Tôi không biết phải diễn tả cảm giác đó như thế nào.
Tạ Sơ Ngôn hiểu tất cả, nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi đầy chắc chắn, nói: "Kết hôn là chuyện của hai ta. Chúng ta tự quyết định, được không?"
"Được."
Lễ cưới cuối cùng được tổ chức tại Bắc Kinh.
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Không tổ chức rình rang, chỉ là tối hôm nhận giấy đăng ký kết hôn, mời bạn bè và bạn học đến ăn một bữa cơm.
Lớp trưởng lại say rượu, khóc lóc thảm thiết, đòi làm MC ngay tại chỗ, mọi người kéo cũng không nổi.
Tối hôm đó, không khí rất tuyệt.
Dưới sự dẫn dắt của lớp trưởng, tôi và Tạ Sơ Ngôn cũng xem như tổ chức một lễ cưới nhỏ, nhận được lời chúc phúc chân thành từ bạn bè.
Cô bạn thân kéo tay áo Tạ Sơ Ngôn, bắt anh thề sẽ đối xử tốt với tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/roi-xa-mua-ha/13.html.]
Mọi người đùa giỡn ồn ào.
Hôm sau, tôi và Tạ Sơ Ngôn bắt đầu chuyến du lịch trăng mật.
Chúng tôi hẹn nhau, mỗi khi đến một nơi, nhất định phải chụp thật nhiều ảnh chung, dán lên bức tường ảnh trong nhà.
Những năm sau đó, chúng tôi đi khắp mọi miền đất nước.
Núi non sông hồ, sa mạc tuyết sơn, tất cả đều trở thành phong cảnh trong ảnh.
Cặp vợ chồng trẻ dần trở nên trưởng thành.
Cuối cùng, những nếp nhăn lặng lẽ xuất hiện nơi khóe mắt.
Giờ đây đã 20 năm kể từ ngày chúng tôi kết hôn.
Tôi vừa ra khỏi bệnh viện, cầm trên tay báo cáo khám sức khỏe ghi “thân thể khỏe mạnh”, nhìn thấy Tạ Sơ Ngôn đang đứng chờ bên cạnh xe, tôi thầm cầu nguyện, mong rằng mình có thể khỏe mạnh để tiếp tục cùng anh đi hết 20 năm nữa.
--------------------------------------------------