Editor: Cẩm Băng Đơn
"Tề bảo chủ, khi ấn xuống thì thi thể người này có dấu hiệu thoáng phai màu, lật ngược lại không biến mất, dùng đao cắt, có chất nhầy như nước chảy ra, cộng thêm tiết trời bây giờ rét lạnh, xác nhận là chết giữa buổi trưa." Mâu Tần khám nghiệm xong, đứng chắp tay, con ngươi vắng lặng quét qua mọi người.
Nghe vậy, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
"Vậy theo Tần công tử, nguyên nhân Đổng Chưởng môn chết là gì?" Trên mặt Tề bảo chủ không khỏi nổi lên chút vui mừng, dù sao, Tề Trạm Hằng an toàn là tốt rồi.
"Theo tại hạ thấy, Đổng Chưởng môn không phải chết bởi vì trúng độc, mà là chết bởi ám khí."
Vừa dứt lời, Mâu Tần lấy ra một kim châm từ động mạch cổ của Đổng Kỳ Phong, kim châm này mỏng như lông trâu, không cẩn thận quan sát căn bản không thể dễ dàng phát hiện, - - chẳng lẽ lúc nào Mâu Tần cũng mang theo kính hiển vi ư? Hay là vì kinh nghiệm cùng trực giác thầy thuốc của hắn đã đạt tới trình độ này rồi? Chẳng lẽ đây chính là nguyên nhân Đổng Kỳ Phong chết? Vô luận như thế nào, Mâu Tần này, quả nhiên lợi hại.
Lúc này từ ngoài cửa có một thị vệ chạy vào, ghé sát vào bên tai tên họ Lý biến thái, nhỏ giọng nói gì đó.
Tên biến thái họ Lý nhìn ánh mắt của mọi người chuyển sang mình, khẽ mỉm cười, đường hoàng nói, "Tề bảo chủ, Tư Đồ lúc trước, chính là do người khác dịch dung thành, Tư Đồ thật, đã chết ở hậu viện trong nhà."
Vừa nói ánh mắt còn quét về phía ta ở bên này, giống như đang tranh công.
Ghét - -#
Ta là người tàng hình ~~ hắn nhìn không thấy ta ~~~~~~~~~
"Nói như vậy, lúc trước Trạm Hằng hiền chất thấy Đổng Kỳ Phong, cũng hẳn là người khác dịch dung giả trang thành." Cha chậm rãi lên tiếng.
"Đúng vậy, quả thật trên võ lâm, người biết dịch dung không phải ít, nhưng có thể giống như đúc như thế, sợ là chỉ có Cung chủ Thanh Cung của Thánh Ngưng quốc—— Âu Dương Ánh Nhật!" Không Văn đại sư, phương trượng của Thiếu Lâm cũng được mời đến để quan sát.
"Hơn nữa trong chốn võ lâm có thể vô hình sử dụng kim châm giết người, sợ là cũng chỉ có Âu Dương Ánh Nhật." Cha lên tiếng bổ sung.
"Thanh Cung tuy là tà giáo, nhưng với Tề gia bảo thì lại như nước sông không phạm nước giếng, vì sao lại hãm hại đây?" Tề bá bá giống như không hiểu.
"Chỉ sợ rằng, Thanh Cung chí ở võ lâm Thanh Long quốc." Tên biến thái họ Lý đưa ra câu tổng kết.
Mọi người đột nhiên lo lắng trùng trùng, chỉ có ta nhàm chán ngáp ngáp, Hằng ca ca đã không sao, không phải sao?
Một hồi lâu. . . . . .
"Chuyện Mâu Tần đáp ứng Tề bảo chủ đã hoàn thành, không biết chuyện Tề bảo chủ đồng ý với tại hạ thì sao?" Là giọng nói lành lạnh của Mâu Tần.
Hả? Hình như có chuyện xưa? Ta ngừng ngáp, híp mắt nhìn Mâu Tần.
"Đây là tất nhiên, lúc ấy mời Mâu công tử xuống núi, hứa hẹn với Mâu công tử một chuyện, chỉ cần không làm trái với đạo nghĩa giang hồ, Tề mỗ tuyệt đối không từ chối."
Nghe vậy, ta thật sự là khóc không ra nước mắt.
Thượng Đế ơi, ta đột nhiên nhớ tới đoạn phim kinh điển giữa Trương Vô Kỵ cùng Triệu Mẫn, xem ra Mâu Tần này có tâm tư thâm sâu hơn Triệu Mẫn rất nhiều, Tề bá bá, người nói xem người nghĩ thế nào vậy? Đây không phải là đặt bẫy chờ người tự nhảy xuống sao? Chỉ hy vọng thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư - -# ta quả nhiên không phải là người tốt mà.
(Thành môn thất hỏa, ương cập trì ngư: Cổng thành thất thủ mà cháy, đừng vạ đến cá dưới ao)
"Chuyện này, bây giờ còn chưa nghĩ ra, nghĩ ra thì tự nhiên sẽ nói cho ngài biết." Nhất thời ta chìm đắm vào việc nhập vai trong phim Ỷ Thiên, ta lại thuận miệng phun hết tất cả lời nói trong lòng ra ngoài.
