Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Trở Thành Bạo Quân

Chương 193

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trông họ như một gia đình hơn là một đất nước.

***

Giữa tiếng quạ và tiếng xương, họ vô tình bước vào nơi sâu thẳm nhất trong ký ức của nhau.

—— lời tựa

Quốc vương và ác ma trở về Địa Ngục, cả hai cũng không phải luôn ở lại vương thành Đá Đen.

Địa Ngục là một nơi quá cổ xưa, mà vẫn còn nhiều điều bí ẩn chưa được biết đến. Quốc vương và ác ma dành rất nhiều thời gian đi lại trong mọi ngóc ngách của Địa Ngục.

Monla lái xe ngựa Nightmare băng qua những ngọn núi kỳ lạ, nghiền qua xương trắng và nước đen, quốc vương và ác ma ngồi đối diện nhau trong xe ngựa. Ác ma kể cho quốc vương nghe từng câu chuyện đằng sau mỗi địa điểm của Địa Ngục và mọi tòa nhà cổ kính kỳ lạ, bằng ngôn ngữ giống như một vở ca kịch, Địa Ngục bảo phủ trong một tấm màn đỏ rực. Quốc vương cầm bút đồng ghi lại những điều ác ma nói trên những cuộn giấy da đã được mài nhẫn cẩn thận vô cùng nhẵn nhụi.

Đây là chuyện xưa thuộc về Địa Ngục.

Ngoại trừ quốc vương, không còn ai trên thế giới này có thể ghi lại lịch sử của Địa Ngục.

Đa số các sinh vật trong Địa Ngục biết về chuyện xưa đều đến từ ký ức kế thừa và trao đổi với nhau, nhưng những thứ này quá lộn xộn nên rất ít sinh vật Địa Ngục nào nhớ rõ những chuyện đã xảy ra trước đó. Thời gian ở đây dường như không phải là một sợi chỉ kéo dài về phía trước mà là một mạng lưới đan xen. Mọi người đều ngơ ngác sống trong mạng lưới này, không biết vì sao lại chém giết lẫn nhau, cũng không biết thù hận từ đâu đến.

Đôi khi Monla ngoảnh đầu lại, sẽ trông thấy quốc vương đặt những tấm da dê đã viết sang một bên. Đây là một công việc rất rườm rà, khối lượng công việc rất lớn, nhưng bệ hạ chưa từng than thở điều gì.

Cuối cùng sẽ có một ngày nào đó, ác ma và quốc vương đi khắp Địa Ngục, quá khứ của Địa Ngục sẽ chảy thành sông dài dưới ngòi bút đồng.

Trong Địa Ngục có nhiều nơi bí ẩn và kỳ lạ.

Ví dụ như nước suối trong vực sâu mà ác ma dùng để ủ đêm Tường Vi. Bên bờ suối đó đầy đá đen sẫm vô cùng, nhưng chỉ có dòng suối là màu trắng băng giá sâu không đáy, bao phủ trong sương mù như hơi nước.

Ví dụ như núi cao nhô lên khỏi mặt đất, từ trên xuống dưới nứt ra một vết nứt, trong vết nứt có tiếng khóc than không rõ, vang vọng quanh năm. Khốn khổ của nhân gian dồn về đây, tạo thành bức tường ngàn lệ.

Ví dụ như ở góc Tây Bắc của Địa Ngục có một vòm đá trắng khổng lồ, nó vắt ngang ở cuối góc Tây Bắc, hệt như vầng trăng khuyết rơi xuống đất. Cơn gió dữ thổi từ cánh cổng lớn ở góc Tây Bắc, thổi qua vùng đất đá đen năm này qua năm khác mãi mãi không ngừng.

...

Một đàn quạ mắt đỏ bay lên không trung, không trung đầy tiếng vỗ cánh. Quốc vương đi dạo trong rừng rậm đầy xương trắng, xung quanh đều là sương trắng mênh mông.

Dù là ác ma cũng không thể nói bản thân biết mọi ngóc ngách của Địa Ngục 100%. Lần này khi xe ngựa Nightmare băng qua một khu rừng đen, sương trắng bốc lên. Tầm mắt lập tức bị sương mù dày đặc bao phủ, đến khi sương mù dần mỏng đi, quốc vương phát hiện mình đang đứng lẻ loi trong rừng.

Xe ngựa Nightmare, ác ma, Monla... tất cả đều biến mất.

Hệt như xe ngựa chạy vào một thời không hỗn loạn, hành khách chỉ có một mình ở đây.

Quốc vương cầm quyền trượng xương trắng, nhìn xung quanh.

