Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quân Hữu Hối

Chương 141516

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

14

Đầu năm mới, là ngày các nước đến triều cống.

Sứ giả Lương quốc cùng Thái tử đến thăm. Thái tử Lương quốc là cao thủ cầm nghệ hiếm có trăm năm của Đại Lương, đến đây là để tìm người luận bàn.

Liên tiếp vài vị nhạc sư cung đình đều bại dưới tay Thái tử Lương quốc, sắc mặt Bệ hạ khó coi, ngay cả Lý Minh Chiêu cũng mím chặt môi.

Thái tử Lương quốc lắc đầu, khinh thường nói:

“Đại Ung rộng lớn, cũng chỉ đến thế thôi.”

Lý Minh Chiêu nắm chặt nắm đấm. Ta nắm lấy tay chàng, toàn thân chàng cứng đờ, quay đầu nhìn ta, ánh mắt không tự chủ dịu đi.

“Sao thế?”

Ta không đáp lời chàng, mà đứng dậy tâu với Bệ hạ:

“Phụ hoàng, con dâu nguyện thử một lần.”

Sắc mặt Lý Minh Chiêu trầm xuống. Mấy người huynh đệ đang nhăm nhe vị trí thái tử của chàng đều đang xem trò cười của chàng.

Nhưng khi ta gảy dây đàn, phát ra âm thanh đầu tiên, cả điện lập tức im phăng phắc.

Thái tử Lương quốc thu lại nụ cười, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.

Một khúc nhạc kết thúc, cả phòng tĩnh lặng.

Ta đứng dậy, thỉnh an Thái tử Lương quốc đang ngây dại:

“Thái tử điện hạ, đến lượt chàng rồi.”

Chàng lắc đầu, cười rạng rỡ:

“Không, ta có thể nghe được tiếng đàn của nương nương, đã là tam sinh hữu hạnh rồi.

Nàng đã cho ta biết đạo lý núi cao còn có núi cao hơn, người tài còn có người tài hơn.

Nhưng nàng, tuổi còn nhỏ như vậy, vì sao tiếng đàn lại buồn đến thế, nàng không vui sao?”

Ta mỉm cười từ tận đáy lòng. Chàng là người đầu tiên có thể nghe hiểu tiếng đàn của ta, cũng là người đầu tiên khiến ta tâm phục khẩu phục.

“Thái tử điện hạ có thể hiểu tiếng đàn của ta, là điều khiến ta vui nhất trong mấy ngày nay.”

Chàng vỗ tay, hỏi Bệ hạ có thể bái ta làm sư, cùng ta học đàn không.

Sắc mặt Lý Minh Chiêu đã đen như đáy nồi.

Ta giấu đi nụ cười trong mắt, từ chối:

“Thiếp đã gả chồng, e rằng có bất tiện.”

Chàng thất vọng thở dài:

“Là ta đến muộn rồi.”

Ta trở lại bên cạnh Lý Minh Chiêu, chàng hạ giọng hỏi ta:

“Sao chưa từng nghe ngươi nói cầm nghệ của ngươi lại tốt đến vậy?”

Ta xòe bàn tay cho chàng xem:

“Ngày đại hôn, chàng dắt ta ra khỏi kiệu hoa, nói bàn tay ta thô ráp xấu xí, không bằng tay mềm mại của tỷ tỷ.

Nhưng những vết chai sạn và mụn nước này, đều là minh chứng cho sự cần cù của ta.”

Ta tiếp lời, từng chữ như c.h.é.m vào tim chàng:

“Chàng nói, chàng chỉ cần Minh Nguyệt độc nhất vô nhị.

Ta chỉ là con ve sầu nơi nơi mùa hạ, là một khối đá không có chính kiến, cả đời chỉ mặc người sắp đặt.

Chàng từ trước đến nay đều khinh thường ta, chưa từng hiểu ta.”

Chàng há miệng, muốn giải thích, nhưng không nói được lời nào.

Ta nâng đôi mắt ửng hồng, cười với chàng:

“Thiếp đã lừa chàng, Lý Minh Chiêu. Người trong lòng ta là chàng, ta thích chàng, nhiều năm rồi.”

Chàng như bị sét đánh. Ta chốt lại từng câu:

“Nhưng bây giờ, ta không muốn thích chàng nữa. Chàng hãy bỏ ta đi.”

15

Lý Minh Chiêu không đồng ý bỏ vợ.

Bây giờ là thời điểm then chốt, nếu chàng bỏ ta, mấy người huynh đệ kia sẽ không bỏ qua cơ hội để tấu trình chàng.

Chàng cố gắng dùng gia tộc để ép ta.

Ta lạnh nhạt nói:

“Lý Minh Chiêu, nương ta đã mất rồi.

Mẹ của Giang Minh Nguyệt lấy tính mạng của ta ra uy h.i.ế.p nương ta, ép bà uống thuốc do Đại phu nhân đưa.

