Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Sơn Hà Chẩm

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sở Du nhìn bộ dạng tươi cười của Vương Lam, nghĩ là nàng ấy bị Thẩm Hựu quấy rầy, vỗ vỗ tay nàng ấy nói: "Chớ suy nghĩ nhiều. Nếu đã không có duyên phận, chẳng thà đừng suy nghĩ nhiều."

Biết Sở Du nghĩ sai, Vương Lam thở phào nhẹ nhõm, thuận theo suy nghĩ của Sở Du.

Hai người tán gẫu một hồi, Ngụy Thanh Bình trở về ngồi lên xe ngựa, ngước mắt nói với Vương Lam: "Tốt lắm, ngươi yên tâm."

Ba người ngồi trên xe ngựa nói chuyện phiếm suốt đường đi, cho đến khi đến Bạch Lĩnh, trái tim Vương Lam đều thấp thỏm không yên, khi đến Bạch Lĩnh, nàng ấy đi vào phủ của mình, vẫn không nhịn được nghĩ đến dấu vết trên người Sở Du.

Dấu vết kia là của ai để lại?

Cho dù Vương Lam có ngu dốt, cũng nhớ đến sáng sớm mà Sở Du và Vệ Uẩn ngủ bù, rồi những lời nói của Vệ Hạ nữa.

Cũng là do nàng ấy ngu dốt, nếu như là Tưởng Thuần thận trọng, sợ là lúc đó đã nghe ra vấn đề.

Tưởng Thuần có biết hay không?

Vương Lam có chút không nhịn được, tối ngày hôm đó trở về thì đi tìm Tưởng Thuần.

Tưởng Thuần vừa mới cùng Sở Du nói xong chuyện cũ, nhìn thấy Vương Lam đi tới, Tưởng Thuần cười nói: "A Lam cũng đến thăm ta?"

Vương Lam đi đến tán gẫu với Tưởng Thuần một lúc, Vương Lam cho hạ nhân lui ra, nói: "Muội đến là có mấy lời muốn nói với tỷ tỷ."

Tưởng Thuần cúi đầu uống trà, nghe Vương Lam nói thì nghi hoặc ngẩng đầu lên, thấy Vương Lam cố gắng nở cười: "Hình như A Du có người thích ở bên ngoài, tỷ tỷ có biết không?"

Tưởng Thuần dừng lại, có chút cân nhắc không biết Vương Lam đã biết bao nhiêu, nàng chần chừ một lát, cuối cùng nói: "Sao muội lại biết?"

Vương Lam thấy Tưởng Thuần do dự che giấu, dứt khoát đâm thủng lớp giấy mỏng manh này, hít sâu một hơi, trực tiếp nói: "Thật đúng là Tiểu Thất?"

Tưởng Thuần không lên tiếng, nàng đặt chén trà xuống, bình thản nói: "Những chuyện này không phải là chuyện ta với muội có thể quản được."

"Chuyện này... Chuyện này làm sao có thể được!"

Vương Lam đột nhiên đứng lên: "Trưởng tẩu như mẫu thân, một tay A Du nuôi hắn thành người. Đây... Đây quả thực là chuyện hoang đường!"

Tưởng Thuần không nói gì, nàng đặt cái nắp trên chén trà, chậm rãi nói: “A Du lớn hơn Tiểu Thất một tuổi, làm gì có chuyện ai nuôi lớn ai chứ? Chỉ là nâng đỡ lẫn nhau thôi. Tình hình Vệ Phủ của chúng ta như thế nào, muội còn không rõ sao? Bọn họ cùng nhau trải qua con đường đau khổ để đi đến ngày hôm nay, có tình ý, cũng là chuyện tốt.”

"Tỷ đã sớm biết?"

Vương Lam phản ứng kịp, Tưởng Thuần gật đầu, Vương Lam lộ ra vẻ khiếp sợ: "Bọn họ phá vỡ quy củ như vậy, tỷ không ngăn cản sao?!"

