Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Quý Phi Độc Ác Dạy Kế Nữ

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hoàng thượng quá coi trọng hư danh. Cho nên hắn cam tâm dâng cả con gái ruột của mình, để thành toàn cho thanh danh ấy.

Lần đầu tiên Hoàng hậu mất hết thể diện.

Nàng ấy sụp xuống trước mặt hoàng thượng, cầu xin hắn thu hồi mệnh lệnh. Nhưng lời quân vương đã định, nặng tựa ngàn vàng.

Dù trên bàn cân ấy là niềm tin của thê t.ử, hay sinh t.ử của con gái ruột.

Ngày Phúc Khang xuất giá, mười dặm hồng trang, chiêng trống tưng bừng, náo nhiệt vô cùng.

Nhưng chẳng ai có thể cười nổi.

Nghe nói bên Hung Nô, người ta uống m//áu tươi ăn thịt sống, ai nấy đều hung bạo tàn nhẫn.

Ngu quý nhân thở dài:

"Phúc Khang vẫn còn là một đứa trẻ mười bảy tuổi thôi mà."

"Một đứa trẻ như vậy, Hoàng thượng sao lại nhẫn tâm chứ?"

Ta khẽ ôm lấy Phúc An bên cạnh, trên mặt không biểu lộ gì. Nhưng trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi buồn lạnh lẽo.

Thỏ chet, cáo còn thương. Huống hồ lần này kẻ bị hy sinh lại chính là "cáo" kia.

Hoàng hậu như già đi mười tuổi.

Tựa như trong khoảnh khắc, có người đã rút sạch tinh thần và sức sống của nàng. Nhìn theo Phúc Khang, nàng cười rồi khóc, khóc rồi lại cười.

Đợi đến khi tất cả mọi người đều rời đi, nàng ấy vẫn cứ ngẩn ngơ nhìn theo.

Mãi cho đến khi đội ngũ ngàn người ấy không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Ta lặng lẽ đứng sau nàng, dịu giọng nói: "Người dạy dỗ Phúc Khang rất tốt."

Hiểu lễ nghĩa, có lòng với gia tộc và quốc gia.

Con bé biết mình phải đi hòa thân, không khóc không làm loạn, chỉ dập đầu ba cái thật mạnh, cảm tạ Hoàng thượng đã sinh ra mình.

Nhưng Hoàng hậu lại khàn giọng nói: "Ta thà rằng mình không dạy dỗ con bé tốt như vậy, thà rằng nó biết phản kháng, biết từ chối, dù có phải chống lại bậc trên."

"Ngươi có biết không, hôm ấy nó quỳ trước mặt ta nói rằng, Phúc Khang là công chúa, tất nhiên phải gánh vác trách nhiệm của một công chúa, xứng đáng với sự cung dưỡng của thiên hạ."

Ta bỗng nhiên mở miệng: "Nhưng hòa thân chưa bao giờ là trách nhiệm của công chúa một nước, điều đó chỉ chứng minh đất nước chúng ta yếu kém mà thôi…"

Hoàng hậu nghe vậy, đột ngột quay đầu nhìn ta, mắt mở to: "Quý phi, cẩn thận lời nói!"

Ta lại chẳng để tâm, phủi nhẹ bụi trên áo, khóe môi nhếch lên nụ cười nhàn nhạt.

"Triệu Minh Châu, người đã cẩn trọng lời nói cả đời, nhưng được gì chứ?"

"Trừ việc người ta nhắc đến người sẽ khen một câu ‘Hoàng hậu hiền đức’, ngươi còn có gì nữa?"

"Danh tiếng hiền đức của người khiến người đến con gái ruột cũng không bảo vệ nổi."

Hoàng hậu trừng mắt nhìn ta, nhưng không thể thốt ra lời phản bác nào.

Trên đường hồi cung, Phúc An khẽ nắm lấy tay ta.

Rõ ràng trước đây vẫn chỉ là một bé con cao đến thắt lưng ta, từ lúc nào đã gần cao bằng ta rồi?

Bọn trẻ ngày một lớn, còn chúng ta thì ngày một già đi.

Thân thể Hoàng hậu ngày càng yếu. Thái y nói, e rằng nàng ấy khó qua khỏi mùa đông này.

Có lẽ vì từng là phu thê từ thuở thiếu niên, Hoàng thượng vẫn nhớ đến những điều tốt đẹp của Hoàng hậu.

Hiếm khi thấy hắn dịu dàng hơn một chút. Hắn nắm tay Hoàng hậu, hỏi nàng còn tâm nguyện gì không?

Hoàng hậu nghe vậy, thoáng ngẩn người: "Thần thiếp… thần thiếp muốn gặp lại Phúc Khang một lần."

