Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Kinh thành - Hoàng cung.

Long Ngự đang đứng bên ngoài điện Hàm Nguyên cùng hoàng đệ Long Ngạo Thiên,

trong lòng hắn bây giờ không có cảm giác gì. Hắn đứng nghe thám giám Đức Hải nói Long Ngạo Thiên đã đứng ở nơi này rất lâu, vẫn cau mày không

nói lời nào, hắn cho người đi tuyên gọi, tên tiểu tử này cũng không có

phản ứng gì, chỉ đứng ngẩn ngơ ở đó.

Lọng Ngự thở dài, chỉ đành

tự mình đi tìm người. Không phải chỉ là không tìm thấy trắc phi thôi

sao, có cần phải như vậy không? Nữ nhân trong thiên hạ có rất nhiều,

muốn thế nào mà chả có, chỉ sợ phải tranh giành cướp đoạt thôi. Lê Lạc

Tuyết kia là tuyệt sắc giai nhân thì như thế nào? Chẳng phải thắt cổ

chết sau? Long Ngự mặc dù trong thâm tâm đầy oán giận nhưng mà cũng rất

tò mò về Lê Lạc Tuyết này. Rốt cuộc là nữ nhân như thế nào? Cư nhiên có

thể làm cho cái tên một lòng chỉ có quốc gia đại sự lần tiên làm trái

lời hắn, kiên trì cưới nàng ta về phủ, hơn nữa mấy ngày nay cứ ngây ngốc ra, nhất định nàng ta có gì đó rất đặc biệt.

"Hoàng đệ?" Long Ngự đưa tay vỗ vai Long Ngạo Thiên.

Long Ngạo Thiên đột nhiên xoay người, "Hoàng huynh?" Như thế nào mà hắn lại

thất lễ như vậy, ngay cả bước chân cũng không cảm giác được. Long Ngạo

Thiên không khỏi có chút ảo não, muốn cuối người hành lễ, liền bị Long

Ngự cản lại, "Hoàng đệ, gần đây mọi chuyện không được chuyên tâm. Tất cả đều đặt trên người nữ nhân?"

Trên mặt Long Ngạo Thiên đều là vẻ

cô đơn, "Hoàng huynh, chuyện của Lac Tuyết..." "Chúng ta vào bên trong

bàn bạc đi." Long Ngự nói, nắm chặt áo choàng trên người, đi vào trong

điện. Long Ngự Thiên ngẩn người một chút, rồi cất bước đuổi theo.

"Đây là sáng sớm hôm nay đưa tới." Long Ngự cầm lên mấy quyển tấu chương màu vàng, đưa về phía Long Ngạo Thiên. Long Ngạo Thiên chần chờ một chút

rồi đưa tay nhận lấy, "Nam Chiếu đưa tơi?" hắn vội vã nhìn một chút rồi

ngẩng đầu lên nói: "Ý Hoàng huynh thế nào?" Một khi dính dáng đến quốc

sự, tinh thần Long Ngạo Thiên liền tập trung, trên gương mặt bình tĩnh

lóe lên sự cơ trí và sự bén nhọn.

"Nếu bọn họ không muốn tiếp tục truy cứu chuyện sứ giả bị giết, chúng ta sao lại không biết thời thế!

Theo ý của Hoàng đệ, đối với Nam Chiếu nên mở rộng chính sách cho phép

buôn bán quay lại, lại thêm một chút ân huệ nữa. Như vậy đối với Đại Kim của ta có thể thêm mấy năm bình an, mà mấy năm này chúng ta sẽ tìm cách thu hồi được binh quyền từ tay của Thượng Quan gia, như vậy mới có thể

chuẩn bị đối chọi với Nam Chiếu." Con ngươi Long Ngự híp lại, dùng giọng nói đầy chân thật.

"Hoàng huynh, quốc vương của Nam Chiếu không

có gì để phòng ngừa, nhưng mà thái tử của bọn họ. Thần đệ vẫn cảm thấy

người này không đơn giản, dã tâm to lớn, sợ rằng không tới hai năm, ngay cả quốc vương của Nam Chiếu cũng không thể khống chế được." Long Ngạo

Thiên có chút lo lắng nói.

"A, Nếu như vậy, Hoàng đệ nhất định

phải phái người giám thị động tĩnh ở cả hai bên, để tránh bọn họ cấu kết qua lại với nhau!" Long Ngự đấm một đấm lên mấy quyển tấu chương, lạnh

giọng nói.

"Vâng, thần đệ hiểu." Long Ngạo Thiên cũng có vẻ mặt như vậy, hai huynh đệ nhìn nhau cười.

Sau khi bàn luận xong chính sự, Long Ngự càng buồn bực, cười nói: "Hoàng đệ, Trắc phi của đệ thế nào rồi? Có tin tức gì chưa?"

Nói đến Lạc Tuyết, Long Ngạo Thiên mặt tối lại, lắc đầu: "Không có, đã phái đi rất nhiều người, ngay cả một chút tin tức cũng không có, sống không

thấy người, chết…. không thấy xác"

"Trẫm vẫn không có hỏi đệ,

Trẫm nghe được lời đồn đãi, nói trắc phi kia không giữ phụ đạo, còn bị

đệ bắt tại giường?" Long Ngự cực kỳ tò mò, nếu là thật, thì nên trực

tiếp giết chết nàng ta mới đúng? Như thế nào mà còn náo loạn ra như thế?

