Ta nhớ lần đầu tiên gặp Hoàng thượng, hắn đã là một kẻ già dặn đến đáng sợ, rõ ràng tuổi còn trẻ, nhưng miệng thì toàn nói về quy củ thể thống.
Rõ ràng mới hơn ba mươi, vậy mà lại mang dáng vẻ của một lão già.
Ta khẽ lùi về sau một chút, không để lộ bất cứ biểu cảm gì.
Hắn cũng chẳng nhận ra gì khác thường, chỉ theo lệ ngồi lại chỗ ta một lúc, uống một ấm trà.
Trà vừa vào miệng, hắn liền nhíu mày.
"Trẫm nhớ dạo trước đã ban cho nàng Long Tĩnh thượng hạng."
"Thần thiếp thấy ngon, sớm đã uống hết rồi. Hoàng thượng còn không?"
Ta chớp mắt nhìn hắn.
Hoàng thượng im lặng.
Thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh lại.
Rất lâu sau, hắn bỗng ngẩng đầu, chậm rãi nói một câu đầy ẩn ý:
"Phúc An dù không phải con ruột của nàng, nhưng nàng cũng nên để tâm dạy dỗ nó nhiều hơn, học thêm nữ giới, hiểu quy củ."
"Nếu không, sau này gả đi rồi, người ta lại nói trẫm không biết dạy con gái."
Hắn tự nói một mình, còn ta lại đột nhiên cảm thấy một cơn lạnh lẽo lan tỏa.
Khoảnh khắc đó, Phúc An dường như không phải con gái hắn, mà chỉ là một món hàng chờ được đem ra trao đổi.
Ta không định cho Phúc An tiếp tục đến cung học nữa.
Những trường học đàng hoàng chỉ dạy ra những kẻ ng//ốc như Tạ Thư Nhiên, hoặc những kẻ cứng nhắc như Hoàng hậu.
Thế nên, ta quyết định tự mình dạy dỗ Phúc An.
Khi ta nói ra quyết định này, Thúy Trúc nhìn ta với ánh mắt kỳ lạ, như thể đang nhìn thứ gì đó không đáng tin cậy.
Nhưng Phúc An thì rất vui.
Quả nhiên, chẳng có đứa trẻ nào thích đến trường cả.
Ta lập ra một kế hoạch học tập vô cùng nghiêm khắc.
Nhưng lại toàn là những thứ chẳng chính thống chút nào.
"Phúc An, bổn cung hỏi con, nếu có nam nhân đẹp trai quyến rũ con thì làm thế nào?"
"Thiến trước, giet sau!"
"Rất tốt. Thế nếu có trà xanh hãm hại con thì sao?"
"T//át mười cái, rồi để mặc người ta gán tội!"
Ta hài lòng gật đầu.
Cô nhóc này quả nhiên có thiên phú làm độc phụ.
Sau chuyện này, Ngu quý nhân lại thân thiết với ta hơn hẳn, dù phần lớn là từ phía nàng ta.
Bình thường không nhìn ra, nhưng hóa ra nàng ta cũng là kẻ mặt dày không biết xấu hổ.
Rõ ràng ta đã nhiều lần tỏ ý thích yên tĩnh, nàng ta vẫn cứ đến tìm ta. Dẫn theo Tam hoàng t.ử, vừa đến là ngồi lì cả ngày.
Có lần, nàng ta nhìn những gì ta dạy Phúc An, cuối cùng cũng thay đổi sắc mặt.
"Những thứ người dạy Phúc An, không phải thứ một công chúa nên học."
Lời này lại khiến ta có chút hứng thú.
"Công chúa nên học cái gì? Và không nên học cái gì?"
Ngu quý nhân bị ta hỏi đến á khẩu, mãi không trả lời được.
Một lúc lâu sau, nàng ta mới nghiêm túc nói: "Người có chắc không? Học những thứ này, thật sự là vì tốt cho Phúc An sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/quy-phi-doc-ac-day-ke-nu/chuong-5.html.]
Ta nhìn ra sân, nơi Phúc An bé nhỏ đang cầm kiếm, đôi tay trắng muốt vẽ nên một đường kiếm hoa lệ.
Những gì các hoàng t.ử có thể học, Phúc An của ta cũng có thể học.