Sương mù dần tản đi, hoàn cảnh xung quanh bắt đầu trở nên rõ ràng. Cậu đang đứng trong một khu rừng tối tăm có những nhánh cây đan xen thưa thớt, khu rừng bao phủ trong ánh sáng xanh thẫm. Từng quạ đen đậu trên cành cây đen kịt, nhắm mắt lại, thoạt nhìn không khác gì khu rừng mà họ trông thấy khi mới tiến vào.

Nhưng lại có điều gì đó rất bất thường.

Quốc vương giẫm lên khúc xương trên mặt đất, đi vài bước, quạ đen không bị sợ bay lên, xung quanh yên tĩnh không có tiếng bước chân. Cậu thử bẻ một cành cây, nhưng đã thất bại như trong dự đoán.

Hình như đây là cõi mộng hư ảo.

Vậy thì...

Đây là mộng cảnh của ai?

...

Ác ma cầm ô đen, đi trong màn sương trắng đang dần tan, hắn cũng gặp phải tình huống giống quốc vương. Sau khi xuất hiện ở đây, rốt cuộc ác ma cũng nhớ ra khu rừng đen này là nơi nào.

Đây là thứ được tạo ra sau khi hắn bị đày đến tận cùng thế giới, tuy hắn đã từng nghe nói nhưng bản thân cũng chưa từng tới. Khi hắn ký kết khế ước với quốc vương và trở lại Địa Ngục, vì để cho nhân gian và Địa Ngục thuận lợi ký kết hiệp ước xưa nên hắn không có thời gian quan tâm nhiều. Mà sau khi kết thúc cuộc chiến hoàng hôn, quốc vương ngã xuống, hắn đã dành phần lớn thời gian ở Địa Ngục để canh giữ vương thành Đá Đen.

Đây là khu rừng của quá khứ.

Nếu ngươi đến đây một mình, sau khi băng qua khu rừng đen, ngươi sẽ thấy khoảng thời gian mà ngươi nhớ nhất. Nếu một du khách có mối liên hệ đặc biệt đến đây, thì sau khi xuyên qua khu rừng đen, ngươi sẽ thấy ký ức sâu nhất bị chôn giấu của một du khách khác.

Ác ma lờ mờ nhớ rằng, thời gian trước có mấy cặp vợ chồng vong linh rất thích đến đây.

Dù...

Ừ thì, ly hôn cũng có thể xảy ra sau khi chết, Địa Ngục hiện giờ cũng có một hệ thống pháp luật hoàn thiện về vấn đề này.

"Ký ức bị chôn vùi à..."

Ác ma nhỏ giọng cảm thán một câu, hắn chậm rãi tiến về phía trước đi dọc theo con đường trải đầy xương trắng giữa rừng cây đen.

Hắn không biết mình sẽ thấy ký ức gì của quốc vương, cũng không biết quốc vương sẽ thấy ký ức gì của hắn. Chuyện không muốn nhớ nhất, đối với bản thân ký ức đều bị chôn vùi thật sâu, hệt như chưa từng tồn tại.

Một ánh sáng yếu ớt xuất hiện ở cuối con đường xương trắng.

Ác ma cầm ô đen, bước vào.

Tiếng búa đập vào đá, tiếng đá vỡ, tiếng người chào hỏi nhau... Nào ngờ ánh nắng ánh vào mặt, ký ức bị quốc vương chôn vùi thật sâu lại trông có vẻ yên bình.

Ánh mặt trời không còn chói mắt, ác ma đang đứng trên đường phố của một thành phố chưa được xây xong.

Hắn lập tức nhìn thấy được quốc vương.

Nắng chiếu trên những bức tường của thành phố mới, đàn ông đàn bà, người già người trẻ đến rồi đi, ai nấy đều cầm theo những vật dụng cần thiết để xây dựng thành phố, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Quốc vương đứng ở trung tâm của quảng trường, nói gì đó với một số người già. Ánh nắng loang lổ ánh lên người cậu, cậu đội chiếc vương miện kết bằng tường vi, những đóa hoa trên chiếc lá xanh thẫm trông như những viên ngọc quý.

"Vương! Vương!"

Mấy đứa nhỏ nắm tay nhau chạy tới trước mặt quốc vương, vui vẻ gọi cậu.

"Vương của chúng ta thật lợi hại!"

Mấy người lớn thẳng thắn ca ngợi.

Mọi người chào hỏi quốc vương mà không có áp lực, thân thiết không hề có khoảng cách, họ gọi quốc vương là "vương" không phải vì sợ hãi mà là ngưỡng mộ. Ánh nắng ánh vào mắt quốc vương, rõ ràng như dòng suối. Cậu ôm cuộn da dê, khi cậu đi ngang qua, bọn nhỏ sẽ lén nhét mấy quả dại và hoa tươi mà chúng hái được.

Trông họ như một gia đình hơn là một đất nước.

Ác ma nhận ra mình đã nhìn thấy gì.

+

Ký ức đầu tiên của quốc vương.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 193
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...