Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sai Vị Trí

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong kỳ nghỉ hè năm nhất đại học, ông ấy đưa một người dì đến gặp tôi.

Dì rất tốt bụng, rất thích cười.

Nhân lúc bà ấy đi vệ sinh, ba tôi lén hỏi tôi là có được không, nếu không thì ông ấy không tìm nữa.

Tôi nhìn nếp nhăn nơi khóe mắt ông ấy, không nhẫn tâm nói mấy lời tàn nhẫn, tôi chỉ cười gật đầu.

Sau đó, dì Lý chuyển đến nhà chúng tôi.

Trong nhà được dọn dẹp gọn gàng, có hoa tươi, có cơm nóng.

Ba tôi càng ngày càng vui vẻ, mà bắt đầu từ lúc ấy, tôi cảm thấy dường như mình là một người dư thừa trong nhà.

Tôi biết mình không thể ích kỷ như vậy, nhưng tôi vẫn không thể rộng lượng chấp nhận một người xa lạ bước vào cuộc sống của mình được.

Cho nên, dù có đi học ở địa phương thì tôi cũng chỉ về nhà vào dịp nghỉ đông và nghỉ hè.

Sau khi Trình Triệt biết được chuyện của gia đình tôi, vào năm ba, anh ta đã thuê một căn phòng ở bên ngoài để tôi có chỗ để đi khi không muốn về nhà.

Đó chính là căn phòng chúng tôi đang ở hiện nay.

Nhà anh ta có tiền nên sau này anh ta trực tiếp mua lại.

Ngày hôm đó anh ta đặt khế ước nhà trước mặt tôi, ôm chặt tôi, nói những lời yêu thương: "Thẩm Duyệt, có anh ở đây, anh sẽ cho em một cái nhà, dù sau này chúng ta có cãi nhau, anh cũng sẽ là người ra đi, em sẽ ở lại nơi này."

Lúc đó tôi cảm thấy rất xúc động, thực sự rất cảm động.

Nhưng khi tôi lột bỏ từng lớp màng bảo vệ trong trái tim mình ra để cho anh ta thấy một mặt dễ bị tổn thương nhất của tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sai-vi-tri/chuong-08.html.]

Lại không ngờ sau này anh ta lại tự tay đ.â.m d.a.o vào làm tôi tổn thương.

Hết nhát này đến nhát khác, đ.â.m đến trái tim chảy m.á.u đầm đìa.

Tôi dựa vào cửa nhà, dùng tay ôm lấy đầu gối, vùi đầu vào.

Có lẽ đó là thần giao cách cảm.

Một lúc sau cánh cửa mở ra.

Ba tôi mặc quần áo ngủ nhìn tôi.

"Duyệt Duyệt, xảy ra chuyện gì vậy?"

11

Dì Lý cũng khoác áo bước ra.

Đèn trong phòng khách bật sáng.

Nhìn vào chiếc vali bên cạnh tôi, ba tôi hỏi tôi: "Cãi nhau sao?"

Tôi lắc đầu rồi lại gật đầu: "Chia tay rồi, chấm dứt hoàn toàn rồi."

Ba tôi không hỏi tại sao, chỉ nói: "Con đói bụng không? Có muốn ăn chút gì không?"

Sau đó ông ấy nhìn dì Lý một cái.

Bà ấy sửng sốt một lát, sau đó cười nói: "Khuya rồi chắc con đã đói lắm rồi đi, để dì đi nấu canh trứng gà cho con."

Tôi không nói gì, bà ấy đi vào bếp.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sai Vị Trí
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...