Những gì các hoàng t.ử không thể học, Phúc An của ta vẫn có thể học.
Ánh hoàng hôn xuyên qua từng bức tường cung điện, phủ lên người con bé.
Giống như mặt trời vừa ló rạng.
"Ngươi nhìn xem…"
"Nhìn gì?"
Ngu quý nhân nghi hoặc quay đầu lại, liền thấy Tam hoàng t.ử đang đuổi theo một con bướm, lăn nhào xuống đất một cú đau điếng.
Nhưng cậu bé mập mạp ấy lại không khóc, vui vẻ bò dậy, tiếp tục đuổi theo.
"Chúng thật tươi sáng biết bao…"
"Không giống chúng ta… bị giam cầm quá lâu trong cái vỏ gọi là quy củ thể thống. Ta suýt nữa đã quên mất…"
"Quên cái gì?" Ngu quý nhân chớp mắt hỏi ta.
Ta nghiêng đầu nhìn nàng ta, mỉm cười, để lộ hàm răng trắng sáng đầy sắc bén.
"Quên mất ta là một độc phụ."
Ngu quý nhân: “…”
Thật ra, ta còn muốn nói rằng…
Mặt trời lặn trên thế gian này, luôn đón chào bình minh.
Năm Phúc An mười ba tuổi, đúng lúc Hung Nô xâm phạm biên giới.
Hoàng thượng để dẹp yên chiến sự, quyết định đưa một công chúa đi hòa thân.
Từ xưa đến nay, triều đại nào cũng thích dùng hôn sự của con gái làm con bài chính trị.
Trong cung lúc này có hai vị công chúa đến tuổi thích hợp.
Một là công chúa Phúc Khang, con của Hoàng hậu. Hai là công chúa Phúc Hựu, con của Hạ tần.
Hoàng hậu bao năm nay chỉ lo ăn chay niệm Phật, rất ít quan tâm chuyện trong cung.
Thật ra từ sau khi Tạ Thư Nhiên chet, cung đình này cũng chẳng còn gì thú vị nữa.
Trước kia mọi người tranh đấu với nhau, cũng chỉ để tìm chút niềm vui. Vì đến cuối cùng, những kẻ si tình đều chet sạch.
Sau này cả hậu cung chỉ còn mỗi Tạ Thư Nhiên là kẻ ng//ốc duy nhất thực lòng yêu Hoàng thượng.
Nàng dường như yêu tất cả mọi người một cách công bằng.
Chẳng ai thích tranh đấu với một kẻ tốt bụng đến ng//ốc ngh//ếch, nên dần dà cũng không ai tranh nữa.
Tưởng rằng mọi người có thể cứ thế mà chung sống yên ổn.
Nhưng Hoàng thượng lại không dung tha nhà họ Tạ, cũng không dung tha được kẻ ng//ốc như Tạ Thư Nhiên.
Thực ra âm mưu hãm hại nhà họ Tạ được sắp đặt vô cùng kín kẽ.
Nhưng một gia tộc trăm năm thanh danh, có thể nuôi dạy ra một kẻ ng//ốc như Tạ Thư Nhiên, làm sao có thể làm chuyện thông đồng với kẻ địch phản quốc?
Người sáng suốt đều nhìn ra đây là một vụ vu oan trắng trợn, nhưng không ai dám lên tiếng.
Từ ngày đó, ta liền chán ghét Hoàng thượng.
Cũng chán ghét những lời lẽ đạo lý cao đẹp mà hắn nói: "Trẫm là Thiên t.ử, nếu có thể hy sinh một công chúa để đổi lấy trăm năm ngừng chiến giữa hai nước, trẫm nguyện dâng hiến viên minh châu yêu quý nhất của mình."
Mọi người đều ca ngợi Hoàng thượng nhân từ biết bao, vì thiên hạ mà làm gương biết bao.
Nhưng danh tiếng tốt đẹp của hắn, lại phải đ.á.n.h đổi bằng cả đời hạnh phúc và tự do của một nữ nhân.
Có lẽ trong mắt hắn, một nữ nhân so với một quốc gia, nhẹ nặng thế nào đã quá rõ ràng. Nhưng ta không thể đồng tình.
--------------------------------------------------