Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quốc Sắc Thiên Hương

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edited by Cigar.

“A Ly ——” Trần Uy cơ hồ nước mắt hai hàng, hai mắt đều đỏ lên, hắn tìm được ống kính máy quay, lấy góc độ hoàn mỹ không chê vào đâu được chớp chớp hai mắt xinh đẹp của bản thân. “Hoạn nạn gặp chân tình, tôi thật không biết phải cảm ơn cậu như thế nào.”

“Không cần phải cảm ơn tôi, tôi còn để lại hai trăm đồng.” Mặc Lý chẳng hề để ý nói.

Cậu càng cường điệu vụ hai trăm đồng, Trần Uy lại càng cảm động.

Trời ạ~ Đây là loại tâm hồn nào vậy! Trên thế giới này như thế nào sẽ có một người vừa đẹp vừa thiện tâm như vậy, quả là một tiên tử chân chính không màng ích lợi toàn tâm toàn ý vì người khác. Fan của Mặc Lý đều nói cậu là Hồ tiên lạc xuống cõi phàm, quả thật không phải chém gió.

Có bạn như thế, còn cầu gì nữa.

Trần Uy nháy mắt lâm vào niềm cảm động thật sâu do chính mình tạo ra.

Ở giữa lúc cảm động, hắn đột nhiên nghĩ tới cái gì, vội vàng tạm thời thu hồi tình cảm, hỏi một câu với điện thoại.

Không phải hắn lòng tiểu nhân, dựa vào trình độ bần cùng của Mặc Lý, rất có khả năng sẽ phát sinh chuyện khó coi.

Khán giả và MC rõ ràng đã muốn nín tới cực hạn.

“Sao có thể, trừ khoản tiền phải gửi về cho gánh hát tôi vẫn còn mấy chục vạn ở trong thẻ, cậu muốn tôi lập tức chuyển cho cậu.”

Điện thoại tiếp tục truyền ra giọng nói thanh thúy êm tai của Mặc Lý.

Trần Uy cắn môi dưới, thả tâm để bản thân trầm luân vào niềm cảm động, đỏ hốc mắt.

“Tôi để lại hai trăm đồng.”

“Nếu cậu dám quỵt tiền của tôi, hai trăm đồng là đủ để thỉnh thầy pháp đâm kim vào hình nộm nguyền rủa cậu.”

Trần Uy: “….”

“Tôi vừa mới xem qua review, rất linh. Người mượn tiền của tôi không trả, chân trời góc bể tôi cũng sẽ không bỏ qua cho đối phương.”

Trần Uy: “……….”

“Ha ha ha ha ha ha ——” MC đột nhiên bộc phát ra một tiếng cười khoa trương, hành động của MC chính là tuyên bố bỏ lệnh cấm, khán giả cũng bắt đầu nở nụ cười, sắc mặt của Trần Uy khá phức tạp.

Hắn thừa nhận rất có feel, nhưng là hắn thế nào một chút cũng cười không được?

“Chào Mặc bầu gánh Mặc Lý. Chúng tôi là chương trình thực tế Tinh Kỳ Ngũ Hữu Hí. Vừa rồi chỉ là một tiết mục của chương trình, cũng không phải Trần Uy định mượn tiền cậu rồi bỏ trốn, cho nên cậu không cần phải search cửa hàng mua hình nộm đâm kim.” MC đi tới đối diện điện thoại cười nói.

“Ha ha ha ha ha ha.”

Khán giả còn đang cười rất to, Trần Uy bụm mặt không đành lòng nhìn thẳng.

Mặc Lý rốt cuộc là cố ý hay vẫn là trời sinh ngay thẳng? Hắn thật sự nhìn không rõ.

“Phải không. Tôi biết ngay.” Giọng của Mặc Lý khá là thong dong, hơn nữa tràn ngập tự tin.

Trần Uy đã muốn không thể tin được cậu.

“A Ly, tôi bị tổn thương.” Hắn nửa thật nửa giả tố khổ với điện thoại.

Mặc Lý cười nói: “Phải không, là không cho mượn tiền làm cậu bị tổn thương, hay vẫn là sau khi mượn tiền bị thúc giục trả nợ khiến cậu tổn thương hơn?”

