Editor: Cẩm Băng Đơn
Trước mắt, sóng xanh vạn dặm. . . . . .
Trước mắt, mênh mông vô bờ bến. . . . . .
Trước mắt, mờ ảo không chân thực. . . . . .
Nhắm mắt lại, bên tai vọng về tiếng “Lưu Thủy” róc rách ngày ấy.
Đứng ở chỗ này, đã một ngày.
Nghe người ta nói, nơi ta đang đứng, chính là nơi mà Lý Uẩn Đình nhảy xuống biển ngày đó. . . . . .
Không dám chuyển bước chân. . . . . .
Sợ đứng lệch một chút. . . . . . Lập tức sẽ không cảm thấy nhiệt độ trên người hắn nữa. . . . . .
Chứng kiến sự chân thật của lời nói người đời. . . . . . Cột tóc bạch ngọc, cẩm y màu lam, ngồi ở trên xe lăn. . . . . .
Đó là Lý Uẩn Đình của ta. . . . . Là Lý Uẩn Đình đã từng nói sẽ cho ta tự do. . . . . .
Sóng biển. . . . . . Đánh tới làm ướt góc váy. . . . . .
Biển xanh ơi. . . . . . Hắn có từng nói gì với mày không?
Hắn có nói, hắn còn nhớ tới An An hay không. . . . . .
Hắn có nói, hắn chưa chết. . . . . . Hắn chỉ là muốn lừa gạt nước mắt của An An hay không . . . . . .
Lý Uẩn Đình, chàng thắng rồi. . . . . . Chàng thành công rồi đấy. . . . . .
Lý Uẩn Đình, chàng trở lại đi. . . . . . Ở bên cạnh em là được rồi. . . . . .
Khóe mắt có lệ nhẹ nhàng nhỏ xuống. . . . . . Càng không thể vãn hồi. . . . . .
Đến tột cùng là khi nào thì yêu chàng chứ?
Đến tột cùng yêu cái gì ở chàng chứ. . . . . .
"Chỉ là không biết rốt cuộc An An cô nương không hiểu tình biết yêu, hay là căn bản là tâm như nước lặng?"
Nụ cười trêu tức. . . . . . Dễ dàng. . . . . . Phá vỡ lớp ngụy trang của ta. . . . . .
"Vậy ư? Đó là bởi vì hôm nay muốn quyết định một chuyện rất quan trọng thôi."
Nụ cười thản nhiên. . . . . . Chỉ là khi đó ta lại không biết. . . . . . Lý Uẩn Đình. . . . . .Chàng lại một mực dùng tính mạng để bảo vệ An An. . . . . .
"Không vì trần tục bó buộc, không vì lời nói của người đời mà ảnh hưởng. Cho dù chông gai liên tiếp, lòng ta vẫn như xưa như cũ, Đơn.l,q..đ, Ngày ấy chàng lặp lại lời của ta, đột nhiên nhếch môi cười: "Người biết lòng ta, An An cũng vậy chứ?"
. . . . . . Tha thứ cho em. . . . . . Giễu cợt cười một tiếng. . . . . . Không biết cảm động. . . . . . Tha thứ cho em tự mua dây buộc mình. . . . . . Không chịu đối mặt. . . . . .
"An An, đến tột cùng ngươi muốn cái gì?"
Ánh mắt sáng rực. . . . . . Bên môi chàng nôn ra máu. . . . . . Lúc đó đã ăn sâu vào trái tim em. . . . . . Khiến nhớ nhung cũng biến thành nỗi đau không dám chạm tới. . . . . .
Hàn đăng vô diễm, tệ cầu vô ôn, tổng thị bát lộng quang cảnh; thân như cảo mộc, tâm tự tử hôi, bất miễn đọa tại ngoan không. . . . . .
(Đèn nghèo không ngọn lửa, áo rách không sưởi ấm, quang cảnh chơi cờ vẫn còn đó, thân như cây khô, tâm giống như tro tàn, không tránh được rơi xuống không gian cố chấp)