Cô gái trước mặt với khuôn mặt vàng vọt, vừa đáng thương vừa ra vẻ quyết tâm hy sinh.
Nhưng cô ta không thấy được vẻ mặt tái mét của Tô Cẩn Niên - người đang bị cô ta "bảo vệ" phía sau.
Tôi xoay xoay chuỗi hạt vừa mua trên tay, bước qua họ mà chẳng thèm liếc mắt.
Thật đen đủi.
Đi dạo cũng gặp phải người không muốn thấy.
Về đến nhà chưa lâu, Tô Cẩn Niên cũng bước vào.
Thấy tôi, vẻ lạnh lùng trên mặt anh ta phá vỡ: "Nguyệt Hoa, em nghe anh giải thích..."
Tôi nhìn anh ta bình thản: "Được, anh nói đi."
Thực ra, dù anh ta nói gì tôi cũng chẳng bận tâm.
Nhưng thấy tôi không nổi giận, vẫn có thể giao tiếp, anh ta thở phào nhẹ nhõm:
"Anh biết em sẽ không suy nghĩ lung tung mà."
Trong lòng tôi cười lạnh.
Anh ta có vẻ đang chuẩn bị ngôn từ, rồi chân thành nói: "Sự việc không như em thấy đâu."
Tôi im lặng nhìn anh ta.
"Có lần anh bị thương, trên đường đến bệnh viện gặp cô ấy, cô ấy đã băng bó giúp rồi đưa anh đi viện."
Anh ta liếc nhìn tôi, tiếp tục:
"Những lần sau đó, mỗi khi anh đến thay băng, đều tình cờ gặp lại cô ấy."
"Thật trùng hợp, cô ấy lại là học viên trường y, nên anh nghĩ để cô ấy thực hành cũng tốt."
Hừ, quá nhiều "trùng hợp" chính là cố ý.
Tôi không tin một người đàn ông trưởng thành như Tô Cẩn Niên lại không hiểu điều đó.
Chỉ là cố tình giả vờ ngây ngô thôi.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên hatdaukhaai.com_vui lòng không re-up ra ngoài.
"À, thế tiền mua nữ trang cho tôi là tiêu xài phung phí, không đáng."
"Còn cho cô ta thì 'ý nghĩa' hơn."
Dù đã không còn quan tâm, tôi vẫn không kìm được lời châm chọc.
Tô Cẩn Niên biến sắc, lúng túng: "Anh không có ý đó."
Có hay không, chỉ anh ta tự biết.
Với tôi, tất cả đều vô nghĩa.
Tôi suy nghĩ, chân thành đề nghị:
"Thực ra, anh đã bao giờ nghĩ... chúng ta có thể hủy hôn?"
Nếu anh ta là người đề xuất, ít nhất mẹ tôi sẽ không kịch liệt phản đối.
Hơn nữa, kiếp trước sau khi nộp báo cáo kết hôn, anh ta cũng ngày càng lạnh nhạt, hẳn là đã hối hận.
Giờ hủy hôn, với cả hai đều tốt.
Ngờ đâu Tô Cẩn Niên nghe xong lại nhíu mày: "Hôn nhân là trò đùa sao? Có thể nói kết là kết, nói hủy là hủy?"
"Đồng chí Nguyệt Hoa, tư tưởng của em rất không ổn, em..."
"Dừng lại, tôi hiểu rồi." Tôi giơ tay đầu hàng, không muốn tranh cãi thêm, quay vào phòng.
Có thời gian nghe anh ta giảng đạo lý, chi bằng tôi tập trung nghĩ xem nên đầu tư cổ phiếu nào để kiếm bộn tiền.
Về vốn liếng... đành phải dùng tiền bố mẹ cho trước đã.
Vì rất hài lòng với Tô Cẩn Niên, bố mẹ tôi đã dành dụm cả đời để lo cho đám cưới.
Kiếp trước, họ không chỉ đưa lại toàn bộ sính lễ cho tôi, còn mua sắm đủ đồ gia dụng.