“A Lam, quy củ tồn tại là muốn cho cuộc sống tốt đẹp hơn.” Tưởng Thuần lãnh đạm nói: “Quy củ làm cho con người sống tốt đẹp hơn gọi là lễ tiết, quy củ làm cho con người xấu đi được gọi là lễ giáo. Thiếu một chữ, khác nhau một trời một vực. Bọn họ đã không phải xin lỗi bất cứ ai, phá vỡ quy củ của người khác, vậy thì đã sao? "

"Quá hoang đường..."

Vương Lam lắc đầu, không thể tin nói: "Bọn họ, tỷ, mọi người đều là điên hết rồi..."

Tưởng Thuần đứng dậy, đưa cho Vương Lam một tách trà nóng: "Muội hiểu cũng tốt, không hiểu cũng không sao. Dù sao thì muội cũng không liên quan gì đến chuyện này, giấu ở trong lòng, không gây chuyện mới sống tốt, quản tốt chính mình là đủ rồi."

Nghe vậy, Vương Lam sửng sốt, trong đầu chợt lóe lên gương mặt của Thẩm Hựu.

Thích ai đó, làm sao có thể kiểm soát được?

Nàng ấy đột nhiên như quả bóng xì hơi, đứng trước mặt Tưởng Thuần, thở dài một hơi, cuối cùng vẫn là rời đi.

Trở lại Bạch Lĩnh, dưới mí mắt của Liễu Tuyết Dương, Sở Du không dám làm càn. Cho nên tối hôm đó nàng nói Vệ Uẩn đừng có đến, vẫn là nhẫn nại một chút mới tốt.

Chờ đến lúc ban đêm đi ngủ, không biết vì sao mà Sở Du không ngủ được.

Nàng luôn cảm thấy bên cạnh như có người nào đó, xoay người lại có thể sờ thấy, nhưng mà xoay người lại thì phát hiện không có một ai. Không chỉ không có người nào mà trái tim nàng cũng trống rỗng, trằn trọc đến nửa đêm vẫn là không ngủ được.

Nàng buồn bực khó chịu, thấy trời đã khuya, nàng mới đứng dậy, khoác thêm áo choàng bên ngoài rồi lặng lẽ đi vào phòng của Vệ Uẩn.

Lúc nàng đi đến, phòng của Vệ Uẩn vẫn đèn đuốc sáng trưng. Nàng không dám kinh động đến người khác, chỉ lặng lẽ ẩn nấp trên cây, chờ Vệ Uẩn tắt đèn, thị vệ xung quanh rời đi rồi mới lẻn vào.

Nhưng mà Vệ Uẩn có vẻ rất bận rộn, mãi vẫn không tắt đèn. Vì vậy nàng chỉ có thể nằm trên cây, nhìn Vệ Uẩn ngồi trước một đống tấu chương, nghiêm túc phê duyệt.

Lúc hắn đọc tấu chương rất nghiêm túc, ánh đèn phản chiếu gương mặt cao quý của hắn, mang theo một chút ấm áp. Sở Du nằm trên thân cây, nhìn gương mặt bình tĩnh trầm ổn của nam nhân, nhìn ánh sáng ngọn đèn bao quanh đường viền gương mặt hắn, bất tri bất giác có chút buồn ngủ.

Nàng cũng không biết tại sao giường cao gối mềm, cũng không bằng nằm trên cây hứng gió lạnh nhìn người này, lại làm cho nàng càng thêm an tâm.

Nàng nhìn người đó từ xa, có thể tìm được an ủi, nhắm hai mắt lại ngủ lúc nào không biết.

Mà Vệ Uẩn phê duyệt tấu chương xong vẫn chưa buồn ngủ. Hắn mím môi gọi Vệ Hạ đến, do dự một chút liền nói: "Phòng Đại phu nhân..."

"Đã sớm tắt đèn."

Vệ Uẩn: "...."

Hắn thở dài, có chút bất đắc dĩ nói: "Vật nhỏ không có lương tâm."

Nhưng mà vừa dứt lời, một tiếng ngáy nhỏ nhẹ từ trong sân truyền đến.

Âm thanh này rất nhỏ, nhưng đối với cao thủ như Vệ Uẩn thì lại vô cùng rõ ràng. Vì vậy gần như cùng lúc đó, ám vệ của Vệ Uẩn rút kiếm ra, đâm thẳng về phía Sở Du!

