuyện "Nhiệt tình", Long Ngạo

Thiên thì còn phải tiếp khách, không thể phân thân. Mà trong lúc đó, A

Lục đã lùi ra, nhưng chỉ là một nha hoàn mọi người cũng không đặc biệt

chú ý đến?

A Lục đi vòng qua "Hà Nguyệt trai", thấy thị vệ Trương Tam đang canh giữ cửa, nhẹ nhàng cười lạnh, chỉ có thể trách mạng ngươi không tốt, ai bảo ngươi xuất hiện ở đây vào lúc này? Thay đổi bộ dáng

thân thiết thân thiện cười, bưng bầu rượu đi về phía Trương Tam, "Trương đại ca? Cực khổ cho huynh rồi! Ha ha, hôm nay đại sảnh rất náo nhiệt,

trắc vương phi nói một mình huynh trông chừng "Hà Nguyệt trai" , trong

lòng nàng rất áy náy, ngày hôm nay rượu đều là Nữ Nhi Hồng thượng hạng

Vương gia cất dấu kỹ trong hầm vài chục năm, trắc vương phi sai ta đến

đưa cho huynh một bầu !"

"Thật sự? Làm phiền A Lục rồi, sau khi

trắc vương phi trở lại, ta nhất định phải gặp mặt cám ơn nàng mới được!" Trương Tam bình thường rất thích uống rượu, bây giờ nhìn rượu Nữ Nhi

Hồng trong tay A Lục, rất vui mừng nhận lấy bầu rượu, không nói hai lời

liền ngữa cổ uống.

Mà lúc này, Lạc Tuyết vẫn còn ở đại sảnh, cùng Thượng Quan Vũ Điệp trò chuyện, bỗng dưng lại cảm thấy choáng váng đầu, cảnh tượng trước mắt càng ngày càng mơ hồ, không rõ, cố gắng chống đỡ,

khom người nói với Thượng Quan Vũ Điệp, "Vương phi, Lạc Tuyết hơi nhức

đầu, chắc là do mệt quá, xin phép trở về phòng nghỉ ngơi, Vương Gia có

hỏi phiền người nói giúp ta một tiếng, được không?"

"Muội muội không thoải mái sao? Có muốn tỷ tỷ tìm thái y tới bắt mạch hay không? " Thượng Quan Vũ Điệp vờ như lo lắng hỏi.

"Không cần đâu, một lát nữa là khỏe thôi, không cần quấy rầy những người khác. Lạc Tuyết đi về trước, vương phi!" Lạc Tuyết lắc lắc đầu nói.

Ngọc nhi ở bên cạnh nhìn, đau lòng nhưng không còn cách nào khác, hơi ngẩng

đầu lên, liền gặp ánh mắt sắc lạnh của Thượng Quan Vũ Điệp liếc cảnh

cáo, không khỏi co rúm người lại, chỉ đành phải đỡ Lạc Tuyết đi về phía

"Hà Nguyệt trai".

Mới vừa vào"Hà Nguyệt trai", Lạc Tuyết đã kiên

trì không nổi ngủ mê man trên mặt đất, Ngọc nhi sốt ruột vừa mới chuẩn

bị gọi người, đã bị người từ phía sau bưng kín miệng, "Không được kêu

lên! Ngươi không cần tính mạng nữa sao?" Là A Lục! Ngọc nhi hoảng sợ gật đầu, tỏ ý sẽ làm theo, sau đó trơ mắt nhìn Lạc Tuyết bị A Lục khoác lên vai, lê từng bước xiêu vẹo, cố gắng đưa Lạc Tuyết về phòng ngủ.

Ngọc nhi nhanh chóng đuổi theo, khi vào phòng trên giường ngủ đã có một nam

nhân, tất cả y phục trên người đã bị cởi ra, A Lục đem Lạc Tuyết dựa vào trong ngực Trương Tam, cũng đã cởi hết quần áo của Lạc Tuyết, sau khi

đã an bài xong những động tác thân mật cho hai người, sau đó lôi Ngọc

nhi ra ngoài. Bởi vì hôm nay ngày đặc biệt, tất cả hạ nhân ở "Hà Nguyêt

trai" cũng đã được điều ra đại sảnh hầu hạ, chỉ trừ lại một mình Trương

Tam canh giữ, vì vậy Thiên Thời Địa Lợi, hai người vì như vậy mà "Vụng

trộm" không phải có lý do rất hợp lý rồi sao? A Lục giễu cợt "Hừ" một

tiếng, sau đó cảnh cáo Ngọc nhi vài lần, rồi rời đi.

Long Ngạo

Thiên tiếp khách xong, đang muốn đi tìm Lạc Tuyết trò chuyện, tìm khắp

mọi nơi trong phủ, cũng không tìm thấy, đành phải hỏi người hầu, nhưng

ai cũng nói không thấy, trong lòng lo lắng không yên, đang muốn tới "Hà

Nguyệt trai" , lại nhìn thấy Thượng Quan Vũ Điệp đi tới, "Vương Gia, có

phải muốn tìm Lạc Tuyết muội muội hay không?"

Long Ngạo Thiên sợ

Thượng Quan Vũ Điệp giận dỗi, đang suy nghĩ nên nói như thế nào cho

phải, thì lại lại nghe Thượng Quan Vũ Điệp không hài lòng nói: "Vương

Gia nên quan tâm Lạc Tuyết muội muội nhiều hơn một chút, lúc nãy Lạc

Tuyết muội muội nói không thoải mái trong người, đã trở về đi nghỉ ngơi, nhờ thiếp tới nói cho Vương Gia một tiếng đó."

"Cái gì? Không

thoải mái? Làm sao mà lại không thoải mái vậy? Lúc nãy ta thấy nàng ấy

còn tốt mà? Bổn vương qua đó xem một chút." Long Ngạo Thiên vừa nghe đến đó đã rất lo lắng, không chần chừ bước nhanh, "Vương Gia, chờ thiếp

với, thiếp cũng muốn đến thăm Lạc Tuyết muội muội một lát.” Thượng Quan

Vũ Điệp vội vàng theo sau, trong mắt lóe sáng đầy toan tính, Lê Lạc

Tuyết, sau tối nay, ngươi sẽ không còn bất cứ thứ gì nữa…..

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...