Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sau Khi Trở Thành Bạo Quân

Chương 88

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Khi quốc vương Legrand dẫn binh chinh chiến miền Bắc, Blaise cách một eo biển với Legrand, quốc vương của nó cũng đang chiến đấu.

Gần đây tân vương Blaise tóc vàng sẫm cũng không được vui vẻ cho lắm.

Sau khi giáo hoàng tuyên bố thu hồi lời thề trung thành của thần dân Blaise với anh ta, em trai thân yêu của anh ta, hoàng tử Charles đã nóng lòng muốn khởi binh chinh phạt anh ta, lấy danh nghĩa là "trừng phạt" nhưng thực chất là một cuộc soán ngôi. Thế lực của Thánh Đình Blaise đã ăn sâu bén rễ, dù Ferri III đã sớm cố gắng nhiều lần, nhưng tình hình chẳng tốt hơn.

"Bệ hạ."

Tướng quân Karl võ trang đầy đủ đứng sau lưng Ferri III.

Chờ đợi gần Ferri III là một đội kỵ sĩ tinh nhuệ, bọn họ lẳng lặng đứng trước cung điện Blaise.

Ferri III cũng như bọn họ, mặc giáp.

Anh ta nhìn lên cung điện của hoàng tộc Blaise, một cung điện được đánh dấu bằng Uất Kim Hương, trong đêm tối, ngọn tháp thẳng như thanh kiếm.

Qua đêm nay, nơi này sẽ không còn nữa.

Hoàng tử Charles với sự hỗ trợ của Thánh Đình và đa số các quý tộc, đã vượt qua sông Cobia quan trọng và chiếm được lâu đài hoàng gia ở Nader. Sau khi mất thành Nader, khu vực do Ferri III kiểm soát nhanh chóng bị thu hẹp, bây giờ người anh em tốt của anh ta đang ráo riết áp sát thủ đô.

Tướng quân Karl gửi thư cho các đại gia tộc, yêu cầu bọn họ xuất binh trợ giúp.

Ferri III cười nói với thầy mình, cầu cứu những đại quý tộc này là điều ngu ngốc nhất trên đời, nếu bọn họ không án binh bất động, vậy thì cũng đang trên đường đến đây thảo phạt anh ta. Sự thật đã chứng minh phán đoán của Ferri III chính xác hơn thầy mình, hoặc anh ta sáng suốt hơn thầy mình.

"Thật sự phải rời khỏi đây, cứ cảm thấy không nỡ."

Ferri III giơ bó đuốc, nhìn quanh cung điện quen thuộc của mình bèn thở dài.

Khi còn nhỏ, anh ta biết một ngày nào đó mình sẽ thừa kế ngai vàng nên nửa đêm đã từng chạy đến ngai vàng để xem thử. Người cha đi tới từ phía sau, nhẹ nhàng đặt tay lên vai anh ta, hỏi anh ta thấy chiếc ghế này có đẹp không? Khi đó anh ta thoáng lưỡng lự, sau đó thẳng thắn trả lời cảm thấy nó rất uy phong. Cha bế anh ta lên, đặt anh ta lên ngai vàng bằng đá cẩm thạch, nói cho anh ta biết cái ghế này lạnh lẽo hơn những chiếc ghế trên đời, muốn ngồi vững thì phải chuẩn bị sẵn sàng lấy thân bước vào lửa.

Cha anh ta không phải một vị vua có triển vọng, thường nhẫn nhịn với quý tộc và Giáo Hội, nói là rộng lượng khoan dung chẳng bằng nói là nhu nhược.

Khi Ferri III còn trẻ đã nghĩ vậy, nhưng mãi sau này anh ta mới hiểu được ngai vàng uy phong đó cũng là giả.

Một vị vua thực sự không phải chỉ dựa vào cái ghế và vương miện. Nếu làm vua còn phải khúm núm trở thành tay sai của Thánh Đình như thằng em đốn mạt, một vị vua như vậy còn là vua thật à?

