Sau khi lấy lại bản báo cáo kết hôn, tôi cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Không ai biết, tôi đã trọng sinh.
Vào phút cuối trước khi bản báo cáo kết hôn được nộp lên, tôi đã kịp thời xuất hiện và lấy cớ thông tin gia đình điền sai để lấy lại báo cáo.
Bí thư rất ngạc nhiên: "Buổi sáng hai người đến nộp báo cáo, buổi chiều một người đến lấy lại, chẳng lẽ không muốn kết hôn nữa?"
Tôi không muốn sinh sự, lắc đầu: "Thông tin điền sai, sửa lại rồi sẽ nộp sau."
Bí thư nghe vậy mới thở phào, bảo tôi sửa xong nhanh chóng nộp lại.
Tôi gật đầu, sau khi ra ngoài, bản báo cáo kết hôn bị tôi vứt thẳng vào thùng rác.
Kiếp này, tôi và Tô Cẩn Niên không thể nào kết hôn được nữa.
Kiếp trước dù Tô Cẩn Niên đã làm báo cáo kết hôn, nhưng thái độ của anh ta với tôi ngày càng lạnh nhạt.
Tôi tưởng tính cách anh ta vốn là như vậy nên cũng không để ý.
Không ngờ, đến khi tôi sắp nhắm mắt xuôi tay, tôi mới biết rằng bên cạnh anh ta luôn có một bạch nguyệt quang tên là Trần Y Y tồn tại.
Cô ta vì anh ta mà cả đời không lấy chồng.
Cuối cùng, khi Tô Cẩn Niên bước sang tuổi bốn mươi, anh ta bị Trần Y Y làm động lòng, cùng cô ta nhận nuôi một bé gái.
Về sau, ngay cả con trai tôi cũng bị tình yêu thuần khiết của họ cảm hóa.
Nó lén lút qua lại với họ, nếu không phải lúc tôi hấp hối, con trai lỡ lời nói rằng: "Giờ thì bố và dì Trần cuối cùng cũng được tự do rồi", có lẽ tôi vẫn bị bưng bít đến tận cùng.
Lúc ấy, tôi mới biết.
Hóa ra cả đời này, tôi chỉ là một trò cười.
Hóa ra sự lạnh nhạt của Tô Cẩn Niên, hóa ra mỗi lần anh ta bị điều chuyển công tác, đều có nguyên do.
Không vì ai khác, chỉ vì Trần Y Y.
Mỗi lần anh ta bị điều chuyển, tôi và anh ta lại cách xa ngàn dặm.
Sáu mươi năm kết hôn, dù tôi là vợ chính thức của anh ta nhưng thời gian chúng tôi thực sự bên nhau có lẽ chưa đầy một năm.
Tôi sinh con, suýt c.h.ế.t vì khó sinh, anh ta không có mặt.
Con ốm giữa đêm khuya, tôi một mình cõng con trong mưa lớn, mất ba tiếng mới tìm được bác sĩ.
Ngay cả khi cha mẹ hai bên lâm bệnh qua đời, anh ta cũng vắng mặt.
Nhưng ngược lại, anh ta đi đâu, Trần Y Y đi theo đó.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.
Ban đầu, Trần Y Y chỉ là một y tá bình thường, sau trở thành bác sĩ riêng của anh ta.
Trước sự si tình và âm thầm hy sinh của Trần Y Y, anh ta cảm thấy mắc nợ.
Anh ta im lặng đồng ý cùng cô ta nhận nuôi một đứa trẻ, cũng mặc nhiên để đứa trẻ đó gọi anh ta là bố.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sang-som-chieu-hom/1.html.]
Ngay cả con trai tôi cũng mong tôi c.h.ế.t sớm, để thành toàn cho đôi uyên ương khổ đau ấy.
Về đến nhà, tôi nhìn ngôi nhà cũ kỹ, lòng dâng lên cảm xúc phức tạp.
Kiếp trước, một tháng sau, tôi và Tô Cẩn Niên kết hôn tại nơi này.
Sau đám cưới, anh ta bị điều chuyển về phía nam, tôi muốn đi theo, nhưng anh ta nói điều kiện nơi đó khắc nghiệt, khuyên tôi ở lại.
Thế là tôi sống ở đây ba mươi năm.
Nhưng tôi không biết rằng, chưa đầu nửa năm sau khi Tô Cẩn Niên điều chuyển, Trần Y Y đã theo anh ta đến đó.
Từ đó, hai người đi khắp chân trời góc bể, bắt đầu mối duyên nợ cả đời.
Đáng buồn cười thay, tôi còn lo lắng Tô Cẩn Niên một mình ở nơi xa không ai chăm sóc, muốn đi theo anh ta.
Nhưng lần nào anh ta cũng từ chối.
Lý do đưa ra luôn giống nhau: "Bố mẹ và con cái không thể không có người ở bên."
Thế là, anh ta sống bên những tri kỷ hồng nhan, còn tôi thì bị anh ta nhốt cả đời trong bốn bức tường chật hẹp.
Về đến nhà, Tô Cẩn Niên vẫn chưa về.
Vừa bước vào phòng, tôi lục ngăn kéo dưới cùng và tìm thấy giấy báo nhập học của mình.
Kiếp trước, vì sau khi kết hôn, Tô Cẩn Niên bị điều chuyển về nam, mẹ chồng tôi lại bất ngờ ngất xỉu một tháng sau đó.
Thêm vào đó, lúc ấy tôi đã có thai, nên đành từ bỏ cơ hội đến Tây Bắc học tập.
Đó luôn là nỗi tiếc nuối của tôi trong kiếp trước.
Tôi lặng lẽ vuốt ve tờ giấy báo, nhìn dòng tên mình và dấu đỏ của trường, suýt bật khóc.
Tôi nhớ kiếp trước lúc ấy, khi tôi đã thập tử nhất sinh, Trần Y Y cùng con trai đến thăm tôi.
Như biết tôi không sống được bao lâu, cô ta liền tỏ ra quan tâm ân cần.
Nhưng khi không có ai, vẻ mặt hiền hậu biến mất, những lời cô ta nói như d.a.o cứa vào tim tôi:
"Cô chiếm giữ vị trí người vợ thì sao? Cả đời này, người ở bên anh Niên vẫn là tôi."
"Cô chỉ là công cụ sinh con và người giúp việc không công chăm sóc bố mẹ anh ấy mà thôi. Tôi còn phải cảm ơn cô vì đã sinh cho tôi một đứa con trai ngoan."
Trần Y Y không ngừng nói những lời độc địa. Đáng buồn thay, lúc ấy tôi thậm chí không còn sức để mắng cô ta.
Chỉ có thể nhìn con trai mình đối xử với cô ta như mẹ ruột, hai người ngày đêm diễn cảnh mẫu từ tử hiếu trước mặt tôi.
Thậm chí khi tôi sắp trút hơi thở cuối cùng, con trai tôi cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nói câu: "Cuối cùng dì Trần cũng được tự do rồi."
Tôi lắc đầu, cẩn thận cất giấy báo nhập học đi.
Chuyện cũ đã qua, không thể níu kéo.