Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

RỜI XA MÙA HẠ

Chương 12

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tạ Sơ Ngôn cảnh cáo: “Nếu hai người còn coi con là con trai, thì hãy tôn trọng Mạnh Đình Nguyệt. Nếu dám gây phiền phức cho cô ấy, đừng trách con đoạn tuyệt quan hệ.”

Cạch một tiếng, điện thoại bị ném xuống bàn trà.

Cùng lúc đó, tôi lạnh đến mức hắt hơi một cái.

Bị Tạ Sơ Ngôn bắt gặp ngay.

Anh đứng dậy, vòng qua góc phòng, nhìn thẳng vào tôi đang nấp phía sau nghe lén.

Vẻ giận dữ trên mặt dần chuyển thành bất lực, anh thở dài.

“Đi chân trần không lạnh à?”

Tôi gãi đầu: “Ờ, em… em ra uống nước.”

“Vào đi, anh rót cho em.”

“Dạ… vâng.”

Tôi chuồn vội vào phòng, khi Tạ Sơ Ngôn mang nước vào, tôi đã chui vào chăn kín mít, chỉ chừa lại hai con mắt.

Có lẽ vì vừa cãi nhau với bố mẹ, anh trông có chút lạnh lùng, xa cách.

Tôi ôm chăn ngồi dậy: “Vừa nãy anh nói thật sao?”

“Cái gì?”

“Chuyện họ sửa nguyện vọng của anh ấy.”

Tạ Sơ Ngôn nhìn tôi uống xong nước, nhận lấy chiếc cốc trống rồi mới nói:

“Ừ. Nếu chiều hôm đó anh không đăng nhập hệ thống để sửa lại nguyện vọng, có lẽ đến khi nhận được giấy báo nhập học, anh mới phát hiện nguyện vọng đã bị thay đổi. Cho nên, đừng tự trách vì anh đổi ngành. Không có em, sẽ không có anh của hôm nay.”

Trong bóng tối, tôi lại rúc vào lòng Tạ Sơ Ngôn, ôm chặt lấy anh.

“Học y có khổ không?”

“Không khổ.”

“Xạo.”

“Anh không lừa em.” Tạ Sơ Ngôn nhẹ nhàng vuốt lưng tôi, “Anh đôi khi vẫn nghĩ, việc gặp gỡ và tái ngộ giữa con người với nhau là định mệnh.”

Tôi nói trong giọng nghèn nghẹn:

“Cho dù chúng ta không gặp nhau, anh cũng nghĩ vậy sao?”

Ánh mắt Tạ Sơ Ngôn kiên định, giọng nói chắc nịch: “Đúng vậy, cho dù bao nhiêu năm trôi qua, Tạ Sơ Ngôn và Mạnh Đình Nguyệt cũng sẽ ở bên nhau, chỉ là vấn đề sớm hay muộn.”

13

Sau ngày hôm đó, cuối cùng tôi bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ đến chuyện kết hôn với Tạ Sơ Ngôn.

Tạ Sơ Ngôn rất chắc chắn nói với tôi rằng, tỷ lệ sống sót của tôi rất cao, hầu như không ảnh hưởng đến tuổi thọ.

Nếu không tái phát, khả năng lớn là tôi có thể sống đến khi trở thành một bà lão.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/roi-xa-mua-ha/12.html.]

Vì thế, hôn lễ được định sơ bộ vào nửa năm sau.

Nhân lúc này, tôi muốn nuôi lại tóc.

Ít nhất khi kết hôn cũng không phải là hai cái đầu trọc.

Rất nhanh, nửa năm trôi qua trong chớp mắt.

Tôi lại trở nên hoạt bát, cơ thể có da có thịt, tóc cũng mọc lại khá dày.

Nhìn từ xa, sắc mặt hồng hào, khí sắc tràn đầy.

Hôm ấy, tôi tranh thủ gọi một cuộc điện thoại cho bố mẹ.

Từ lần liên lạc gần nhất đã qua 9 tháng.

Mẹ là người bắt máy.

"A lô, Đình Nguyệt à, con ở Bắc Kinh thế nào rồi? Bác sĩ nói gì?"

"Bệnh tình ổn định, chắc là… không có vấn đề lớn."

"Vậy thì tốt, lâu vậy không có tin, bố mẹ còn định đến thăm con. Nếu không phải em con đang bận thi lên cấp hai, thì bố mẹ đã đi rồi."

Năm đó, sau khi tôi phát bệnh không lâu, bố mẹ sinh thêm một cậu em trai.

Sự chú ý của họ cũng hoàn toàn đặt lên người em.

Thật ra tôi không trách họ.

Một đứa con gái có thể rời khỏi thế gian bất cứ lúc nào, đúng là không thể so được với một đứa con thứ hai giỏi giang, khỏe mạnh.

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Hơn nữa, trước khi em tôi ra đời, họ cũng tốn không ít tiền chữa trị cho tôi.

Tôi tranh thủ trước khi cúp máy, nói: "Mẹ, con sắp kết hôn rồi."

"Kết hôn? Có người chịu cưới con à?"

Bà buột miệng, trong giọng là sự ngạc nhiên không thể che giấu.

"Ừ, người mẹ biết đấy, Tạ Sơ Ngôn. Anh ấy hiện ở Bắc Kinh, là chuyên gia trong lĩnh vực bệnh máu."

"Khá đấy, mẹ... mẹ và bố không có ý kiến. Có người chăm sóc con là bố mẹ yên tâm. Đã định thời gian chưa? Tổ chức ở đâu? — Ấy khoan, em con làm đổ đồ ăn của chó rồi, mấy chuyện còn lại để hôm khác nói."

Nghe tiếng tút tút trong điện thoại, câu "ra mắt gia đình" của tôi nghẹn lại nơi cổ họng.

Tạ Sơ Ngôn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, hỏi: "Họ nói sao?"

Tôi ngẩng đầu, ngẩn người một lúc lâu, chậm rãi nói:

"Họ nuôi chó rồi."

"Không ai nói với em sao?"

Từ lúc đầu bố mẹ luôn bên tôi, đến khi em tôi ra đời, họ thay phiên đưa tôi đi khám, rồi tôi tự một mình ra ngoài chữa trị, mỗi tuần, mỗi tháng, rồi mỗi nửa năm một cuộc gọi, cho đến hôm nay, trong nhà nuôi chó, cũng không có ai báo cho tôi biết.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
RỜI XA MÙA HẠ
Chương 12

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 12
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...