Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sai Vị Trí

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khương Hân khóc lóc kéo tôi: "Xin lỗi, Thẩm Duyệt, năm đó là tôi cự tuyệt Trình Triệt, các người còn chưa kết hôn, tôi không muốn bỏ lỡ anh ấy, cô có thể nhường anh ấy cho tôi được không?"

Tôi nhìn cô ta, khi Trình Triệt không chú ý đến, tôi ra tay tát cô ta một cái.

"Các người có thấy mình đê tiện không!"

Không ngờ tôi sẽ đánh cô ta, Khương Hân ôm mặt khóc nức nở nói: "Tôi cũng yêu anh ấy có được không? Yêu một người cũng phạm pháp không?"

Tôi tức giận đến mức gần như điên cuồng hét lên: "Không phạm pháp, nhưng hai người các người phạm tiện!"

Trình Triệt cúi người nhặt chiếc nhẫn trên mặt đất lên, tiến lên một bước muốn kéo tôi: "Thẩm Duyệt, bình tĩnh một chút."

Tôi né tránh tay anh ta, nhìn anh ta nói từng chữ một: "Trình Triệt, chúng ta kết thúc rồi."

6

Tôi quay người định rời đi, nhưng dưới chân lại đột nhiệt trống rỗng.

Tôi bị Trình Triệt ôm lên.

Anh ta có chút luống cuống: "Không có kết thúc, em nghe anh giải thích."

Tôi dùng sức vùng vẫy trên người anh ta, hai chân đong đưa, hét lên: "Anh thả tôi xuống!! Trình Triệt, đồ khốn nạn."

Nhưng anh ta vẫn giữ chặt chẽ, nắm lấy chân tôi, làm tôi không thể cử động.

Khương Hân đứng tại chỗ, nước mắt chảy dài gọi anh ta: "Trình Triệt…"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sai-vi-tri/chuong-04.html.]

Anh ta làm như không nghe thấy, một đường ôm tôi, cuối cùng nhét tôi vào trong xe.

"Trình Triệt, anh cút đi, cút ra khỏi đây đi, tôi muốn xuống xe, thả tôi xuống!"

Anh ta khóa chặt cửa xe, chưa đợi tôi nói chuyện đã lái xe lao ra ngoài.

Khi về đến nhà, toàn thân tôi như muốn rã rời.

Vừa bước vào, tôi đi thẳng vào phòng ngủ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Mở chiếc vali ra, tôi ném từng bộ quần áo vào trong.

Trình Triệt ngăn cản tôi: "Anh có thể giải thích."

Tôi hất tay anh ra, lạnh lùng nhìn anh: "Đừng chạm vào tôi, tôi cảm thấy dơ bẩn."

Nhưng anh ta lại không quan tâm, tự mình nói: "Anh thừa nhận lý do ở bên em là không đơn thuần."

"Khi còn ở học cấp ba, anh từng thích Khương Hân, đúng thật là anh muốn trả thù cô ấy nên mới lựa chọn ở bên cạnh em."

"Nhưng sau đó anh đã dần dần yêu em, Thẩm Duyệt, bây giờ người anh yêu chính là em."

"Rồi sao, bởi vì anh yêu tôi nên tôi phải mang ơn đội nghĩa với anh sao?"

Anh ta l.i.ế.m môi, vội vàng giải thích: "Ý anh không phải vậy."

"Vừa rồi anh chỉ là có hơi mất lý trí, nhìn thấy cô ấy khóc có chút đáng thương, anh đột nhiên cảm thấy hả giận một chút, cho nên mới nói ra những lời đó."

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sai Vị Trí
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...