Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

QUẢ PHỤ ĐA TÌNH

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

46

Ta lấy hết can đảm chuẩn bị ngả bài với họ, mọi người cùng nhau thương lượng xem sau này phải làm thế nào.

Kết quả Tướng quân và Thám hoa vác cái mặt mũi bầm dập trở về.

Họ nói với ta: “Tối nay chúng ta cần nói chuyện.”

Ta vội vàng gật đầu, cũng chẳng dám hỏi tại sao lại là buổi tối.

Đến tối, cuối cùng ta cũng hiểu lý do.

Bởi vì Thái t.ử lại từ cửa sổ nhảy vào.

Mặt hắn cũng sưng vù bầm tím.

Chúng ta chia nhau ngồi quanh bàn trà.

47

Thái t.ử cười lạnh: “Các ngươi thử hỏi xem, lúc trước nàng ta đã sỉ nhục ta như thế nào!”

Nói rồi, hắn dường như bị đau răng, xuýt xoa một tiếng.

Thám hoa bênh vực ta: “Cho dù là lỗi của Yên Yên, ngài cũng đâu có chịu thiệt!”

Tướng quân nói: “Nàng ấy tuổi còn nhỏ, không hiểu chuyện, tại sao ngài lại phải chấp nhặt với nàng ấy.”

Thám hoa tiếp lời: “Cho dù Yên Yên có sai, nhưng chuyện đó… ngài cũng đã trả thù lại rồi! Ngài nhìn cổ tay nàng bị ngài siết kìa!”

Tướng quân: “Coi như là hai bên đã thanh toán xong. Sau này ngài đừng đến tìm nàng ấy nữa.”

Thái t.ử hừ lạnh một tiếng: “Ta sợ nàng ta cô đơn đói khát, lại tự mình tìm đến ta ấy chứ.”

Ta vội vàng thanh minh: “Ta không có, ta không phải. Phu quân ta về rồi, một lúc về tận hai người, ta làm gì còn sức lực mà đi tìm ngài nữa.”

Thám hoa vội nói: “Đấy, ngài thấy chưa.”

Tướng quân nói: “Chúng thần tin rằng Thái t.ử điện hạ thân phận cao quý, chuyện này cũng chẳng hay ho gì để nói cho người ngoài biết. Ta và Thám hoa để tạ tội thay cho Yên Yên, nguyện ý từ nay về sau dốc sức vì điện hạ.”

Thái t.ử im lặng hồi lâu, hắn hỏi ta: “Nàng thấy thế nào?”

48

Ta sắp khóc đến nơi rồi.

“Điện hạ, trước kia là do ta có mắt không thấy thái sơn, ngài đại nhân đại lượng, cứ coi như thả rắm mà tha cho ta đi.”

Hắn trầm mặc, rồi lại hỏi: “Hai người bọn họ nàng định tính sao?”

Tướng quân nói: “Điện hạ, đây là việc nhà của thần, không phiền ngài bận tâm.”

Thái t.ử xoay xoay chiếc nhẫn ngọc: “Ta cứ không đi đấy.”

Tướng quân giận mà không dám nói.

Thám hoa an ủi: “Không sao, thích nghe thì cứ nghe đi. Yên Yên, nàng nghĩ thế nào?”

Ta áy náy nhìn chàng, ngẫm nghĩ một lát rồi nói: “Ta muốn nói chuyện riêng với chàng.”

Hai chúng ta đi ra rừng trúc bên ngoài.

49

Do dự hồi lâu, ta nói: “Phu quân, chúng ta ăn ở đều tại Tướng quân phủ, rời khỏi đây không tốt cho hai đứa trẻ, chúng ta cũng phải nghĩ cho các con. Sau này ta vẫn sẽ làm phu thê với Tướng quân. Nhưng trong lòng ta luôn có chàng.”