"Hoàng huynh, về chuyện này thần đệ tin tưởng Lạc Tuyết trong sạch, chẳng qua

là cần chứng cớ." Long Ngạo Thiên kiên định nói, đôi mắt híp lại lộ ra

vẻ lạnh lùng. "Mười hai Ưng" của hắn đã tra ra một chút đầu mối, nếu như là Thượng Quan Vũ Điệp gây nên, bổn vương sẽ cho ngươi trả cái giá gấp

mười lần so với hiện tại.

Long Ngự cau mày, gật đầu nói: "Nếu đã

như vậy, Trẫm toàn lực ủng hộ đệ. Nếu có cần gì, binh mã Trẫm đang nắm

trong tay mặc cho đệ điều khiển."

"Thần đệ, đa tạ Hoàng huynh!" Long Ngạo Thiên hành lễ rồi lui ra.

Long Ngạo Thiên vừa mới bước vào Trang vương phủ, Lí Tắc liền bước lại gần,

gật đầu báo hiệu cho hắn. Long Ngạo Thiên lập tức đi đến thư phòng.

"Vương gia, thuộc hạ theo sự phân phó của người, đã đi tìm tên thủ vệ giữ

ngựa, nhưng mà tối qua tên này đã uống thuốc tự vận!" Lí Tắc không dám

nhìn Long Ngạo Thiên, chỉ dám cuối đầu trả lời: "Cái gì? Tra rõ nguyên

nhân chưa!" Long Ngạo Thiên quả nhiên nổi giận, Lí Tắc lắc đầu một cái,

"Trước đó nô tài có đi tìm hắn hai lần, hắn luôn nói y như cũ, đáng tiếc không có người khác đứng đó, không cách nào đối chất, sáng nay nô tài

đi tìm hắn, phát hiện hắn đã chết trong phòng, thi thể không tìm được

vết thương nào?"

"À. Hắn ta tại sao lại muốn tự sát, hơn nữa tại

sao lại vào đúng lúc này? Mọi chuyện có phải quá trùng hợp không?" Long

Ngạo Thiên suy tư nói, "Vâng, chúng ta phải tìm cách khác. Ngoài ra

"Mười hai Ưng" đã truyền tin tức về, đêm thọ thần hôm đó, bên Vương phi

có một cô gái bị đưa ra ngoài bãi tha ma, nhưng mà sau đó lại tìm không

thấy, có thể được người khác cứu đi."

"Thật sao? Nữ tử đó có phải Lạc Tuyết không? Nàng còn sống?" Long Ngạo Thiên đầy kích động nắm lấy

tay phải của Lí Tắc hỏi. Lí Tắc liền trả lời: "Bẩm Vương gia, bây giờ

vẫn chưa xác định. "Mười hai Ưng" vẫn đang điều tra, nhưng mà có thể

khẳng định, nha hoàn A Lục bên cạnh Vương phi đêm hôm đó có người nhìn

thấy nàng ta đi ra khỏi thành, cho nên, các nàng nhất định có liên

quan."

"Ừ, tiếp tục tra, nếu tra được là các nàng làm, vậy cũng

đừng trác bổn vương đây vô tình!" Long Ngạo Thiên đầy tức giận nắm chặt

tay. "Lí Tắc, tung tin ra ngoài, nói đã tìm được Trắc vương phi, hiện

đang ở biệt viện bên ngoài thành của bổn vương, Trắc vương phi hiện đang có thai, thân thể rất yếu, không thể ra gió, bây giờ bổn vương, phải đi biệt viện thăm Trắc vương phi; ngươi là quản gia, cử mười nha đầu đi

theo hầu hạ, về phần bảo vệ Trắc vương phi thế nào, ngươi tự an bài đi!"

"Vương gia, người muốn dẫn xà xuất động? Như vậy rất nguy hiểm, nô tài..." Lí

Tắc lo lắng, lời còn chưa nói hết, liền bị Long Ngạo Thiên cắt đứt, "Mục tiêu của bọn họ không phải là bổn vương, hôm nay bổn vương cố tình làm

vậy. Chỉ cần người của chúng ta canh giữ đúng chỗ, đối phương sẽ đi thăm dò tin tức. Chỉ cần có người đi, bất luận là người nào, một người cũng

không bỏ qua, tất cả đều bắt lại cho bổn vương!" Hận và giận càng làm

cho Long Ngạo Thiên trên nên đầy ngoan hiểm, cả người không còn chút

tình cảm nào.

"Còn có, mật thư này mau chóng đưa đến tay Lê Thị

Lang, bổn vương hiện tại mà đi sẽ rất bất tiện, ngươi đi thay bổn vương

một chuyến!" Long Ngạo Thiên vẫn cảm thấy thiếu phụ mẫu Lạc Tuyết một

lời giải thích. Mấy ngày nay mỗi lần lâm triều, chạm mặt Lê Sinh, hắn

đều trốn tránh không chịu gặp, Lê Sinh đến vương phủ cầu kiến, hắn cũng

từ chối. Như mà đó cũng không là biện pháp lâu dài, thôi thì tự mình làm rõ mọi chuyện, nếu như Lạc Tuyết còn sống, có khả năng sẽ liên lạc với

phụ mẫu, ít nhiều hắn cũng có một cơ hội!

"Vâng, nô tài tuân lệnh."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...