Người ta từng nói họa loạn thế là do hồng nhan, nhưng hẳn là chưa bao giờ nghĩ tới, một kẻ xuyên qua ngàn năm mà đến như ta lại trở thành kíp nổ gây ra sinh linh đồ thán của tam quốc. . . . . .
Y phục sang trọng, Mộ Phi Hàm đã trở lại là một Mộ Phi Hàm cao cao tại thượng, đứng phía sau chính là mấy trăm quan binh được huấn luyện nghiêm chỉnh.
Ánh mắt lạnh băng của Mộ Phi Hàm xuyên qua ta cùng Huyền nhi, khóe miệng không mang theo tình cảm cùng lạnh lẽo không có độ ấm.
Trên đất vẫn còn thi thể của tên mập kia. . . . . . Hắn. . . . . . Cũng biết rồi sao?
"An An, ta có thể không so đo bất cứ chuyện gì tối hôm qua xảy ra, chỉ cần bây giờ nàng đi theo ta." Mộ Phi Hàm giơ tay lên, sử dụng chút ấm áp cuối cùng trong giọng nói lạnh băng của mình mà hỏi ta, giống như đang hỏi, có muốn làm nữ tử kiên cường nhất bên cạnh hắn hay không, có nguyện ý làm nữ tử sưởi ấm con người cô độc như hắn cả ngày lẫn đêm không. . . . . .
Bàn tay ấm nóng của Huyền nhi vẫn luôn nắm lấy tay ta, dịu dàng lại kiên định, lại khiến ta không cách nào tránh thoát, lúc này ta có thể đi cùng ai đây? Vốn là muốn toàn tâm toàn ý đi yêu chàng, vậy mà chẳng hiểu vì sao cứ rối tinh rối mù. . . . . .
Ba vò Nữ Nhi Hồng kia, ba chữ “ta yêu nàng” thẳng thắn nhất của vị Đế vương đó. . . . . .
Ta cuối cùng không có cách nào đáp lại. . . . . .
Thật hận mình như vậy, luôn cô phụ họ, luôn cô phụ họ. . . . . .
"Có thể là Lý Uẩn Đình, có thể là Mộ Dung Huyền, nhưng duy chỉ không thể là Mộ Phi Hàm ta có đúng hay không?" Nhìn thấy ta do dự, trong gió thu, Mộ Phi Hàm đột nhiên cười điên dại. Tiếng cười kia quanh quẩn thật lâu ở trong rừng cây, càng lộ rõ sự thê lương.
"Không chiếm được nàng, thì phá hủy nàng, như thế nào?" Trong kẽ răng bắn ra hai câu, nhưng từng chữ từng chữ đều là hận ý. Khiến ta không chịu nổi mà run rẩy.
Mộ Phi Hàm tiến lên một bước, đưa tay muốn bắt cổ tay của ta.
Huyền nhi đột nhiên kéo ta ra phía sau, bóng dáng màu trắng kiên định đứng ở trước mặt của ta.
Bóng dáng màu xanh lá cây cùng bóng dáng màu trắng đối địch nhau, tay áo tung bay phấp phới trong gió thu.
Bầu không khí giương cung bạt kiếm, hai nam nhân chiến tranh.
Hết sức căng thẳng.
Đây là một đề văn lựa chọn, nhưng vĩnh viễn không có đáp án chính xác.
Vô luận ta lựa chọn cái gì, đều chỉ mang đến tổn thương.
Giống như ngày đó Lý Uẩn Đình tới Thanh cung muốn dẫn ta đi, tới hôm nay ta cũng như thế, không biết nên chọn con đường nào.
Người thương đã quên mất ta, người ta cô phụ vẫn luôn cô phụ.
Cục diện bế tắc như thế đến tột cùng là vận mệnh cho ta, hay là ta cho vận mệnh. . . . . .
"Ngài chính là quốc sư Mộ Dung Huyền của Thánh Ngưng quốc? Ta sớm đã nghe đại danh của ngài rồi." Giọng nữ mềm mại, chen vào không đúng lúc.
Sơ Tinh kiều diễm đột nhiên chạy đến trước mặt Huyền nhi, nhìn như mê muội rồi lại đột ngột đưa tay vuốt ve mặt của Huyền nhi.
Thân thể bọn họ cực kỳ gần nhau.
Tại sao Sơ Tinh lại có hành động kỳ lạ này? Hơn nữa Mộ Phi Hàm cũng không ngăn cản?
Huyền nhi có chút không kiên nhẫn nhắm mắt lại, giơ tay lên muốn xua đi sự quấy rầy của nàng ta.
Đúng lúc ta đang thầm kêu không tốt.
Huyền nhi kêu đau một tiếng, chủy thủ trong tay áo Sơ Tinh đã cắm vào bụng bên phải của Huyền nhi. . . . . .
"Hèn hạ!" Huyền nhi lảo đảo quay lùi lại mấy bước, ta cuống quít đưa tay đỡ hắn, tức giận chỉ trích Sơ Tinh.
"Bốp!" Một cái cái tát vang dội hằn lên trên mặt Sơ Tinh.
"Mộ Phi Hàm ta làm việc, không cần nữ nhân giúp một tay!" Mộ Phi Hàm nhíu chặt chân mày, hiển nhiên rất là tức giận.
Sơ Tinh đột nhiên quỳ trên mặt đất, trên mặt hiện đầy nước mắt nhưng trên môi lại là nụ cười.
"Sơ Tinh nguyện ý làm bất cứ chuyện gì vì công tử, bất kỳ kẻ nào gây bất lợi đối với công