Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quý Phi Độc Ác Dạy Kế Nữ

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tiểu nha đầu khóc lóc t.h.ả.m thiết đến lạc cả giọng.

Bên cạnh, Thúy Trúc cũng phụ họa:

"Nương nương, công chúa đáng thương thế này, chúng ta cứ giữ nàng lại đi."

"Tối qua khi nô tỳ thay quần áo cho công chúa, phát hiện trên người nàng toàn là vết thương..."

"Cung này toàn là những kẻ xu nịnh, giẫm lên kẻ yếu. Hiền phi mất chưa đầy một tháng, công chúa đã bị lạnh nhạt và ngược đãi không ít rồi."

Nói xong, Thúy Trúc cũng tỏ ra sắp khóc đến nơi.

Ta bị hai kẻ một lớn một nhỏ này làm ầm đến đau đầu, đành gật đại một cái cho qua chuyện.

Tạ Thư Nhiên, ngươi đúng là chet rồi vẫn không để ta được yên!

Ta và Tạ Thư Nhiên, nói trắng ra, vốn là kẻ thù truyền kiếp.

Chuyện có thể tóm gọn lại là: ngoại tổ mẫu của nàng ta và ngoại tổ mẫu của ta cùng thích một vị trạng nguyên năm đó.

Từ lúc mới vào cung, ta và nàng ta đã không ưa gì nhau.

Nàng ta thấy ta kiêu căng ngạo mạn, không coi ai ra gì.

Ta lại thấy nàng ta giả nhân giả nghĩa, đạo mạo đáng ghét.

Tóm lại, chính là nhìn nhau không thuận mắt.

Hậu cung vốn là một chiến trường khốc liệt.

Một đám tiểu thư khuê các được nuông chiều từ bé lại phải tranh giành một nam nhân, tìm đủ mọi cách cướp lấy chút ít ân sủng từ tay kẻ khác.

Tạ Thư Nhiên giả bệnh tám lần để cướp Hoàng đế khỏi tay ta.

Ta thì cố tình trật chân ở ngự hoa viên, chặn đường nàng ta năm lần.

So với những thủ đoạn tranh đấu ngấm ngầm, ta và nàng ta chính là kẻ thù không đội trời chung một cách rõ ràng nhất.

Toàn bộ hậu cung đều biết ta và Tạ Thư Nhiên bất hòa.

Thế nên, khi tin công chúa Phúc An ở lại trong cung của ta lan ra, cả hậu cung đều hóng chuyện.

Và người đầu tiên không thể ngồi yên chính là Hoàng hậu.

Hoàng hậu đến lúc ta đang cùng Phúc An ngồi phơi nắng trước cửa viện.

Đứa trẻ này trắng bệch, nhìn là biết sức khỏe không tốt. Trẻ con phải phơi nắng nhiều mới tốt.

Khi tiếng “Hoàng hậu giá đáo” vang lên, một nữ nhân trong bộ cung trang màu lam bảo thạch, được cung nhân dìu đỡ, chậm rãi bước vào.

Phía sau còn có một nhóm phi tần đến hóng chuyện, ai nấy đều lộng lẫy kiêu sa.

Ta lười nhác đứng dậy, hành lễ qua loa.

Hoàng hậu vẫn giữ nụ cười đoan trang, dịu dàng như thường lệ: “Quý phi không cần đa lễ.”

Nói rồi, nàng quay đầu, giả vờ như mới nhìn thấy Phúc An, kinh ngạc thốt lên: “Ồ, Phúc An sao lại ở đây?”

Phúc An ngoan ngoãn hành lễ với Hoàng hậu: “Cung chúc Hoàng ngạch nương an khang.”

“Phúc An, mau đứng dậy, đến đây để Hoàng ngạch nương ôm nào.”

Nhìn kỹ thuật diễn vụng về của nàng ta, ta không nhịn được mà đảo mắt.

“Hoàng hậu nương nương có lời gì cứ nói thẳng, không cần quanh co.”

“Muội muội nói gì vậy, bổn cung chỉ nghĩ rằng đây cũng là duyên phận giữa muội và Phúc An.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quy-phi-doc-ac-day-ke-nu/chuong-2.html.]

“Hay là để con bé ở lại danh nghĩa muội mà nuôi nấng đi.”