"Bệ hạ..." Tướng quân Karl muốn nói điều gì.

Ferri III cười ngắt lời ông ta: "Khỏi phải khuyên ta."

Anh ta nhận mũi tên lửa từ tay người hầu, dùng hết sức bắn thẳng vào cung điện. Trong cung điện Blaise, lúc này dầu đã đổ trên sàn, tên lửa vừa rơi xuống đất, ngọn lửa đã nhanh chóng phừng lên.

"Đi thôi."

Ferri III ném cung, thúc ngựa tiến lên.

Sau lưng anh ta, cung điện hoàng gia ngàn năm tuổi của Blaise in ra bóng dáng huy hoàng trong ngọn lửa hừng hực —— phồn vinh giả tạo đang bị lửa đỏ thiêu rụi.

"Sau khi Charles chiếm được Aselli, phát hiện mình lấy được một tòa cung điện bị thiêu hủy, chắc sẽ giận tím mặt nhỉ?"

Đội quân do Ferry III chỉ huy đi ra khỏi cổng phía Bắc của lâu đài và tiến về phía Đông Bắc. Trên lưng ngựa, Ferri III nói đùa với tướng quân Karl.

Tướng quân Karl không đoán được người đã từng là học trò của mình rốt cuộc đang suy nghĩ gì, ông ta đành phải hơi cúi người: "Bệ hạ, ngài cảm thấy họ đáng tin thật sao?"

Nụ cười trên gương mặt FerrI III biến mất.

Anh ta hừ lạnh một tiếng: "Sài lang và rắn độc chẳng có bên nào đáng tin."

"Vậy chúng ta...?" Tướng quân Karl lo lắng hỏi.

Bọn họ phóng hỏa cung điện, nửa đêm dẫn theo đội quân tinh nhuệ nhất rời khỏi thủ đô Blaise, điều này chẳng khác chắp tay nhường lại cả quốc gia cho Charles và Thánh Đình. Mà mục đích chuyến đi này của bọn họ là đến vùng Đông Bắc rét lạnh, nơi đó có một lãnh thổ thuộc về bản thân Feri III.

Ở đó như tiểu bang của Legrand, địa hình hiểm trở, dễ thủ khó công.

"Chỉ cần có người ắt sẽ không cùng chung tiếng nói." Ferri III thản nhiên nói: "Ngai vàng của giáo hoàng không phải cũng là ngai vàng tối cao trong thế giới của thánh đồ sao? Tôi tớ của các đầy tớ, vua của thế giới... một ngai vàng như vậy, ai mà không muốn? Người chết vì nó còn nhiều hơn cả ngai vàng thế tục đúng không?"

Dưới vinh quang của ngai vàng, xương trắng và máu tươi càng nhiều.

Việc lựa chọn giáo hoàng cũng khốc liệt như việc lựa chọn một vị vua thế tục. Chỉ trong ba trăm năm gần đây nhất thì đã có sáu vị giáo hoàng chết vì ám sát hoặc các lý do khác. Trong Thánh Đình cũng có các hệ thống thần học khác nhau, ý định lập quốc hiện tại của giáo hoàng tất nhiên đã nhận được ủng hộ chung của toàn bộ Thánh Đình, nhưng điều này không có nghĩa là mọi người sẽ muốn mọi thứ diễn ra theo ý muốn của giáo hoàng.

Hôm nay Thánh Đình giống như chiến xa sắt thép đang di chuyển, giáo hoàng Eutian đã lái chiến xa sắt nghiền ép khắp nơi, nhưng trong chỗ tối của bánh xe, vô số thứ đang nổi lên, tất cả đều tham gia vào dòng chảy hỗn loạn cỡ lớn này.

"Bây giờ Legrand thế nào rồi?" Ferri III hỏi, anh ta biết tướng quân Karl mới nhận được mật thư của Legrand mấy ngày trước.