Trần Uy thật sự lâm vào tự hỏi.

MC cười to lên tiếng tổng kết: “A, không nghĩ tới tiết mục này của chúng ta cư nhiên có thể lên tới tầm vóc một vấn đề triết học để suy ngẫm. Cảm ơn Mặc Lý đã tham dự. Trần Uy còn gì muốn nói với bạn tốt của cậu không?”

Ống kính máy quay đồng thời chuyển lại đây, Trần Uy tìm đúng góc độ bản thân đẹp trai nhất, nói với ống kính: “A Ly, giữ lại hai trăm đồng của cậu đi, chờ tôi tìm cậu chúng ta cùng đi ăn, cậu mời khách!”

Cuộc gọi ở trong một trận ồn ào bị cắt đứt, Mặc Lý thở ra một hơi quăng điện thoại sang một bên, khuôn mặt xinh đẹp nhất thời nhăn thành một nhúm.

“Tránh ra, đừng nghịch em nữa. Lúc em gọi điện anh ồn ào làm chi, may mắn em nhanh tay che mic, bên kia cư nhiên đang ghi hình chương trình. Trần Uy cái tên đào hố hãm hại này, cũng không nhá trước một tiếng.”

Thời điểm cậu và Trần Uy trò chuyện, Yến Lẫm ngay tại bên cạnh giống như một đứa bé khuyết thiếu sự chú ý, không có lấy một khắc im lặng, không phải nghịch tay áo cậu thì là sờ sờ tay cậu, còn muốn thường thường bồi thêm một câu: “Cúp đi, là lừa đảo đấy”, “Có gì hay mà tán gẫu, cùng anh về nhà nấu cơm”, thật sự là tìm phiền toái.

Yến Lẫm không phản ứng với sự oán giận của Mặc Lý, chỉnh lại tay áo sơ mi trắng, mở cửa xe.

“Về nhà.”

Chương trình thực tế mà Trần Uy ghi hình rất nhanh được chiếu, ở dưới sự cắt nối biên tập các loại hiệu ứng âm thanh tạo tiếng cười, một đoạn này thập phần hài hước, cũng không có sự xấu hổ mà Trần Uy đã lo lắng. Hắn cuối cùng yên lòng.

Nương độ hot của phim truyền hình vừa mới công chiếu cùng với khán giả trụ cột của chương trình thực tế này, rating kỳ này xem như là thành công. Công ty đại diện của Trần Uy nhân cơ hội tung ra mấy bài đăng tâng bốc khen tặng, người đại diện Hà Mân của Mặc Lý cũng thừa dịp mua mấy cái hot search, giúp cậu đẩy mạnh cảm giác tồn tại.

Đoạn của Trần Uy và Mặc Lý cũng bị fan của hai người cắt riêng ra, chỉnh sửa repost đủ loại.

Đây vốn là thao tác cơ bản nhất, nhưng là hai ngày sau, một cái tài khoản weibo nguyên bản nhỏ bé chẳng có gì đáng nói không biết thời tới hay như nào mà đột nhiên bị đẩy lên top search.

[Chẳng lẽ chỉ có một mình tôi nghe ra được, bên phía Mặc Lý còn có giọng của một người đàn ông thần bí khác… Ngay tại phút thứ 3 giây thứ 16! Một câu “Theo anh về nhà” cực rõ! Mọi người nghe kỹ mà xem!]

Thời điểm Hà Mân nhìn thấy cái bài đăng của tài khoản này thì nó đã bị repost mấy vạn lần, tất cả những người repost đều là cao thủ nghe giọng đoán người và thám tử nổi danh, có người @Lý Thiếu Thiên có người điểm danh Yến Thâm. Fan của Lý Thiếu Thiên nằm không cũng trúng đạn tất nhiên kéo vào war, nhao nhao ồn ào rất náo nhiệt.

Hà Mân lập tức gửi cho Mặc Lý xem, cách một màn hình điện thoại vẫn còn có thể cảm nhận được cơn sóng dữ cuồng bạo từ cô đổ ập xuống.