Lần này đến lượt ta mất bình tĩnh.

Nhưng Hoàng hậu căn bản không cho ta cơ hội từ chối, lập tức quay sang hỏi Phúc An: “Phúc An, con có thích Quý phi không?”

“Phúc An thích Uyển nương nương.”

“Vậy sau này con đi theo Uyển Quý phi nhé?”

Không hổ là Hoàng hậu, chỉ vài câu đã định đoạt số phận Phúc An, lại còn ngay trước mặt các phi tần khác.

Sau này, nếu có chuyện gì xảy ra với con bé, cũng chẳng thể trách lên đầu nàng ta được.

Sau khi Hoàng hậu rời đi, ta chống cằm nhìn Phúc An, giọng nói mang theo vài phần đe dọa:

“Nhóc con, đã muốn ở lại Chiêu Hoa cung của ta thì phải tuân thủ quy tắc ở đây.”

“Cung quy đầu tiên: phải giữ khoảng cách mười mét với bổn cung.”

Nói xong, ta lập tức bỏ chạy, cứ như phía sau có hổ sói đuổi theo.

Nuôi trẻ con à?

Ngày ba bữa cho nó ăn no, chắc cũng không đến mức nuôi chet đâu.

Ta và Phúc An đã sống cùng nhau một khoảng thời gian rất dài… với thái độ tôn trọng nhưng xa cách.

Con bé rất ngoan, biết ta không thích nó nên chưa bao giờ chủ động xuất hiện trước mặt ta.

Ngược lại, Thúy Trúc thường xuyên nhìn ta thở dài: “Nô tỳ chưa từng thấy đứa trẻ nào ngoan như Công chúa Phúc An.”

“Nhỏ xíu thế này, nhìn thôi cũng khiến người ta mềm lòng, nương nương sao có thể nhẫn tâm được chứ?”

Ta hờ hững nhổ vỏ nho, giọng điệu tùy ý: “Ngươi chẳng lẽ mong bổn cung xem con của Tạ Thư Nhiên như tổ tông mà cung phụng chắc?”

“Bổn cung là một kẻ ác độc, cho nó một miếng cơm ăn đã là nhân từ lắm rồi.”

Thúy Trúc không nhịn được lầm bầm một câu: “Nương nương lúc nào cũng như vậy, tự mình tạo ra danh tiếng xấu, đến cả Hoàng thượng cũng lâu rồi không đến cung chúng ta.”

“Không đến thì càng tốt, đến lại phải hầu hạ cái tên cẩu…”

Chưa kịp nói xong, Thúy Trúc đã vội vàng bịt miệng ta: “Nương nương, cẩn trọng lời nói!”

Cung này đâu có ai ngoài chúng ta.

Chẳng lẽ mong mấy con chim trên trời bay đi mật báo với Hoàng thượng rằng ta vừa c.h.ử.i hắn chắc?

Thúy Trúc theo ta bao năm, vậy mà càng ngày càng ra dáng một bà già cổ hủ rồi.

Lúc rảnh rỗi, ta thích cùng Thúy Trúc dạo quanh ngự hoa viên.

Không phải vì thích ngắm hoa cỏ gì đâu, chủ yếu là vì vị phân của ta cao, trong hậu cung này, ngoài Hoàng hậu ra, ai gặp ta cũng phải hành lễ.

Bổn cung lăn lộn bao năm, cuối cùng cũng leo lên được vị trí Quý phi, đương nhiên phải ra ngoài phô trương một chút rồi.

Vừa hay Hoàng hậu lại là người không thích dạo chơi.

Từ khi còn ở khuê phòng, nàng ta đã là một mỹ nhân yếu đuối, bệnh tật, đến lúc làm Hoàng hậu lại càng suốt ngày đau ốm.

Nếu không phải vì gia thế của nàng ta cao hơn ta một bậc, chức vị Hoàng hậu này chưa chắc đã thuộc về nàng.

Nói đi nói lại, vẫn là trách cha ta không tranh giành đến nơi đến chốn.

Hôm nào phải viết thư răn dạy ông ấy một trận mới được.

Nghĩ đến đây, ta đã đi đến cái đình nhỏ giữa ngự hoa viên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quý Phi Độc Ác Dạy Kế Nữ
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...