"Ảnh hưởng của việc công tước Buckingham chết trận đã hoàn toàn bị chiến thắng của Purlan đè xuống, chỉ cần cậu ta chiếm được thành Bomari, phản loạn ở Legrand sẽ chấm dứt." Tướng quân Karl trả lời.

Ferri III nghe vậy: "Hi vọng cậu ta thuận lợi."

Bọn họ là trứng chọi với đá, hay là bị bánh xe sắt nghiền thành tro?

...

Legrand, thành Bomari.

Trong công sự bên ngoài của tòa thành, tất cả vệ binh của tiểu bang Balbo đều có nhiệm vụ riêng. Tướng quân Kền Kền của tiểu bang Balbo đứng trên pháo đài đá đen ở trung tâm sông Lessy, nhìn từ trên cao quan sát nơi đóng quân của Legrand ở bờ bên kia sông.

Mấy ngày nay, thủ lĩnh của quân phản loạn - quốc vương tiểu bang Newcastle, tính tình Langtoft bắt đầu có vẻ hơi nóng nảy, tướng quân Kền Kền thờ ơ nhìn, gã cảm thấy ông ta vốn có kế hoạch nắm chắc trong tay nhưng giờ đây có lẽ đã thất bại.

Mà sáng nay, Langtoft sai người đưa tới mệnh lệnh tử thủ.

Khi nhận được mệnh lệnh này, tướng Kền Kền không khỏi bất giác nhớ lại bức thư bị tên bắn vào pháo đài. Mấy ngày nay, tướng quân Kền Kền suy nghĩ về bức thư đó, nhưng vẫn chưa quyết định được.

Đúng lúc này, tiếng còi cảnh báo chói tai truyền khắp pháp đài.

Tướng quân Kền Kền thầm giật mình, lập tức nhìn ra ngoài từ lỗ bắn tên.

Chỉ thấy mấy ngày nay quân đội Legrand vẫn án binh bất động đột nhiên nhổ trại đi về phía trước, một đội thuyền gỗ làm tạm bị đẩy xuống sông. Các binh sĩ trên thuyền đều mặc áo khoác đỏ tươi, hiển nhiên là quân đội tiên phong của Legrand.

Mấy ngày nay, binh sĩ Legrand vẫn cứ khai thác gỗ gần đó, còn lại cũng chỉ là mấy hành vi thăm dò nho nhỏ. Tướng quân Skien cũng đã nhiều lần phái một đội quân được trang bị rìu đến Lessy và trung tâm, bất chấp cơn mưa tên trên đầu để chặt từng cái cọc gỗ mà quân phản loạn đặt dưới nước.

Mấy lần hành động nhưng đều không có kết quả.

Tướng quân Kền Kền cũng vì thế mà giảm bớt cảnh giác.

Kết quả là hôm nay, không hề báo trước, Legrand dã bắt đầu tấn công pháo đài!

Đội tiên phong ngồi bè trúc nhanh chóng tiếp cận những hàng cọc gỗ dựng thẳng lên kia, các cung thủ liên tục tiến về phía trước, bắn thẳng vào những binh sĩ từ lỗ bắn cung trên tháp pháo đài cao bằng đá đen, hệt như một trận mưa xối xả bao trùm cả đoàn thuyền kia. Nhưng không ngờ, đội thuyền không hề đến gần pháo đài và những cọc gỗ kia.

Khi còn cách cọc gỗ một đoạn, binh sĩ cầm khiên vội ném đống cành cây và cỏ khô chở trên bè xuống nước. Dòng nước chảy xiết cuốn thẳng những mảnh vụn xuống, cành cây và cỏ khô nhanh chóng bị những chiếc cọc gỗ sắp xếp trong nước chặn lại.

"Bọn họ đang làm gì?"