Vệ Uẩn vội vàng ra lệnh: "Tất cả đều lui ra!"

Ám vệ nghe thấy lời này thì lập tức rút lui. Vệ Hạ cười cười liếc nhìn trên cây, dẫn tất cả hạ nhân ra khỏi sân viện, mang theo thân tín đứng canh bên ngoài viện.

Nhất thời trong viện chỉ còn lại một mình Vệ Uẩn, hắn đi đến bên cửa sổ, chống một tay nhảy qua bệ cửa sổ, đi xuống hành lang, đi đến dưới tàng cây. Mà mặc dù Sở Du đang ngủ, nhưng vẫn bị một tiếng “Tất cả đều lui ra” của Vệ Uẩn đánh thức. Nàng mở mắt vận động thân thể, thì nhìn thấy người thanh niên đang đứng dưới gốc cây, mỉm cười nhìn nàng.

Hắn ngửa đầu, chiếc áo choàng hoa văn hình mây viền màu ánh trăng rơi xuống đất, mái tóc tùy ý búi lên bởi cây trâm bạch ngọc. Đôi mắt hắn tựa tiếu phi tiếu* nhìn nàng như thể đang nhìn một con mèo.

*như cười như không cười

Sở Du chậm rãi tỉnh lại, nhất thời cảm thấy có chút xấu hổ. Ban ngày thì nói hắn không được đến chỗ nàng, vậy mà đêm khuya nàng lại trốn ở chỗ này lặng lẽ nhìn hắn.

"Ta chỉ là không ngủ được..." Sở Dật có chút ngượng ngùng giải thích: "Tùy tiện lại đây nhìn một chút, chính là nhìn thôi."

Vệ Uẩn cười nhẹ một tiếng, giọng nói có chút khàn khàn ám muội, như ngọc chém ngang dải lụa, khiến lòng người rạo rực.

Hắn cũng không nói nhiều, chỉ duỗi tay ra nói: "Xuống đây đi, trời lạnh."

Sở Du trầm mặc nhìn hắn, không nhịn được cười: "Ta không xuống, chàng làm sao?"

Vệ Uẩn thấy nàng cố tình gây sự, nụ cười càng sâu: "Nếu nàng không xuống, ta sẽ đi lên."

Sở Du nhìn thân cây, cảm thấy một mình nàng ngồi thì không sao, Vệ Uẩn mà lên sợ là cành cây yếu sẽ gãy mất. Vì vậy nàng lại nói: “Vậy nếu ta xuống dưới, chàng phải hứa với ta một điều"

"Điều gì?"

Vệ Uẩn cười nhìn nàng.

"Chàng đồng ý với ta một điều kiện, ta muốn cái gì sau này ta mới nói."

"Được."

Vệ Uẩn thoải mái đồng ý, Sở Du có chút kinh ngạc: "Hào phóng như vậy?"

"Cả người ta đều là của nàng, có cái gì mà không thể cầu được?"

Sở Du ngẩn người. Khi Vệ Uẩn nói ra lời này, ngược lại nàng có chút xấu hổ, tốt nhất là không nên trêu đùa hắn nữa.

Nhìn thấy gương mặt nàng đỏ bừng, Vệ Uẩn biết nàng xấu hổ, nên nhẹ nhàng nói: "Nàng xuống đi, đừng để bản thân bị lạnh nữa."

Lần này Sở Du không làm kiêu nữa, nàng thẳng tắp ngã thẳng vào vòng tay hắn. Vệ Uẩn duỗi tay ra, vững vàng bắt lấy nàng.

Vệ Uẩn nhìn cô nương rơi vào tay mình, ánh trăng chiếu lên gương mặt nàng, trên mặt vẫn còn ửng hồng, trong mắt có chút gian xảo đắc ý, nhìn qua vừa đáng yêu vừa linh động. Tuyệt nhiên khác hẳn với một Vệ Đại phu nhân ở bên ngoài.

Làm thế nào để nhìn ra một người có yêu ngươi hay không?

Chính là ở ngay trước mặt ngươi, nàng ấy trở nên chân thật nhất, hoàn toàn khác hẳn với bộ dạng ngày thường.