Từ sau khi công chúa Phúc Khang đi hòa thân, rất ít người còn nhắc đến con bé.

Bởi vì mỗi lần nhắc đến, người ta lại nhớ đến sự bất lực của Hoàng thượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quy-phi-doc-ac-day-ke-nu/chuong-6.html.]

Hòa thân chưa bao giờ là một câu chuyện đẹp.

Quả nhiên, sắc mặt Hoàng thượng trầm xuống.

Hắn lạnh lùng hừ một tiếng, nói: "Hoàng hậu thật sự bệnh nặng rồi, đến mức nói ra những lời không biết nặng nhẹ như thế này."

Nói xong liền phất tay áo bỏ đi.

Hoàng hậu ngồi ngây người nhìn theo, không biết đang nghĩ gì.

Một lúc lâu sau, người khẽ gọi ta.

"Ôn Cẩn, ngươi nói xem… ta có thực sự đã sai không?"

Dường như Hoàng hậu cũng không mong chờ câu trả lời từ ta, chỉ tự mình lẩm bẩm.

"Là ta sai rồi…"

"Là ta sai rồi…"

Các phi tần khác nhìn nhau, cúi đầu không biết phải làm sao.

Ta phất tay, ra hiệu cho bọn họ lui xuống trước.

Sau đó mới bước đến, nắm lấy tay Hoàng hậu.

"Người không sai, Phúc Khang được người dạy dỗ rất tốt."

"Con bé xứng đáng với danh hiệu công chúa."

Hoàng hậu lặng im một lúc lâu, rồi nhẹ giọng nói: "Nhưng Ôn Cẩn, nếu là ngươi… Nếu ngày đó, người phải xuất giá là Phúc An…Ngươi chắc chắn sẽ không để mặc Phúc An bị gả đi như vậy, đúng không?"

Ta nghe vậy, nắm c.h.ặ.t t.a.y người. Ánh mắt vốn luôn thu liễm giờ đây thoáng lóe lên sát khí. Ngay cả giọng nói cũng nhuốm đầy hơi lạnh.

"Dù có phải giet vua soán vị, ta cũng sẽ không để bất kỳ ai động đến dù chỉ một sợi tóc của con gái ta!"

"Hay… hay… khụ khụ… hay lắm!"

Hoàng hậu liên tục nói ba chữ "hay lắm", sau đó lấy từ dưới gối ra một miếng ngọc bài.

"Đây là nhóm t.ử sĩ mà ta đã âm thầm nuôi dưỡng, ba ngàn tinh binh. Nếu… ta nói là nếu… nếu có thể…"

"Xin ngươi… hãy đưa Phúc Khang về nhà."

Ánh mắt Hoàng hậu lướt qua ta, nhìn thẳng vào khoảng không xa xăm. Như thể đang dõi theo một người nào đó. Rồi nàng nghiêng đầu, mãi mãi không tỉnh lại nữa.

Hoàng hậu băng hà, cả nước để tang.

Ta quỳ trước linh vị nàng, quỳ suốt một ngày một đêm.

Nhớ ngày ta mới vào cung, Hoàng hậu đã là Hoàng hậu rồi.

Nàng vẫn luôn như vậy—mang danh tiếng tốt, luôn đứng giữa hòa giải mọi chuyện.

Trong cung, hễ có phi tần nào tranh chấp, nàng cũng chỉ khuyên người ta lấy hòa làm quý.

Nhớ lần ta cãi nhau với Tạ Thư Nhiên, cãi đến tận trước mặt Hoàng hậu.

Nói trắng ra, đó là ta đơn phương ức h.i.ế.p nàng ấy.

Hoàng hậu vẫn như cũ, phạt cả hai bên ngang nhau.

Người luôn nhẹ nhàng như thế.

Duy chỉ có một lần trong cung học.

Lúc ta dạy dỗ các hoàng t.ử và công chúa của các cung. Lần đó, Hoàng hậu không phạt ta. Người còn giúp ta dẹp yên những phi tần muốn gây chuyện. Sau đó, lặng lẽ khen ta một câu: Dạy dỗ rất tốt.

Khoảnh khắc ấy, ta mới lần đầu thấy Hoàng hậu trông thật sống động.

Cũng chính lúc đó, ta mới nhận ra— Hoàng hậu không chỉ là Hoàng hậu.

Người chỉ là bị nhốt trong danh phận Hoàng hậu mà thôi.

Trước khi trở thành Hoàng hậu, người chỉ là Minh Châu của Triệu gia.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Quý Phi Độc Ác Dạy Kế Nữ
Chương 6

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...