Cô với hụt, bò lên tay vịn của ghế rồi không nhúc nhích nữa, lải nhải không ngừng như nói cho chính mình nghe: “Chị ta cũng tội nghiệp lắm, từ lúc sinh ra đã mắc bệnh tim, ba mẹ chị ta đều xem chị ta như bảo bối, muốn thứ gì cũng cho, cứ như vậy mà chiều hư chị ta.”
Tạ Đãng không đáp lời cô, để cô nói.
Đôi mắt hạnh của cô trở nên mơ màng, nửa say nửa tỉnh, dài giọng nói: “Chị ta giống như ma cà rồng vậy, vài ba ngày lại đến hút m.á.u em, em ghét chị ta lắm.”
“Chị ta xinh đẹp, lại thông minh, còn có đầu óc kinh doanh, sao lại cứ thích một người không thích chị ta chứ.”
Cô nhếch môi cười.
“Sau khi em biết được thì vui lắm, người mà em ghét như vậy, cuối cùng cũng bị người khác làm tiêu tan nhuệ khí, để chị ta nếm thử mùi vị bị người khác ghét.”
Nụ cười bên môi cô chợt tan biến, cô chớp chớp mắt, khóe mắt hơi đỏ.
“Chị ta bị bệnh tim, không nên quá vui mừng hoặc quá buồn bã, nhưng có đến mấy lần em thấy chị ta đau thương tột độ, có lẽ do vậy mà không thể sống lâu được.”
“Chị ta luôn lạnh nhạt với em, không nói được một câu tốt đẹp nào, đáng ghét lắm. Trước kia em đã từng nguyền rủa chị ta rất nhiều lần, bây giờ lời nguyền linh nghiệm rồi, cuối cùng thì chị ta cũng c.h.ế.t rồi.”
Tạ Đãng nghe chẳng hiểu đâu vào đâu, không biết cô đang nói ai, cậu xem giờ, khẽ đá chân bàn phía đối diện: “Nói đủ rồi thì về thôi, buổi tối ông đây còn có việc.”
Cô không nhúc nhích, biếng nhác nằm ì ra đó, đột nhiên nói: “Cái người đã c.h.ế.t đó, là chị ruột có cùng huyết thống với em.” Mí mắt cô khẽ rũ xuống rồi lại ngẩng lên, đèn pha của quán rượu chiếu xuống, nước mắt lưng tròng: “Chị ta cũng giống em, đều là m.á.u gấu trúc, là người duy nhất trên thế giới này chảy cùng một dòng m.á.u với em.”
Tạ Đãng im lặng.
Sau đó, Đàm Mặc Bảo cũng im lặng, không nói gì nữa, uống hết ly này đến ly khác. Sau khi ném đầy những ly rượu không ra đất thì ngồi trên đất mà khóc, vừa khóc vừa hát, hát nhạc của Khương Cửu Sênh, rõ ràng là tiết tấu vui vẻ, cô hát mà nước mắt đầy mặt.
Dù sao cũng là một mạng người, đột nhiên mất đi…
Hơn 10 giờ tối, Tống Tĩnh khó khăn lắm mới dỗ được con đi ngủ, vừa mới nằm xuống, nhắm mắt chưa được mười phút thì điện thoại trên bàn đã đổ chuông. Cô không nghe máy, điện thoại vẫn ngoan cố kêu mãi không ngừng.
Vào giờ này, ngoại trừ ông tổ đó ra thì không còn ai nữa cả.
Tống Tĩnh hít sâu một hơi, nghe máy, không kìm được lửa giận trong lòng: “Đêm khuya rồi còn không ngủ, cậu mộng du à!”
Tạ Đãng lời ít ý nhiều: “Chị đến đây một chuyến.”
Ông tổ nhà cậu!
Tống Tĩnh trợn trừng mắt, nói: “Cậu lại gây họa gì rồi?”
Ngữ khí của Tạ Đãng như ông lớn: “Không phải tôi.”
Cô vừa định hỏi là ai thì bên kia điện thoại đã vang lên tiếng hát.
“Aaa cây nho trước cửa, aaa mới mọc mầm xanh mơn mởn, ốc sên đeo cái vỏ nặng nề, bò từng bước từng bước một…”
Hát rất điên cuồng, nhưng chẳng đúng điệu được chữ nào, đêm khuya như vậy nghe hơi rùng rợn. Đây không phải trọng điểm, trọng điểm chính là đó là một cô gái!
Tống Tĩnh lập tức bật dậy: “Cái người kêu khóc om sòm đó là ai thế?”
“Phó hội trưởng fanclub chi nhánh Giang Bắc.”
Cô nhất thời không kịp phản ứng.
Tạ Đãng ở đầu dây bên kia hối thúc: “Chị mau đến đưa người đi đi, còn không đến thì lỗ tai tôi sắp bị cô ta làm điếc luôn đó.”
Lúc này, lại vang lên một giọng hát điên cuồng nữa.
“Em có phải người anh yêu thương nhất, vì sao anh im lặng, nắm chặt bàn tay lạnh giá của anh, vẫn làm em buồn bã…”
Khóc lóc nức nở lại đổi thành âm điệu vui vẻ rồi.