Nhìn Sở Du như vậy, Vệ Uẩn cảm thấy cô nương này không chỉ rơi vào vòng tay hắn mà còn rơi vào trong tim hắn. Hắn lẳng lặng nhìn nàng, nhịn không được cúi đầu, hôn lên trán nàng một cái.

Sở Du không khỏi ngẩn người, sau đó vùi mặt vào trong lồng ngực hắn, nói: "Hôn ta làm cái gì?"

Vệ Uẩn ôm nàng chậm rãi bước vào phòng, nhẹ giọng nói: "Nhớ ta sao?"

Sở Du không nói, Vệ Uẩn liền biết chính là như vậy.

Hắn bật cười, đặt nàng lên giường, sau đó cũng nằm xuống, dịu dàng nói: "Ta cũng nhớ nàng, nhớ đến nổi không ngủ được cho nên nửa đêm mới dậy phê tấu chương. Tất cả tấu chương đều đã phê xong nhưng vẫn không ngủ được. Hiện tại nàng vừa đến, ta lại cảm thấy bản thân có thể ngủ ngay lập tức."

Sở Du có chút ngượng ngùng lên tiếng, nói là đã nghe thấy. Vệ Uẩn nghiêng người, kéo nàng vào trong lòng, thở dài: "Còn chưa phân giường nhỉ? Chúng ta làm cẩn thận một chút, nàng thấy có thể không?"

Sở Du vùi mặt vào trong lòng hắn, không nói gì. Vệ Uẩn nghĩ là nàng còn lo lắng nên nói: "Nếu thật sự bị mẫu thân phát hiện, chúng ta cứ thú nhận, nên như thế nào thì làm như thế ấy, có được không?"

Sở Du nghe vậy vẫn không lên tiếng, Vệ Uẩn kéo nàng ra, thở dài: "A Du, nàng thấy sao? Nếu như đồng ý thì nói với ta một tiếng. Nàng không nói gì làm ta sợ."

"Ta không nói lời nào..." Sở Du có chút nhăn nhó nói: "Không phải là xấu hổ sao?"

Vì vậy chuyện chia phòng ngủ phòng không còn được nhắc đến.

Sau đó, Vệ Uẩn bắt đầu chuẩn bị chuyện tấn công Thanh Châu, Sở Du cũng bắt đầu chuẩn bị dược liệu.

Ngày hôm nay cách Thanh Châu đã không còn bao nhiêu thời gian, nàng phải chuẩn bị thêm đồ cứu trợ. Ngụy Thanh Bình và nàng đã cùng nhau chuẩn bị những thứ này, giúp nàng chuẩn bị dược liệu. Mặc dù nàng ấy không hiểu tại sao Sở Du lại chuẩn bị những thứ này nhưng nàng ấy chưa bao giờ xen vào chuyện của người khác. Cho nên Sở Du nói nàng ấy làm gì, nàng ấy cũng chỉ giúp đỡ mà thôi.

Ngoại trừ công sự, thời gian còn lại Sở Du đều ở nhà bồi Liễu Tuyết Dương. Liễu Tuyết Dương thấy bộ dạng nàng bận rộn như vậy, có chút không đành lòng khuyên giải an ủi nàng nói: "A Du, con cũng đừng để quá mệt mỏi, mệt mỏi hại thân thể, có thể lo lắng cho ai nữa?"

Sở du cười cười, trên miệng thì đồng ý, nhưng vẫn làm chuyện nên làm.

Liễu Tuyết Dương thấy Sở Du tiều tụy, trong lòng cũng có chút khó chịu, nói với Quế ma ma bên cạnh: "Ta cũng không hiểu hài tử A Du này quật cường như vậy để làm gì. Mấy chuyện đánh giặc ngày hôm nay, còn có Tiểu Thất nữa, nàng nên nghỉ ngơi mới phải, quan tâm nhiều như vậy để làm cái gì?"

"Dù sao Đại phu nhân cũng là một người... " Quế ma ma xoa bóp chân cho Liễu Tuyết Dương, tùy ý nói: "Trong lòng không vướng bận gì, nhưng vẫn muốn tìm chút chuyện để làm."

