10
Đã năm canh rồi.
Chỉ còn một khắc nữa, ta và Lý Minh Chiêu sẽ vào cung thỉnh an Bệ hạ và Hoàng hậu.
Lý Minh Chiêu sau khi say rượu, mắt đầy tơ máu.
Chàng ngồi trên giường, đầu khó chịu nhìn ta, đợi ta đến giúp chàng mặc giày đội mũ.
Ta ngay cả một ánh mắt cũng không cho chàng.
Chàng đợi ta mãi không đến, có chút tức giận đi đến trước mặt ta ngồi xuống, gõ gõ mặt bàn.
"Rót trà cho cô."
Ta liếc nhìn ngón tay thon dài trắng nõn của chàng, thu lại ánh mắt.
"Trong ấm trà có mà."
Chàng sầm mặt, "Cô là Thái tử."
Ta ngẩng mắt liếc chàng một cái.
"Ta là Thái tử phi được chàng rước về bằng mười dặm hồng trang, đã ghi vào ngọc điệp, không phải nha đầu chàng mua về."
Chàng hừ một tiếng, giận dỗi tự mình rót một ngụm trà lạnh uống cạn.
Nhân lúc chàng uống nước, ta kể lại chuyện Chu công công tối qua cho chàng nghe, không sót một chữ.
Sắc mặt chàng đột nhiên trở nên nghiêm trọng, ánh mắt nhìn ta mang theo chút dò xét.
Ta ánh mắt thản nhiên nhìn chàng.
"Lý Minh Chiêu, ta làm Thái tử phi một ngày, sẽ giữ đúng chức trách của ta một ngày, phò tá chàng.
Phu thê một ngày, chàng và ta cùng vinh cùng nhục.
Ta tôn trọng chàng, chàng cũng phải tôn trọng ta.
Cuối cùng, tiền lo liệu và tiền chuộc thân khế, đều là của hồi môn của ta, chàng phải trả lại cho ta."
Chàng không nhịn được, tay nắm thành quyền, chống lên trán, bật cười thành tiếng.
"Cô đường đường là trữ quân một nước, lẽ nào lại quỵt nợ của một tiểu nữ tử như ngươi sao?"
Lòng ta thở phào nhẹ nhõm.
Chàng không trách ta tự ý làm, cũng không trách ta can dự chính sự.
Vậy thì chứng tỏ, chàng hài lòng với cách làm của ta.
Bước cờ này, ta đã đi đúng rồi.
Ta đặt bút xuống, nhìn chàng, cười đến mày mắt cong cong.
Chàng mỉm cười đối mắt với ta một lát, lông mi khẽ run, rất nhanh dời đi.
11
Trước khi xuất phát, Lý Minh Chiêu ngâm mình trong thùng nước lạnh hai nén hương.
Lúc ra ngoài, tay chàng lạnh buốt, mặt lại nóng bừng, đỏ một cách bất thường.
Chàng hắt hơi mấy cái, bực bội nói với ta:
"Ngươi bây giờ là Thái tử phi của cô rồi, sau này ngươi phải trông chừng cô, không cho cô uống nhiều rượu, càng không cho cô say rượu làm loạn.
Uống rượu làm hỏng việc, Chu công công là một tiểu thái giám không có quyền thế, ngươi lại vừa hay mèo mù vớ cá rán, gặp đúng lúc hắn gặp khó khăn.
Nếu tối qua đến là thái giám thân cận được phụ hoàng sủng ái, e rằng hôm nay cô ít nhiều cũng bị phụ hoàng trách mắng, ít nhất cũng phải bị cấm túc một thời gian.
Không nên uống rượu."
Ta lo lắng nhíu mày, gật đầu, cúi người lại gần chàng, trán tựa vào trán chàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-huu-hoi/1011.html.]
Chàng kinh ngạc mở to mắt.
Ta lo lắng nói:
"Nóng quá."
Ta thúc giục phu xe chạy nhanh hơn một chút.
"Đến cung rồi bảo thái y khám cho chàng, tuyệt đối đừng để lại di chứng gì.
Lý Minh Chiêu, chàng có phải rất khó chịu không, chàng dựa vào vai ta ngủ một lát có được không?
Đợi ngủ dậy, liền đến rồi."
Chàng nhíu mày tránh khỏi cái chạm của ta.
"Làm gì thế, Giang Thiền, ta... ta đâu phải trẻ con ——
Chúng ta đã nói rồi, đợi tỷ tỷ ngươi về, ngươi sẽ đi mà.
Cô chỉ thích Minh Nguyệt!
Ngươi có thể tự trọng một chút không?"
Ta mạnh mẽ bẻ mặt chàng, nghiêm túc đặt đầu chàng tựa vào vai ta, kéo chăn đắp kín hơn một chút.
"Chàng bây giờ là phu quân của ta, ta phải đảm bảo an toàn cho chàng.
Nếu không chàng mất mạng, ta lại phải thủ tiết, ta làm sao rời khỏi Đông Cung, đi tìm người trong lòng của ta?
Chàng mau ngủ một lát, ngủ dậy, liền đến rồi.
Hồi nhỏ, lúc ta bị bệnh, nương ta cũng đối xử với ta như vậy."
Chàng vừa định nói, lại hắt hơi một cái.
Chàng uể oải vùi vào hõm cổ ta, mí mắt cứ đánh nhau, mơ mơ màng màng hỏi ta.
"Nương ngươi... nương ngươi có khỏe không?"
Ta nhẹ nhàng nói:
"Nàng ấy rất khỏe mà, chàng cũng phải khỏe mạnh.
Lý Minh Chiêu, chàng bây giờ trên danh nghĩa là người thân cận và quan trọng nhất của ta, chàng tuyệt đối không thể có chuyện gì."
Mặt Lý Minh Chiêu lập tức đỏ hơn một chút, hơi thở cũng nóng hơn.
"Ngươi, ngươi câm miệng."
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
Ta nén cười, vô tội lại lo lắng quan tâm chàng.
"Thôi được.
Chàng còn khó chịu không, Lý Minh Chiêu?"
Chàng khó khăn nhắm mắt:
"Không khó chịu nữa."
Ta "a" một tiếng, biết rõ mà vẫn hỏi:
"Sao lại có thứ gì đó cấn vào ta thế..."
Chàng lập tức tức giận đến nỗi:
"Ngươi câm miệng cho cô!"
Vành tai chàng đỏ như nhỏ máu, mắt cũng long lanh.
Vì sốt, cả người trở nên yếu ớt.
Không thể không nói, chàng có một dung mạo rất đẹp.
--------------------------------------------------