Thám hoa gật đầu nói: “Ta cũng nghĩ như vậy. Ta biết người nàng yêu nhất là ta, vì nhiều lý do nên mới phải chọn huynh ấy. Ta hiểu mà.”

Thật cảm động quá đi mất.

Ta vừa định nói, bảo chàng thấy cô nương nào ưng ý thì cứ cưới, vẫn sống ở Tướng quân phủ cho vui nhà vui cửa!

Đến lúc đó bốn người chúng ta có thể lập sòng bài lá!

Thì nghe chàng nói: “Vì nàng, ta nguyện ý làm người nam nhân trong bóng tối. Huynh ta ngay cả điều này cũng không làm được, còn nói yêu nàng cái nỗi gì.”

Vẻ mặt chàng đầy đắc ý.

Ta: …

Ta khó xử: “Ta là một nữ nhân truyền thống.”

Chàng: “Được rồi, cứ quyết định như thế đi.”

Ta: …

50

Chúng ta quay trở lại, Thám hoa nói: “Ta tự nguyện rút lui. Không phải vì ta không yêu nàng, mà là vì ta quá yêu nàng, không muốn nàng phải khó xử.”

Tướng quân cười khẩy một tiếng: “Không cần ngươi nhường, nàng ấy cũng sẽ chọn ta.”

Thám hoa: “Cái ta cần là tình yêu thuần khiết, chứ không phải sự cân nhắc lợi hại!”

Tướng quân tiếp tục cười khẩy: “Cái ta cần là người thật việc thật nằm trong tay!”

Ta thở phào nhẹ nhõm.

Xem ra mọi người đã đạt được thỏa thuận chung.

Thế là cả ba chúng ta cùng hướng ánh mắt về phía Thái tử.

Sắc mặt hắn đen sì, thấy vậy liền hỏi: “Làm cái gì?”

Tướng quân nói: “Điện hạ, thần và phu nhân phải đi nghỉ ngơi rồi.”

Thái t.ử tức giận phất tay áo bỏ đi.

Trên mặt Thám hoa và Tướng quân lập tức hiện lên vẻ đắc ý.

Nhưng ngay sau đó, Tướng quân lại chuyển ánh mắt sang nhìn Thám hoa.

Thám hoa cũng phất tay áo bỏ đi nốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/qua-phu-da-tinh/chuong-5.html.]

51

Đêm đó, dưới ánh nến chập chờn, ta nép vào lòng Tướng quân.

“Xin lỗi, ta tưởng chàng lúc đó… nên mới tái giá.”

Chàng ôm chặt lấy ta: “Không sao, ta hiểu cho nàng, ta cũng cảm ơn nàng đã kiên trì sinh hạ Kim Đản, còn tiếp tục ở lại chăm sóc phụ mẫu ta. Nếu không ta không dám tưởng tượng, phụ mẫu ta nếu không còn nàng và Kim Đản nữa, họ sẽ sống tiếp thế nào.”

Ta nhớ lại lúc nghe tin dữ về chàng, không khí tang thương bao trùm cả gia đình.

Lúc ấy chàng vừa từ biên quan về ăn Tết xong, lại vội vã rời đi.

Chúng ta đều mòn mỏi đợi chàng về.

Kết quả lại là tin chàng t.ử trận nơi sa trường.

Công công bà bà bỗng chốc già đi cả chục tuổi.

Họ chỉ có mỗi Tướng quân là nhi t.ử độc nhất.

52

Bà bà thậm chí có một khoảng thời gian không ăn uống gì được.

Thường xuyên ngồi thẫn thờ rơi nước mắt.

Công công bình thường là người cường tráng sảng khoái nhường nào, vậy mà suốt ba tháng trời, ông không hề bước chân ra khỏi viện t.ử nơi Tướng quân sống hồi nhỏ.

Cái viện đó chứa đầy đao thương côn bổng chàng chơi từ bé đến lớn, còn cả sách chàng từng đọc, chữ chàng từng viết, gần như lưu giữ toàn bộ dấu vết trưởng thành của chàng.

