20
Triệu Toại đánh trống kêu oan, tố cáo Giang Minh Nguyệt g.i.ế.c vị hôn thê của hắn, Đan Quế.
Đan Quế không phải gia sinh tử, cũng không phải nha hoàn ký tử khế.
Giang Minh Nguyệt không có quyền gi*t nàng.
Cha ta trên triều, sắc mặt trắng bệch, suýt nữa không giữ nổi hốt bản.
Ông ta rít qua kẽ răng:
“Một lũ nói bậy!”
Lý Minh Chiêu giờ không màng triều chính, giám quốc hiện tại là ta.
Cha ta tin rằng ta sẽ trừng trị Triệu Toại, nên đầy tự tin bước ra giữa triều:
“Nương nương!
Người này ăn nói xằng bậy, vu khống con gái thần!
Thật sự đáng c.h.ế.t vạn lần!”
Ta nhàn nhạt cười, từ trên ngai cao nhìn xuống:
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
“Thật sao?
Bản cung sao lại nhớ có chuyện này…
Hôm Giang Minh Nguyệt chặt đ*t tay Đan Quế, bản cung hình như đứng bên cạnh, tận mắt chứng kiến.
Thừa tướng cho rằng bản cung sẽ nói dối sao?”
Ta nói tiếp, giọng lãnh đạm mà bén như lưỡi dao:
“Ngài và ta, thân là người trên, càng nên tuân thủ lễ pháp.
Tuyệt đối không thể bao che người nhà, khiến bách tính lạnh lòng.”
Môi cha ta run rẩy, ngẩng đầu nhìn ta như nhìn một người xa lạ.
Khoảnh khắc ấy, ông mới hiểu ra:
Ta chưa bao giờ là con cờ trong tay ông.
Tất cả ngoan ngoãn, hiểu chuyện, nhẫn nhịn, đều là giả vờ.
Đưa ta vào Đông Cung, là lựa chọn sai lầm nhất đời ông ta.
Ta sẽ không trở thành tấm đá lát đường cho nam đinh Giang gia bước vào triều đình.
Ta là phù chú đòi mạng của Giang gia.
Nhưng điều này… đều là do họ tự chuốc lấy.
21
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quan-huu-hoi/2021.html.]
Trận chiến với Tam hoàng tử, đối với Lý Minh Chiêu là một đả kích quá lớn.
Chàng đêm đêm gặp ác mộng, ngày càng dựa dẫm vào ta, không thể rời xa ta.
Mỗi ngày trước khi ta đi, chàng đều nắm tay ta, như một con mèo nhỏ cầu xin ta.
"A Thiền, nàng đừng đi, đừng đi được không?
Nàng ôm ta thêm chút nữa đi, ôm ta đi."
Chàng sẽ khóc, sẽ rơi lệ, sẽ cầu xin ta yêu chàng.
Mẫu hậu chàng vì chàng mà bệnh nặng không dậy nổi,
Những quần thần từng ủng hộ chàng đều rời bỏ chàng.
Chàng bị giam cầm trong cung điện sâu thẳm này,
Bị giam cầm trong thất bại dưới sự nhân từ của mình.
Chỉ có ta và con của chúng ta bầu bạn với chàng.
Chàng bây giờ có thể nắm giữ, chỉ có tay ta.
Nhưng ta chỉ là, từng ngón từng ngón bẻ tay chàng ra, đẩy chàng ra.
Rồi, cười như không cười mà dịu dàng nói với chàng
"Lý Minh Chiêu, ta muốn đi gi&t người đây.
Chàng sẽ nấu cơm sẵn đợi ta và A Vu về dùng cơm đúng không?"
Chàng gật đầu, hoảng hốt cầu xin ta.
"A Thiền, nàng về sớm nhé, ta đợi nàng."
Ta có chút vui vẻ sờ mặt chàng.
"Lý Minh Chiêu, ta đột nhiên không muốn chàng ch&t nữa.
Chàng ở bên ta được không?
Một mình ta, buồn chán lắm."
Chàng ngoan ngoãn gật đầu.
"Được thôi, A Thiền, ta ở bên nàng, ta sẽ mãi mãi ở bên nàng."
Ta sai người ngừng cho Lý Minh Chiêu dùng Ngũ Thạch Tán.
Nếu còn dùng nữa, chàng sẽ biến thành kẻ ngốc mất.
Vậy thì quá vô vị rồi.
--------------------------------------------------