Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sai Vị Trí

Chương 17

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Duyệt Duyệt, anh đã lừa dối em là anh sai, cầu xin em đừng mặc kệ anh có được không. 5 năm đó chúng ta đã vui vẻ như vậy, không phải em cũng vui vẻ sao? Anh đã nói sẽ cho em một cái nhà, anh sẽ thực hiện toàn bộ được không, em nói em yêu trẻ con nhất nên anh đã mua hết đồ vật dành cho trẻ con cho em, chúng ta quên đi quá khứ, bắt đầu lại được không?"

Ba tôi nhìn tôi ngây người, vỗ vai tôi: "Ba tôn trọng suy nghĩ của con."

Tôi lấy tờ giấy lại, xé bỏ: "Ba, ba biết con người của con, từ nhỏ đã cố chấp, đã ra quyết định thì sẽ không bao giờ thay đổi."

Cho nên nếu đã chia tay rồi thì sẽ không bao giờ giẫm lên vết xe đổ nữa.

21

Thỉnh thoảng bạn bè tôi trò chuyện với tôi sẽ nói về động thái của bọn họ.

Khương Hân ngày ngày theo đuổi Trình Triệt, bởi vì thành tích kém nên bị công ty sa thải.

Dù sao Trình Triệt cũng làm việc ở công ty của chính mình, cũng không có ảnh hưởng gì.

Chỉ là tinh thần không còn tốt như trước nữa.

Bọn họ không ở bên nhau.

Sau khi bạn tôi biết chuyện này, hỏi tôi: "Cậu có tha thứ cho cậu ta không?"

Tôi lắc đầu.

Trái tim tôi không đủ mạnh mẽ để tha thứ cho bọn họ vì đã làm tổn thương tôi.

Trước đây, tôi ích kỷ và bị tẩy não cảm thấy ba tôi bỏ rơi tôi, chia sẻ cuộc sống với người khác, tôi không còn là vị trí thứ nhất trong lòng ông ấy.

Nhưng nghĩ đến tôi có người yêu, có bạn thân, lúc đó tôi cảm thấy cuộc sống như vậy là đủ rồi.

Nhưng nửa năm trôi qua, tôi thích những ngày tháng ồn ào náo nhiệt với ba, thích đi mua sắm đồ ăn và nấu ăn với dì Lý.

Đơn giản và chân thực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sai-vi-tri/chuong-17.html.]

Tôi đã từng yêu Trình Triệt.

Tôi đã từng có người chị em thân thiết nhất.

Nhưng bây giờ, vô thức nghĩ tới bọn họ, chỉ có cảm giác như đã qua một đời.

Đôi khi tôi tự hỏi nếu lúc trước tôi không đến tìm Trình Triệt để tỏ tình.

Hoặc tôi không đồng ý với lời tỏ tình của Trình Triệt.

Hiện tại có phải chúng ta sẽ khác phải không?

Nhưng mà không có nếu như.

Có lẽ đây chính là cuộc sống.

22

Trước khi đón tết, Khương Hân đến gặp tôi.

Tôi không gặp cô ta.

Nhưng mà cô ta không bỏ cuộc, nhờ nhiều bạn bè nói giúp mình.

Cuối cùng tôi cũng gặp cô ta.

Đó là ở quán cà phê mà ngày trước chúng tôi yêu thích nhất.

Đã lâu không gặp nhau, thực sự có chút xấu hổ.

Cô ta nhìn thấy tôi tới, lo lắng nói: "Thẩm Duyệt, tôi xin lỗi."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sai Vị Trí
Chương 17

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 17
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...