[Cậu rốt cuộc là sao vậy!! Mới yên tĩnh không được bao lâu đã gây chuyện! Cậu quả thật là nghệ sĩ kém cỏi nhất tôi từng dẫn dắt! Cậu cho dù muốn tạo scandal ồn ào thì ít nhất cũng kiếm một người khác phái cho tôi có được không!]

Mặc Lý hồi âm cho đối phương một cái mặt mỉm cười, nhấn vào clip xem thử. Ngày đó Yến Lẫm một mực quấy rầy cậu, cậu tưởng là thật sự bại lộ, thu luôn cả giọng của Yến Lẫm vào.

Nhưng cậu dựa theo thời gian mà chủ thớt phát hiện cẩn thận lắng nghe cũng không nghe ra được có giọng của Yến Lẫm, càng không có như bọn họ thề son sắt chắc như đinh đóng cột nghe được rất rõ ràng hai chữ “Về nhà.”

Thẳng đến khi có người dùng công nghệ xử lý đem đoạn âm thanh kia phân giải phóng đại, Mặc Lý mới mơ mơ hồ hồ nghe được giọng của Yến Lẫm.

Nhưng đó cũng là bởi vì cậu và Yến Lẫm thật sự rất quen thuộc, hơn nữa ngày đó những lời Yến Lẫm nói cậu còn nhớ rõ, cho nên cậu mới có thể xác nhận giọng của Yến Lẫm và nội dung trò chuyện.

Còn mấy cư dân mạng này ngay từ đầu là làm sao mà phát hiện!

“Những người này có độc hả!” Mặc Lý ném điện thoại rú lên một tiếng.

Cậu không muốn sao CP gì hết, cũng không muốn cột với Lý Thiếu Thiên hay Yến Thâm chặt như vậy, lần này rõ ràng tất cả đều là chuyện do cư dân mạng gây ra, một đám người lăn qua lộn lại đẩy cậu lên top search, còn nói cậu sao tác, thật sự là anh anh anh.

Fan của Lý Thiếu Thiên ồ ạt đổ bộ vào tài khoản weibo của cậu cầu cậu buông tha, Mặc Lý cũng muốn nói cầu buông tha, ai viết về idol âu yếm của các người thì các người đi tìm người đó đi! Cậu từ đầu tới cuối chưa hề nói nửa chữ ok.

Mặc Lý mở tài khoản weibo thật lâu đã không login, khó được đăng một status.

[Tôi không có, không phải tôi, đừng tìm tôi.]

Sau đó liền thoát weibo thành thành thật thật đọc kịch bản.

War đi ồn ào đi, dù sao cũng không thể khiến cậu bị làm sao!

Trần Uy vẫn ôm di động không buông tay lúc nhìn thấy tin này ở trên top search còn có chút không đành lòng nhìn thẳng, che kín hai mắt.

Hắn đã muốn có thể đoán được tình thế kế tiếp, tất nhiên là lưu lượng của đối phương sẽ bị đẩy lên thêm một tầng cao.

Nhân vật chính nguyên bản là hắn —— Ít nhất là một trong những nhân vật chính, cứ như vậy bị khán giả quên đi ngồi trong góc đếm kiến.

Trách không được gần đây trong giới lan truyền một truyền thuyết, cũng không biết bắt nguồn từ ai, báo cho các nghệ sĩ không cần tùy tiện cùng Mặc Lý hợp tác. Bởi vì cậu có thể cướp sạch tất cả nổi bật của đối tượng hợp tác, cuối cùng thành toàn lưu lượng của chính cậu. Đây là một con hồ ly tinh thái dương bổ dương!

Vấn đề là Trần Uy biết, này căn bản không phải là do Mặc Lý chủ đích sao tác, gọi điện thoại cho Mặc Lý hoàn toàn là do hắn lâm thời hành động, Mặc Lý căn bản không chiếm quyền chủ động.

Tương đương là hắn một tay đưa Mặc Lý lên top search, thật sự là làm cho người ta ý nan bình!

“A Uy.”

Thời điểm Trần Uy đang cầm di động than thở, một giọng nói ôn hòa đột nhiên ở phía sau vang lên.

Hắn vội vàng xoay người nhìn về phía người tới: “Tĩnh Nhân, em đã đến rồi.”