“Gió lớn thổi aaa, phong cảnh nơi đây thật đẹp, trời đẹp đất cũng đẹp, có cả các bạn nhỏ cùng nhau vui đùa…”
Tạ Đãng choáng váng! Con m* nó, ồn c.h.ế.t đi được!
Cậu cởi áo khoác, đắp lên đầu Đàm Mặc Bảo, cô ngoan ngoãn hơn, nằm trên băng ghế mà ngủ, lúc này tai cậu mới được yên tĩnh.
Khoảng nửa tiếng sau, Tạ Đãng đoán Tống Tĩnh sắp đến rồi, bèn gọi Đàm Mặc Bảo đang ngủ như c.h.ế.t dậy. Đàm Mặc Bảo ngủ được một giấc, đã tỉnh táo hơn một chút, cũng không làm ồn nữa, ngoan ngoãn đi theo Tạ Đãng, bước chân chao đảo, may mà cô còn nghe lời, cậu dừng lại, cô cũng dừng lại.
Người đàn ông có hình xăm trên cánh tay đụng phải Tạ Đãng, anh ta cũng không xin lỗi mà bước vào một gian phòng riêng, thuận tay đóng cửa lại, cạch, khóa cửa bị bật ra, cửa chưa đóng.
Tạ Đãng ngoái lại nhìn.
“Cô cả.”
Cổ họng của người đàn ông giống như bị thương, giọng nói như cố gượng để phát ra từ yết hầu.
Cửa hé mở, có thể nhìn thấy tấm lưng lực lưỡng của người đàn ông, và cả người phụ nữ đang ngồi trên sofa đôi chân dài bắt chéo, dưới chân là đôi giày cao gót màu đỏ.
“Đồ đã gửi đi chưa?”
Một giọng nữ tròn vành rõ chữ, rất êm tai.
Người đàn ông kính cẩn cúi đầu, nói: “Đã đưa đến tay Tần Minh Lập rồi ạ.”
Người phụ nữ mỉm cười, bàn tay trắng ngần khẽ lắc ly rượu vang, nói: “Đến lúc thu lưới rồi.”
Ở ngoài cửa, Tạ Đãng tựa vào tường.
Đàm Mặc Bảo giơ tay kéo góc áo cậu: “Anh Đãng, em…”
Cậu che miệng cô lại, khẽ lắc đầu. Đàm Mặc Bảo chưa tỉnh rượu, hơi mê man, cô không nhúc nhích nữa, cũng không lên tiếng, ngoan ngoãn đứng đó.
Tạ Đãng di chuyển về phía cửa, tiếp tục lắng nghe.
Khoảng nửa tiếng sau Tống Tĩnh mới gọi đến. Tạ Đãng đã ngồi trong xe được một lúc rồi, cậu mất kiên nhẫn nói: “Sao lâu thế?”
Trên ghế lái phụ, Đàm Mặc Bảo ngủ đến nỗi quên cả trời đất.
Cậu là nhân vật của công chúng, không thể đưa cô ấy đến khách sạn được, chỉ có thể gọi Tống Tĩnh đến thu dọn tàn cuộc.
WebTru yenOn linez . com
“Đường Thương Ninh xảy ra sự cố, đang kẹt đây, cậu đang ở đâu?”
“Trong con ngõ phía sau Thính Tửu Hiên.” Bởi vì sợ bị paparazzi chụp được, Tạ Đãng cố ý chọn một nơi vắng vẻ, cậu ta túm lấy nắm tóc xoăn, cáu kỉnh nói: “Chị nhanh lên, ông đây sắp lạnh cóng rồi.”
Tống Tĩnh khẽ nghiến răng, nói: “Chờ đi.” Cái tên oan gia này!
Tạ Đãng cúp máy, cậu run cầm cập.
Trong con ngõ sâu hút, đêm khuya tĩnh mịch, ở xa vang lên tiếng chó sủa, bên đường có lác đác vài chiếc xe đang đậu, xung quanh không một bóng người, đèn đường đã hỏng, chập chờn lúc sáng lúc tối.
Đột nhiên chiếc xe lắc lư.
“Ầm.”
“Ầm.”
“Ầm.”
Ba âm thanh rất lớn liên tục vang lên, giống như vật nặng nào đó đang đập vào đuôi xe.
Tạ Đãng hạ cửa sổ xe xuống, hét lên: “Ai đấy?”
Không có tiếng trả lời, trong con ngõ chỉ có tiếng vọng lại, chó sửa phía xa càng dữ dội hơn.
Cậu bước xuống xe, đi đến đuôi xe, nhìn thấy trên đất có ba viên gạch, xe của cậu ta bị đập trúng tạo thành ba vết xước.
Con mẹ nó ai đã đập chiếc xe yêu dấu của cậu!
Cố Diệp Phi
Cậu bước lên phía trước một đoạn, ngẩng đầu nhìn tường nhà bên kia. Trong con ngõ nhỏ, bỗng có đèn xe chiếu đến, cậu vừa quay người thì ánh sáng đó làm chói mắt cậu.
Phía đối diện, chiếc xe màu đen đang lao nhanh đến.
----------