Ngay khi tướng quân Kền Kền không hiểu ra sao, chỉ thấy trong mưa tên, từng binh sĩ nhấc những chiếc thùng gỗ khỏi thuyền, hợp tác đổ những thứ trong thùng xuống sông. Chất lỏng bị đổ ra trôi nổi trên mặt nước, nhanh chóng được mang đi lao tới trước hàng phòng ngự bằng cọc gỗ.

Cho đến lúc này, tướng quân Kền Kền mới hiểu binh sĩ ném cành cây và cỏ khô xuống để làm gì.

Chỉ thấy những thùng chất lỏng mà họ đổ xuống đã bị cành cây và cỏ khô trước tuyến phòng thủ bằng cọc gỗ, không bị dòng nước chảy xiết của sông Lessy cuốn trôi.

Một linh cảm chẳng lành trỗi dậy, tướng quân Kền Kền lập tức ra lệnh dùng hết sức bắn chết đoàn thuyền tiên phong kia.

Trên một chiếc bè giữa sông Lessy, từng binh sĩ bắn ra mũi tên nhóm lửa.

Tên lửa rơi xuống lớp chất lỏng không rõ bị cành cây và cỏ khô ngăn cản trước cọc gỗ kia, tướng quân Kèn kền như không thể tin vào mắt mình —— chỉ thấy ngọn lửa bắt đầu bốc cháy rừng rực trên mặt nước.

Bên kia sông, tướng quân Skien đang chỉ huy binh lính chuẩn bị sẵn cầu phao đã được dựng sẵn. Lúc anh ngẩng đầu lên bèn thấy quốc vương đang ghìm ngựa đứng yên lặng trước đội quân, một hơi nghẹn mấy ngày nay rốt cuộc cũng thở ra nhẹ nhõm

—— chỉ có rất ít người biết, mấy ngày nay, quốc vương không hề ở trong lều!

Tướng quân Skien không có nghĩ quốc vương rời đi mấy ngày nay đã làm gì, anh chỉ cẩn thận làm trọn những việc tướng quân nên làm, cũng nghiêm ngặt chặn tin tức này.

Nhưng may mắn thay, trước khi cuộc chiến chính thức bắt đầu, quốc vương đã trở lại.

James cầm trong tay một bản vẽ dày đầy những con số và ký hiệu, đứng bên cạnh quốc vương và chỉ về phía tòa thành và pháo đài đối diện. Sau khi lấy lại tòa thành Newcastle, quốc vương không để anh ta tiếp tục chủ trương việc xây dựng tòa thành ở đó mà đưa anh ta làm cố vấn kiến trúc quân sự trong chiến tranh.

Lúc trước đánh giá của quốc vương về James chẳng sai ——

Người này thật sự nên thuộc về viện khoa học tâm thần.

"Lửa thiêng cổ xưa dù mạnh mẽ, nhưng có quá nhiều hạn chế." James bất mãn lắc đầu, anh ta nhìn bản thiết kế trong tay rồi nhìn lỗ bắn tên trong pháo đài. Nếu giảm được độ nguy hiểm của pháo và tăng sức sát thương nổ mạnh, thì chúng ta hoàn toàn có thể chế tạo ra một pháo đài không gì phá nổi! Chắc chắn tốt hơn đám rác này gấp ngàn lần!"

Nghe James lải nhải, quốc vương hơi nhướng mày.

"Sẽ có."

Cậu trầm ngâm trả lời.

Trong lúc nói chuyện, cọc gỗ mà quân phản loạn cắm giữa sông Lessy để ngăn cản đã bị lửa thiêng cổ xưa phá hủy gần hết.

Cọc gỗ bị thiêu hủy, lửa thiêng cổ xưa dần không còn bị chặn lại một hàng, bắt đầu bị nước sông cuốn trôi, những đốm lửa lớn nhỏ vàng ấm áp trôi nổi trên trên một khúc sông, hiện ra một loại vẻ đẹp không chân thật, đẹp mà thơ mộng.

Quốc vương ra lệnh tấn công.

Weibo: 洛夏葚

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 88
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...