Lần này, ta thành tiêu điểm của ánh mắt mọi người. . . . . .
"Tiểu thư sao lại có cùng suy nghĩ với tại hạ vậy?" Ánh mắt lạnh lùng của Mâu Tần đột nhiên xuyên qua ta, hắn chậm rãi mở miệng, ta cảm giác mình giống như bị tia X quang chiếu vậy, đến ngay cả xương cốt cũng để hắn thấy rõ ràng, chẳng lẽ đây chính là đại pháp nhìn xuyên mọi vật trong truyền thuyết? Không trách được người này là danh y, thì ra là hắn có thể dùng ánh mắt X quang để kiểm tra. . . . . .
Nhưng là, - -# ta có thể nói giống hắn nghĩ, đó chẳng phải là bởi vì năm đó Triệu Mẫn cũng nói như vậy sao?
"Đoán mò . . . . . ." Nhắm mắt nhìn trên nóc.
"Ha ha, tiểu thư quả thật là nhanh nhẹn." Mâu Tần từ chối cho ý kiến.
"Đâu có đâu có. . . . . . Vận cứt chó tốt một chút mà thôi. . . . . ." Ta hắc hắc cười gượng. . . . . .
…
Trở lại trong sương phòng, trời sắp sáng rồi, ta luôn luôn là kẻ ham ngủ, nhìn thấy gối sẽ lập tức ngã đầu ngủ, đến ngay cả xiêm y cũng không thèm cởi.
Nhưng trong đầu vẫn có một vấn đề mà ta không thể xua đi được, nếu phụ thân biết ta ở nhà của tên biến thái họ Lý, tại sao một năm qua chẳng hề quan tâm tới ta?
Đợi đến lúc ta tỉnh đã là giữa trưa rồi, ánh mặt trời nghiêng nghiêng chiếu vào, sáng rọi làm ta tỉnh lại - -#
Ta có chút ngượng ngùng rời giường rửa mặt, sao không có ai gọi ta rời gường vậy? Hỏi nha hoàn Hân Nhi hầu hạ mình, ta mới biết, thì ra là Hằng ca ca cố ý dặn dò, nói đêm qua ta quá mệt mỏi, không cho phép bất luận kẻ nào quấy rầy ta nghỉ ngơi.
Trên bàn có chén cháo nóng hôi hổi, Hân Nhi nói, thiếu gia căn dặn, đã nấu qua ba lần rồi.
Trong lòng có chút cảm động không rõ lý do, Hằng ca ca, huynh đối với ta tốt như vậy, nhưng ta lại không có cách nào xác định rõ lòng của mình, vẫn luôn không lên tiếng ngăn cản tình yêu của huynh, có phải quá ích kỷ hay không?
Ta uống từ từ hết chén cháo nóng, trong lòng nghĩ ngợi hàng trăm lần.
"Tiểu thư, thiếu gia đã lệnh cho chúng nô tì chuẩn bị xong nước tắm, tiểu thư muốn tắm giờ không?" Một nha hoàn có khuôn mặt hơi béo ục ịch nhỏ giọng hỏi ta, thái độ kính cẩn.
"Được." Sững sờ một chút, nhớ tới đêm qua khám nghiệm thi thể đúng là cảm thấy cả người không thoải mái, thật không ngờ Hằng ca ca lại chu đáo như thế.
Giọt vào thùng một chút nước thơm mùi hoa lan. . . . . .
Ta duỗi tay thử nước ấm một chút, bước vào trong nước, chậm rãi dìm mình xuống, trên mặt nước có mấy cánh hoa mới hái nổi lềnh bềnh, sương mù mờ mịt, làm mơ hồ tầm mắt của ta.
Chợt, ta cảm thấy cả người thật thoải mái. . . . . . Ở chỗ này đã 13 năm rồi cơ à? 13 năm, có phải cũng đủ để từng chút từng chút một quên anh không? Hàm. . . . . . Nếu em quên mất anh, anh có trách em không? Hoặc là. . . . . . Anh đã sớm quên em trước khi em quên anh. . . . . .
Ta thật sự có thể yêu lần nữa sao? . . . . . . Hay là học tập luật lệ không ở gần nhau sống đến già đây?
Hàm. . . . . . Anh phải hạnh phúc. . . . . . Nhất định phải hạnh phúc. . . . . .
Tay không ý thức chạm đến Hoài mộc trâm trên đầu, không khỏi chấn động, Hằng ca ca, muội không thể nào rõ lòng của mình, có phải không nên làm trễ nải tuổi thanh xuân của huynh hay không. . . . . .
Tắm xong, ta đẩy cửa đi ra ngoài, vừa đúng gặp phải Hằng ca ca đến thăm ta, vẫn là một thân trường bào hoa gấm màu xanh nhạt như cũ, khuôn mặt trong trẻo lạnh lùng, anh khí bức người.
Ta xả một nụ cười thật to, "Hằng ca ca, chúng ta đi ra ngoài thành một chút, được không?"