Ta cũng m.a.n.g t.h.a.i được gần bốn tháng mới phát hiện bụng mình lớn lên.

Kinh nguyệt không đến, ta cứ tưởng do đau buồn quá độ nên tắc kinh.

Kết quả hôm đó ta đi thăm bà bà.

Ta cũng đã lâu không ngủ ngon, ăn cũng không vô.

Ta và Tướng quân là phu thê từ thuở thiếu thời, tình cảm sâu nặng, sao có thể không đau lòng cho được.

Hôm đó ta ngất xỉu, đại phu mới chẩn đoán ra ta có thai.

53

Kim Đản trở thành niềm hy vọng của tất cả chúng ta.

Công công lúc đó nghe tin ta mang thai, cuối cùng cũng chịu bước ra khỏi viện tử, chúng ta nhìn thấy ông đều giật mình kinh hãi.

Bởi vì tóc ông đã bạc trắng cả đầu.

Sau này chúng ta cùng nhau đón chào Kim Đản ra đời.

Nỗi u sầu khổ sở trên gương mặt công bà cũng vơi đi phần nào.

Ta ôm chặt lấy chàng: “Chàng cũng đã chịu nhiều khổ cực rồi! Phu quân, sau này chúng ta phải sống thật tốt. Cùng nhau nuôi dạy con cái nên người.”

Chàng “ừ” một tiếng, xoa bụng ta, nói: “Sau này đứa bé này chính là con của ta.”

Chàng tiếp tục nói: “Trước kia nàng mang thai, ta không thể chăm sóc nàng, bây giờ ta sẽ bù đắp, chăm sóc nàng thật chu đáo.”

Ta hạnh phúc “vâng” một tiếng.

54

Chức trách của Tướng quân là luyện binh.

Chàng sáng đi sớm, tối mịt mới về.

Thám hoa sống riêng một viện.

Ta cùng hai đứa trẻ và Tướng quân sống chung một viện.

Lũ trẻ thường xuyên sang chỗ tổ phụ tổ mẫu chơi, cũng hay chạy sang chỗ Thám hoa.

Chúng vô cùng vui vẻ.

Một buổi chiều nọ, ta đang ngủ trưa.

Cảm giác có ai đó đang vuốt ve bụng mình.

Ta lẩm bẩm: “Ngọc Chương, đừng quậy nữa, lát nữa A Thác về bây giờ.”

Thám hoa tên là Tống Ngọc Chương, Tướng quân tên là Tiêu Thác.

“Ngươi quả nhiên không thủ phụ đạo!”

Một giọng nói lạnh băng khiến ta sợ đến mức tỉnh cả ngủ.

55

Ta mở mắt ra, liền nhìn thấy Thái tử.

Ta giật mình: “Sao ngài lại tới đây?”

“Ta không tới, sao biết được ngươi vẫn còn đang vụng trộm?”

Ta mím môi: “Ta chưa từng vụng trộm.”

“Vậy ta là cái gì?”

Trong đáy mắt hắn ẩn chứa sự không cam lòng.

Ta không dám nhìn hắn, hắn có ý gì đây?

Trước kia chẳng phải hận ta thấu xương sao?

“Ngươi m.a.n.g t.h.a.i con của ta, còn muốn giấu giếm ta sao?”

Ta cúi đầu, hắn muốn tra, đương nhiên sẽ tra ra được.

“Hàn Yên Yên, ngươi quá đáng lắm, trước kia chơi đùa ta, bây giờ lại lừa dối ta! Ngươi thực sự coi Thái t.ử ta đây dễ nói chuyện lắm sao?”

Ta vội vàng trấn an hắn: “Đừng giận đừng giận! Ngài muốn thế nào đây! Chuyện trước kia là lỗi của ta, bọn họ chẳng phải đã xin lỗi ngài rồi sao?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
QUẢ PHỤ ĐA TÌNH
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...