Lời nói này đâm vào lòng Liễu Tuyết Dương. Liễu Tuyết Dương có chút rầu rĩ nói: "Cũng là A Du hài tử này quá cố chấp. Một lòng thủ tiết vì A Quân. Nàng bận rộn như vậy, cũng là vì trong lòng cảm thấy đau khổ. Lại nói trước đây chúng ta đến bái phỏng Yến đại nhân, nhi tử của ông ta còn chưa đón dâu đúng không?"

"Vâng."

Quế ma ma cười nói: "Yến gia cũng là danh môn ở Côn Châu, dòng dõi trăm năm thanh quý. Nghe nói Yến gia Đại công tử tướng mạo song toàn, phong lưu phóng khoáng. Theo như nô tỳ thấy, Đại phu nhân cũng không phải là hết hy vọng, chỉ là ánh mắt quá cao, chưa chọn được nam nhân tốt. Cố đại nhân đã từng đi chơi hội với Đại phu nhân. Nếu như đổi lại là một nam tử ưu tú, cũng không nhất định phải như bây giờ?"

"Ngươi nói rất đúng." Liễu Tuyết Dương nắm tay Quế ma ma, suy nghĩ một chút rồi nói: "Như vậy đi, ngươi chuyển cho ta một tờ bái thiếp, nói là ta mời Yến phu nhân và Yến đại công tử đến phủ chơi."

Nghe xong lời này, Quế ma ma nói vâng.

Đợi đến ngày hôm sau, Yến phu nhân và Yến đại công tử Yến Vân Lãng đến Vệ phủ. Người vừa đến, Liễu Tuyết Dương phái người đi truyền Sở Du, để cho nàng đi ra ngoài cùng nhau tiếp đãi khách.

Sở Du không suy nghĩ nhiều, mặc trang phục tùy ý mới đứng dậy ra cửa.

Mà lúc này, Vệ Uẩn đang ở trong phủ nha cùng thuộc hạ thương nghị việc tác chiến. Vệ Hạ vội vội vàng vàng tiến lên, nói nhỏ vào bên tai Vệ Uẩn: "Lão phu nhân mời Yến phu nhân và Yến đại công tử đến phủ uống trà, còn gọi Đại phu nhân đến tiếp khách!"

Sắc mặt Vệ Uẩn thay đổi, trong mắt mang theo lãnh ý. Hắn đứng lên, đảo mắt nhìn xung quanh, ngược lại hỏi một câu: "Yến đại công tử là ai?"

"Là Yến Thái Thú - Yến Vân Lãng sao?"

Thẩm Vô Song nhanh chóng nhớ đến một người. Vệ Uẩn giương mắt nhìn sang, im lặng nhìn Thẩm Vô Song nói: "Đệ nhất lãng tử Côn Châu, một đời tình thánh, có người nói nữ nhân mà hắn coi trọng, chưa bao giờ hắn để mất mục tiêu."

Sắc mặt Vệ Uẩn thay đổi, xoay người rời đi.

Thẩm Vô Song cũng không biết bản thân nói sai cái gì, kinh ngạc nói: "Vương gia? Vương gia, người đây là đi làm cái gì?"

Vệ Uẩn không quay đầu lại, cầm lấy ngoại bào, bước nhanh ra khỏi phòng, lạnh lùng nói: "Đi về nhà."

Thẩm Vô Song ngẩn người, ngước mắt lên nhìn Tần Thời Nguyệt phía đối diện.

Này là về nhà hả?

Rõ ràng là đi tìm kẻ thù thì có!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 111
Chương 112
Chương 112
Chương 113
Chương 113
Chương 114
Chương 114
Chương 115
Chương 115
Chương 116
Chương 116
Chương 117
Chương 117
Chương 118
Chương 118
Chương 119
Chương 119
Chương 120
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 133
Chương 134
Chương 134
Chương 135
Chương 135
Chương 136: .
Chương 136
Chương 137: .
Chương 137
Chương 138: .
Chương 138
Chương 139: .
Chương 139
Chương 140: .
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145: .
Chương 145
Chương 146: .
Chương 146
Chương 147: . jianfei
Chương 147
Chương 148: .
Chương 148
Chương 149
Chương 149: .
Chương 150: .
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Sơn Hà Chẩm
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...