Từ tổng Từ Tĩnh Nhân là kim chủ của hắn, hắn từ trước đến nay chăm sóc đối phương rất chu đáo. Chu đáo này không phải là nói hắn đối với đối phương tất cung tất kính, mà là hắn thật sự xem người đẹp hết thời chỉ còn sót lại một ít phong vận này thành bạn gái của hắn mà chung sống.

Thứ phụ nữ cần không phải là cao cao tại thượng, mà là sự che chở rõ ràng của đàn ông. Mặc dù là Từ Tĩnh Nhân một mình đảm đương một phía nói một không hai ở trong sự nghiệp, cũng sẽ không thích “bạn trai” mà cô bao dưỡng xem cô là kim chủ hoặc cấp trên để đối đãi. Trần Uy đó giờ vẫn luôn hiểu được điểm này.

Từ Tĩnh Nhân đưa cho hắn một ly cà phê, nhìn về phía điện thoại của hắn.

“Đang xem tin tức giải trí?” Đôi mắt sáng ngời của cô liếc về phía hắn. “Ghen tỵ với Mặc Lý?”

Đồng dạng cũng thò một chân vào sản nghiệp giới giải trí, Từ Tĩnh Nhân cũng không xa lạ với chuyện Trần Uy gặp phải trong công việc. Trần Uy đang cầm ly cà phê liên tục lắc đầu.

Từ Tĩnh Nhân cười cười: “Anh không cần phủ nhận, ghen tỵ với người vĩ đại hơn mình là chuyện bình thường của con người, không vi phạm đạo đức.”

“Bởi vì ghen tỵ mà đi làm chuyện gây hại cho đối phương mới là vô đạo đức. Chẳng những vô đạo đức, mà còn thực ngu xuẩn.”

Từ Tĩnh Nhân giống như nhớ tới chuyện gì, khóe môi lộ ra một nụ cười trào phúng.

Trần Uy biết “bạn trai” cũ của Từ tổng, diễn viên kiêm ca sĩ từng bạo hồng một thời Lâm Nhan.

Ai trong giới cũng biết Từ tổng thích Lâm Nhan nhiều đến chừng nào, cô chưa bao giờ tỏ thái độ bao dưỡng với đối phương, hoàn toàn xem bản thân như là vợ của Lâm Nhan, vì hắn trải đường, vì hắn vào bếp nấu cơm canh. Thái độ của Lâm Nhan đối đãi Từ Tĩnh Nhân lại thập phần ngạo mạn, này cũng là một trong những chủ đề tán gẫu thường xuyên của người trong giới.

Lâm Nhan chướng mắt Lý Thiếu Thiên, Từ Tĩnh Nhân vì hắn nhiều lần ra tay chèn ép Lý Thiếu Thiên, này cũng không là bí mật.

Sau lại đã xảy ra chuyện gì, Trần Uy không biết, chính là hiện tại, hắn thành bạn trai của Từ Tĩnh Nhân. Lâm Nhan cũng đi ăn máng khác, công việc của hắn cũng không bị ảnh hưởng gì, hiển nhiên Từ Tĩnh Nhân cũng không có vì chia tay mà đi chèn ép hắn.

“Tĩnh Nhân, anh là người như thế nào chẳng lẽ em còn không biết.” Trần Uy nắm bả vai đơn bạc của Từ Tĩnh Nhân, lộ ra tươi cười nhất quán như ánh mặt trời, không có một tia lo lắng.

“Anh thừa nhận anh có ghen tỵ với thể chất tạo độ hot của A Ly, nhưng anh còn chưa phát rồ đến mức bởi vì chút chuyện nhỏ này mà ngay cả bạn bè cũng không cần.”

“Bạn bè sao?” Từ Tĩnh Nhân nhìn hắn một cái, cười cười nói: “Anh nếu có thể ở cái giới giải trí này kết giao được một người bạn thật lòng, vậy thì cũng xem như là bản lĩnh của anh.”

“Vậy em chống mắt lên xem đi.” Trần Uy nhướn lông mi vỗ vỗ ngực.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quốc Sắc Thiên Hương
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...