Nương ta mất vào năm ta sáu tuổi.

Chàng tưởng, ta được ghi vào sổ sách của Đại phu nhân là vì tình thân sao?”

Chàng im lặng, rất lâu sau mới cất lời:

“Cha ngươi… cha ngươi vẫn luôn thương ngươi.

Ngươi lớn lên ở Tể tướng phủ, họ tốn công bồi dưỡng ngươi, ngươi cũng nên báo đáp ân nghĩa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-huu-hoi/141516.html.]

Ta cười lạnh:

“Lý Minh Chiêu, chàng sai người đi hỏi một chút xem.

Hỏi thử ta những năm qua sống thế nào dưới tay người trong lòng chàng.

Ta ở Tể tướng phủ tranh ăn với chó.

Giang Minh Nguyệt động một chút là đánh mắng ta.

Ta ngay cả cơm cũng không ăn no!

Nếu không phải ta mệnh cứng, thì đã sớm bị Giang Minh Nguyệt đánh ch*t rồi!”

Chàng cố phản bác:

“Không thể nào. Minh Nguyệt lương thiện, ngay cả kiến cũng không nỡ giẫm ch&t.

Nàng ấy trước mặt ta luôn nói ngươi là muội muội mà nàng yêu thương nhất.

Ngươi sao có thể vu khống nàng ấy như vậy?

Nàng ấy nếu muốn hại ngươi, sao lại để ngươi học được cầm kỹ tốt đến thế?”

Ta thất vọng nhìn chàng:

“Vì ta là thế thân của nàng.

Khi nàng cần biểu diễn tài nghệ, sẽ dùng bình phong che chắn, để ta thay nàng gảy đàn.

Vì cha ta cần một đứa con gái như ta để trải đường cho con trai của ông ta.”

Ta lặng lẽ nói tiếp, giọng nhẹ như gió:

“Ta chưa từng nghĩ chàng sẽ tin ta.

Nhưng Lý Minh Chiêu, chàng có thể đi điều tra một lần thôi, được không?”

Lời vừa dứt, một mũi tên lông vũ từ cửa sổ vỡ lao vào.

Ta nhanh mắt đẩy Lý Minh Chiêu ra, chắn trước người chàng.

Một mũi tên trúng thẳng tim phổi ta.

Là tên của Triệu Toại.

Chuẩn đến không thể chuẩn hơn.

16

Chỉ sau một đêm, Lý Minh Chiêu đã già đi rất nhiều.

Cằm lún phún râu, mắt đỏ ngầu, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta không chịu buông.

Thấy ta tỉnh lại, chàng mấp máy môi, khó khăn nói:

“Xin lỗi.”

Ta biết ngay, chàng đã đi điều tra rồi.

Không chỉ điều tra, mà những gì chàng tìm được, còn tệ hơn những gì ta kể.

Một người được thế gian ca ngợi là “nhân” quân như chàng, làm sao có thể chấp nhận được sự thật: người mình yêu thương nhiều năm lại là ác quỷ đội lốt thiên tiên.

Thần tượng sụp đổ.

Chàng cũng gần như sụp đổ.

Nhưng ta không cho chàng thời gian để từ từ chấp nhận.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Triệu Toại ném Giang Minh Nguyệt bị chặt đứt đôi tay ra trước cổng Đông Cung.

Lần này, Lý Minh Chiêu không giữ nàng lại.

Thậm chí, không liếc mắt nhìn vết thương của nàng.

Chàng chỉ lạnh lùng sai người đưa nàng về Tể tướng phủ.

Giang Minh Nguyệt tỉnh lại, như kẻ điên, gào khóc ầm ĩ.

Biết được ta gả cho Lý Minh Chiêu, càng điên cuồng nguyền rủa ta.

Đại phu nhân mời vô số danh y cứu chữa Giang Minh Nguyệt.

Nghe nói có thể dùng tay của nữ tử có thân hình tương tự để nối gân mạch cho nàng, liền khắp thành tìm người phù hợp.

Kinh Triệu Doãn lập tức bẩm báo lên cho Lý Minh Chiêu.

Chàng nổi giận lôi đình:

“Coi thường mạng người! Thật là hoang đường!”

Giang Minh Nguyệt khóc lóc hỏi chàng:

“Chàng thay lòng rồi phải không?

Chàng yêu nàng ấy rồi phải không?

Chàng không quan tâm sống c.h.ế.t của ta nữa phải không?!”

Lý Minh Chiêu nhìn nàng lạnh lùng như băng:

“Cô yêu thật sự là ngươi sao?

Giang Minh Nguyệt, ngươi lừa cô thảm quá.

Cô hận không thể xé xác ngươi thành vạn mảnh!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quân Hữu Hối
Chương 141516

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 141516
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...