May mắn là số tiền đó vẫn còn nguyên, chưa kịp tiêu.
Tôi mở hòm, lấy riêng phần sính lễ nhà họ Tô gói vào khăn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/sang-som-chieu-hom/4.html.]
Tiền bố mẹ tôi cho thì cất cẩn thận.
Trả lại là không thể, coi như vốn khởi nghiệp. Nếu mẹ nổi giận, tôi sẽ đập tiền ra trước mặt.
Hy vọng nhìn thấy tiền, bà sẽ bớt tức... chứ?
Sáng hôm sau, việc đầu tiên tôi làm là vạch thêm một nét lên tấm áp phích cũ.
Chỉ còn vài ngày nữa thôi.
Vài ngày nữa là thoát khỏi nơi này!
"Em đang viết gì vậy?" - Giọng trầm đột ngột vang lên sau lưng.
Tôi giật mình, quay lại thấy Tô Cẩn Niên đứng sát ngay sau.
Anh ta nhìn tôi đầy nghi hoặc: "Em ghi chép gì trên báo thế?"
Khoảng cách quá gần, hơi thở anh ta phả vào gáy khiến tôi rùng mình, lập tức né ra.
Thật kinh tởm.
Định qua loa cho xong, nhưng thấy anh ta vẫn chăm chú nhìn tờ báo, tôi đành bịa đại:
"Em đang tính xem báo cáo kết hôn nộp được mấy ngày rồi."
Có lẽ câu nói của tôi đã vô tình khiến Tô Cẩn Niên vui lòng, vẻ mặt nghi hoặc và lo lắng ban nãy của anh dần tan biến.
Anh ta thở phào, đưa tay từ sau lưng ra, trên tay là một hộp nhung vuông vức.
"Mở ra xem đi." - Ánh mắt anh ta đầy mong đợi.
Tôi: "..."
Thật lạ lùng.
Kiếp trước, tôi và Tô Cẩn Niên kết hôn năm mươi năm, cùng nuôi dạy con trai, tiễn đưa bốn bậc cha mẹ.
Nhưng anh ta chưa từng tặng tôi bất kỳ món trang sức nào.
Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc hộp, trong lòng dâng lên nỗi chua chát khó tả.
"Sao thế? Mở đi em." - Anh ta lại thúc giục.
Tôi hít sâu, đẩy hộp về phía anh ta:
"Anh cất đi, đợi đến ngày báo cáo kết hôn được phê duyệt rồi hãy đưa em."
Giọng tôi bình thản.
Chỉ là, ngày đó...
Sẽ không bao giờ đến.
Khóe miệng tôi nhếch lên.
Tô Cẩn Niên nhìn chiếc hộp, thở dài: "Được, anh sẽ giữ nó đến ngày đó."
Phải thừa nhận, tôi có thể thấy rõ sự thất vọng trong mắt anh ta.
Khi bạn hào hứng tặng quà mà đối phương chẳng buồn ngó ngàng, đúng là tổn thương thật.
Nhưng.
Thì sao?
So với những dối trá, những vết thương anh ta gây ra cho tôi kiếp trước.
Đây.
Chỉ như muối bỏ bể mà thôi.
Tô Cẩn Niên ăn sáng xong liền ra khỏi nhà, trước khi đi còn dặn sẽ về sớm chiều nay để đưa tôi đi xem phim.
Tôi không đồng ý cũng chẳng từ chối.
Chỉ lặng lẽ nhìn anh ta bước ra cửa.
Sau khi Tô Cẩn Niên đi, tôi về phòng mang đồ đạc đã thu dọn hôm qua ra, để lại mảnh giấy trong phòng khách nói là sẽ đến nhà cậu vài ngày.
Đến trưa thì tôi đã ngồi xe khách tới thị trấn bên.
Cậu không biết tôi đến, thấy tôi ôm bọc lớn xông vào nhà, vội bỏ đũa chạy ra đón.